Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Chương 8



Ta hơi kinh hãi, tuy rằng thiên hạ hiện thái bình, phồn thịnh, nhưng đương kim Hoàng Thượng dù sao cũng là vì hành thích vua mới đoạt được thiên hạ, đối với chuyện tiền triều xưa từ trước đến nay luôn được giữ kín như bưng.

Đoạn tình giữa Nam Thừa Diệu và công chúa tiền triều, ta chưa từng nghe qua, mà mẫu thân lúc này lại nhắc đến, việc này có lẽ không được truyền ra ngoài.

Ta mơ hồ có thể hiểu được ý tứ của mẫu thân, vì thế giấu đi vẻ kinh ngạc, chỉ bình tĩnh lắng nghe.

Mẫu thân lại hình như không để ý đến sự đâm chiêu suy nghĩ của ta, người như đang lạc vào quá khứ xa xôi, giọng nói nhẹ nhàng truyền đến như trước.

“Theo như người đời nói, vị công chúa này khi sinh ra liền có Tân Nguyệt bớt *bớt hình nửa vầng trăng*, Hoàng Thượng tiền triều vì thế bỏ đi chữ “Đức” mà theo như thông lệ trước đây đều được đặt cho công chúa các triều đại khi phong tước vị, đặc biệt ban tên “Ngọc Câu công chúa”. Ân vinh vô hạn, hết sức sủng ái, vốn không muốn Tam điện hạ làm hiền tế, mặc dù người là vị tướng dũng mãnh, tướng mạo tuấn tú. Nhưng, hai người vẫn là….”

Ngoài cửa sổ có gió thổi qua, cây cối cành lá một phen xào xạc rung động, mẫu thân thoáng dừng lại, lấy lại bình tĩnh, một lần nữa tiếp lời, lại phục hồi vẻ hờ hững ban đầu.

“Sau đó, Hoàng thượng tiền triều vì do thật lòng yêu thương vị công chúa này, chiều theo ý nàng ban hôn cho Tam điện hạ. Công chúa gả đi, theo thông lệ, Nam gia cả nhà phải quay về Thượng Kinh tạ ơn, mà bọn họ lại hoàn toàn lợi dụng cơ hội như vậy, thầm điều động binh mã, giấu giếm, chờ ngày đại hôn tiến vào Tử Kinh Cung…”

“Tam điện hạ có biết rõ sự tình hay không?”Ta lẳng lặng mở miệng, cắt đứt lời của mẫu thân.

“Khi khởi binh thì đương kim Hoàng thượng từng lo lắng Tam điện hạ sẽ phá huỷ đại sự, hạ tử lệnh không được để cho hắn biết.”

Ta khẽ gật đầu, nhưng trong lòng rất rõ ràng, tuy có nghiêm lệnh, nhưng cũng không hẳn không có kẻ làm lộ ra. Rốt cuộc Tam điện hạ trước đó có biết rõ hay không, trừ bản thân hắn ra, cũng không ai có thể biết.

Mẫu thân ảm đạm cười: “Nhưng mà sự thật chứng minh hoàng thượng là quá lo lắng. Đêm hôm đó, Hoàng thượng tiền triều cùng hơn mười mấy hoàng tử, công chúa không một ai may mắn thoát khỏi. Duy nhất khi chạy khỏi Tử Kinh Cung, Hoàng thượng liều chết che chở Trữ Vũ Khuynh. Nhưng mà huyết mạch cuối cùng của tiền triều đến cùng cũng không may mắn thoát khỏi tai hoạ, nàng chỉ sống được ba ngày, sau mạng táng nơi vách núi. Mà người mang binh tiêu diệu tàn dư, bức công chúa nhảy xuống vực sâu, không ai khác chính là Tam điện hạ.”

Ta trầm mặc thật lâu, đáy lòng không phải không có một tia xúc động, dù sao từ nay về sau, người này chính là bạn đời của ta.

Mẫu thân nhìn ta thật lâu, mới mở miệng, ngay cả khi đã kiềm chế cực điểm nhưng trong giọng nói cũng mang vài phần thương tiếc áy náy: “Có lẽ cũng bởi vì như thế, Tam điện hạ mới thay đổi tính tình, suốt ngày lấy đàn sáo rượu ngon làm vui.”

Ta khẽ cười, không nói gì, chỉ là đang nghĩ, không biết có phải hay không là vì nguyên nhân này, mới khiến cho muội muội làm ra hành động đào hôn này.

Mẫu thân hơi ngừng lại, lại miễn cưỡng cười cười, xoay chuyển đề tài: “Đương nhiên, Tam điện hạ tuy rằng làm việc có chút phóng túng, nhưng tuyệt không phải là người không có tài. Nếu không như thế, phụ thân con cho dù có liều chết cũng sẽ không đồng ý việc hôn sự này.”

Ta cười cười, vẫn như trước không nói gì, mẫu thân thấy ta quá im lặng, sau một lúc bỗng nhiên hỏi: “Thanh nhi, con cảm thấy dung mạo Diễm nhi như thế nào?”

Ta thản nhiên nói: “Muội muội đoan trang sẵn có, người đời đều biết.”

“Đó là bởi vì họ không biết có Trữ Vũ Khuynh.” Mẫu thân lắc đầu than nhẹ: “Trữ Vũ Khuynh là công chúa tiền triều, địa vị cao quý, người bình thường không cách nào nhìn thấy dung nhan của nàng, mà từ sau khi thiên hạ thay chủ, đối với việc có liên quan đến tiền triều có phần cấm kỵ, cho nên người trong thiên hạ không biết cũng không có gì là lạ.”

Ta hơi ngẩn ra, nghe lời mẫu thân tiếp tục truyền đến: “Nhưng ta từng có một lần nhìn thấy nàng. Vào ngày đại thọ của Thái hậu tiền triều, ta cùng phụ thân con vào cung dự yến tiệc, vị công chúa này ca vũ mềm mại, uyển chuyển, thiên hạ vô song. Lúc bấy giờ có người từng phú thơ “Kinh hồng nhất khúc tuyệt, chiếu ảnh vũ động thiên hạ, nghiễm tụ khinh thư, duy lưu thanh ảnh lạc nhân gian”(1). Con có thể tưởng tượng nàng có bao nhiêu mỹ lệ. Không phải là ta tự ti, nhưng muội muội của con mà đứng trước mặt nàng, chẳng qua chỉ là người bình thường mà thôi. Mà Diễm nhi, được người đời ca tụng không phải vì tài hoa, nếu so sánh với nàng, thật không đáng nhắc đến.”

“Mẫu thân nói với con những việc này chính là muốn con hiểu rõ, không nên hy vọng xa vời tình yêu của Tam điện hạ.” Qua thật lâu, ta nghe thấy giọng nói của mình vang lên, nhẹ, mà hơi mỉm cười.

Ánh mắt mẫu thân mang theo thương tiếc, dịu dàng mở lời: “Con có thể nhìn thấu mọi chuyện hiển nhiên là rất tốt, nhưng ta nghĩ muốn nói cho con biết, tuy rằng bên người Tam điện hạ chưa bao giờ thiếu nhuyễn ngọc ôn hương, nhưng người sẽ không yêu bất kỳ một ai trong bọn họ. Người đã có thể trơ mắt đứng nhìn nữ tử duy nhất mà người yêu thương nhảy vực bỏ mình, như thế nào lại có tình cảm thật lòng một lần nữa, cho dù hiện giờ có biết bao nhiêu oanh oanh yến yến vờn quanh bên cạnh. Có lẽ con cũng không phải ngoại lệ, nhưng ít ra, con là Vương phi người cưới hỏi đàng hoàng, là hòn ngọc trên tay Mộ Dung gia, trừ ra Tam điện hạ, con không cần lo lắng bất kỳ kẻ nào, cũng không có bất cứ người nào có thể uỷ khuất con.”

Mẫu thân nhìn ta, mang theo giọng điệu của người Mộ Dung gia bình tĩnh cùng kiêu ngạo, gằn từng tiếng: “Thanh nhi, con nhớ kỹ, bất cứ lúc nào, mặc kệ con muốn làm gì, Mộ Dung phủ Thừa Tướng, vĩnh viễn cũng sẽ là người che chở lớn nhất của con.”

——— —————— —————— —————— —————— —————— —————— ————————

(1) vì ko tìm dc bài dịch thơ, nên tạm edit thế nài: Một khúc Kinh Hồng vô song, điệu vũ Chiếu Ảnh động thiên hạ, váy dài nhẹ nhàng ưu nhã, thanh ảnh lưu lại ở nhân gian

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.