Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Chương 81



“Vương phi, Tầm Vân tỷ tỷ cầu kiến.” Tiểu nha hoàn bên ngoài cửa khẽ lên tiếng.

Ta gật đầu, ý bảo nàng để Tầm Vân tiến vào, ta biết Tầm Vân đến Mặc Các của ta vào lúc này là vì chuyện gì, cũng biết rằng bọn họ có khó xử, bằng không Tầm Vân cũng không phải đích thân đến đây mời ta.

Tầm Vân vào cửa, cung kính hành lễ với ta, nhẹ giọng nói: “Vương phi, thái giám trong cung vừa đến báo, điện hạ đã ra khỏi Dục Thuận điện, đợi sau khi từ biệt hoàng thượng sẽ ngồi ngự liễn trở về vương phủ. Theo như tin báo của người dẫn đường, có thể hiện tại điện hạ đang trên đường trở về, vì vậy Tần tổng quản bảo Tầm Vân đến mới Vương phi tới tiền điện.”

Ta cũng không muốn làm khó bọn họ, liền đứng dậy, dẫn theo Sơ Ảnh đi đến tiền điện, Tần An đúng là nghĩ cho tâm tình của ta, cẩn thận tính toán thời gian, cho nên ta chỉ mới đến tiền điện chưa bao lâu. Liền nghe thấy thông báo, Nam Thừa Diệu đến.

Ta nhìn bóng dáng của hắn được vây quanh bởi một đám người đang ngày càng đến gần, phía sau hắn là một nữ tử, dáng người xinh đẹp muôn phần, nụ cười rất nhạt, rất nhẹ.

“Tam ca ca, Tam vương phủ của huynh đúng là xinh đẹp tựa tiên cảnh, Ngâm Ngâm thật có phúc phần.” Đợi khi bọn họ đến gần, ta còn chưa kịp hành lễ với Nam Thừa Diệu, Ý Dương công chúa đã yêu kiều lên tiếng, cũng không đợi Nam Thừa Diệu đáp lời mà nghiêng đầu nhìn ta cười nói: “Mỗi ngày Tam tẩu tẩu đều ở nơi thần tiên thế này, đúng là làm người ta hâm mộ đến chết.”

Ta khẽ cười: “Công chúa nói đùa, người ở trong Tử Kinh cung, khắp nơi đều là phong thái khoáng đạt, Tam vương phủ sao có thể sánh bằng.”

Ý Dương công chúa cười cười, cũng không nói thêm gì, nhưng ngược lại thì Đỗ Như Ngâm lại bước đến từ phía sau Nam Thừa Diệu, một thân áo trắng, vầng trán cúi thấp, nhẹ nhàng đến trước mặt ta, quỳ xuống đất, đoan đoan chính chính hành đại lễ: “Dân nữ Đỗ Như Ngâm tham kiến Tam Vương phi.”

Ý Dương công chúa hơi lên tiếng quở trách Đỗ Như Ngâm: “Ngâm Ngâm cũng thật là, đã nói ngươi bao nhiêu lần, từ nay về sau, ngươi và Tam tẩu tẩu của ta là người một nhà, sao còn tự xưng dân nữ vừa xa lạ vừa khách khí như vậy, thân mình của ngươi lại không tốt, không cần phải quỳ tới quỳ lui như vậy, kêu một tiếng tỷ tỷ là được — ngay cả khi ở trong cung, Tam ca ca của ta cũng không đành lòng bắt ngươi phải hành lễ này nọ, huống chi hôm nay là trở về nhà của mình! Hơn nữa, Tam tẩu tẩu của ta lại là người biết đạo lý, nhất định cũng không so đo với ngươi, đúng không, Tam tẩu tẩu?”

Ta vẫn nở nụ cười tựa gió nhẹ mây trôi, nhưng không hề để tâm đến ý tứ trong lời nói của Ý Dương công chúa, cũng không đưa tay đỡ Đỗ Như Ngâm, chỉ cười nhạt nói: “Đỗ tiểu thư mau đứng lên, cũng như lời nói vừa rồi của công chúa, ngươi là Trắc Vương phi chưa xuất giá của Tam điện hạ, không cần phải hành đại lễ như thế với ta.”

Nhưng Đỗ Như Ngâm cũng không hề đứng dậy, đôi mắt thanh tú hạ thấp, kính cẩn khiêm nhường đáp lời: “Mặc dù đã có ân chỉ ban hôn của Thánh thượng, lại được vương phi điện hạ thương yêu, nhưng dù sao Ngâm Ngâm cũng chưa xuất giá, thân phận hiện giờ vẫn là hèn mọn, lễ nghĩa cũng không thể bỏ qua.”

Vừa nói xong, vừa đoan chính dập đầu với ta, chiếc cổ trắng nõn hơi hé lộ theo cử động của nàng, điền (1) bóng như son, phấn sáng như mây. *(1) Vật trang sức hình hoa khắc hoặc khảm bằng vàng bạc châu báu*

Ta mỉm cười: “Vừa rồi nghe thấy lời nói của Ý Dương công chúa, lúc ở trong cung, đối với Tam điện hạ ngươi cũng không cần hành lễ này nọ, hiện tại là ngày đầu tiên ngươi vào phủ liền hành đại lễ như thế với ta, sao ta có thể gánh nổi đây, Đỗ tiểu thư vẫn nên đứng dậy đi.”

Đỗ Như Ngâm nghe thấy vậy, sắc mặt liền biến đổi, vẻ tươi cười dần trở nên trắng bệch, vô thức cắn nhẹ môi dưới. Một đôi mắt nhẹ nhàng như nước tựa như con nai con. Vừa xấu hổ vừa hoảng hốt, đưa ánh mắt cầu cứu nhìn Nam Thừa Diệu.

Vẻ yếu đuối đấy, ta nhìn thấy còn đau lòng, hiển nhiên Nam Thừa Diệu cũng không ngoại lệ.

Mặc dù hắn không trực tiếp bước đến đỡ Đỗ Như Ngâm, nhưng lại dịu dàng nói: “Ngâm Ngâm đứng lên đi, Vương phi cũng không phải là người để tâm nhiều đến những lễ nghi hình thức này, lâu ngày nàng sẽ biết.”

Hắn vừa lên tiếng, liền có nha hoàn thái giám lanh lẹ tiến lên đưa tay đỡ Đỗ Như Ngâm, nàng ta vẫn cắn nhẹ môi dưới như trước, chần chừ một lát, nhưng vẫn sợ hãi liếc mắt nhìn ta, sau đó nhẹ nhàng mở miệng nói: “Chỉ là Ngâm Ngâm không muốn khi chưa xuất giá mà đã làm điện hạ bị người khác chê cười, không biết có phải đã khiến Vương phi mất hứng.”

Ta nở nụ cười: “Đỗ tiểu thư nói gì vậy, ngươi một lòng suy nghĩ cho điện hạ, ta sao lại mất hứng đây?”

Ta không biết có phải là bởi vì lòng ghen tị, hay là vì đoạn đối thoại mà trong cái đêm ở Tử Kinh Cung, ta đã vô tình nghe thấy lúc ở gần nơi ở của Ý Dương công chúa, chính điều đó đã để lại ấn tượng quá rõ nét với ta, trực giác của ta nhận thấy, vị Đỗ tiểu thư này không đơn giản như vẻ nhút nhát dịu dàng kia, ta không có cách nào thích nàng, mà ta cũng không muốn bắt ép chính mình.

“Được rồi, được rồi, chúng ta đừng mãi đứng ở tiền điện nói chuyện, lại khiến nhiều người chán nản nha!” Ý Dương công chúa cười duyên, đưa mắt nhìn Nam Thừa Diệu: “Tam ca ca, huynh đưa bọn ta đi xem nơi ở mới của Ngâm Ngâm đi, tiện đường để Ngâm Ngâm làm quen một chút Tam vương phủ của huynh.”

Nàng vừa nói như vậy, vị thái giám do hoàng cung phái theo hộ tống Nam Thừa Diệu hồi phủ liền bước lên phía trước, quỳ xuống bẩm báo: “Công chúa điện hạ, không nên chậm trễ thời gian hồi cung, bệ hạ còn chờ người phục mệnh.” *phục mệnh: bẩm báo lại sau khi thi hành mệnh lệnh.*

Sóng mắt Ý Dương công chúa lạnh lùng truyền đến, nhưng trên nét mặt vẫn là nụ cười nhu hòa yêu kiều: “Đồ công công, ông đúng là càng già càng hồ đồ, nếu phụ hoàng đã đồng ý cho ta đi theo Tam ca ca trở về, có nghĩa là lão nhân gia người đã ngầm đồng ý để ta chơi đùa thỏa thích rồi mới trở về, ngay đến điều này mà ông cũng không nhìn ra, chẳng thể trách đã nhiều năm như vậy cũng không thể đoạt về vị trí tổng quản nội cung của Lý Khang An, nếu ông vẫn không biết nhìn như vậy, sợ là ngay đến sảnh trước cung vua, ông cũng không có tư cách hầu hạ!”

Gương mặt vị Đồ công công kia liền xanh tím, mất một lúc lâu mới khom mình hành lễ nói: “Nô tài tuân theo lời dạy của công chúa! Nô tài cảm tạ công chúa chỉ dẫn!”

Thấy ông ta như vậy, hiển nhiên mọi người còn lại càng không dám có lời dị nghị, vì thế Ý Dương công chúa liền cười nói: “Ngâm Ngâm, đi thôi, chúng ta đi theo Tam ca ca xem Thiều Nghi quán của ngươi, ngươi có biết không, đấy chính là ngôi viện được xây dựng tinh xảo nhất trong Tam vương phủ, bởi vì ngươi đến nên vừa được trang hoàng sửa chữa, lại được bài trí các loại kỳ hoa dị thảo, xem ra còn phong phú hơn cả những loài hoa cỏ trong hoàng cung của phụ hoàng, có thể nói là hao tâm tổn phí rất nhiều nha. Ta không chờ được nữa rồi, nhanh chân đến xem xem Thiều Nghi quán đã trở thành thế nào đi!”

Nàng vừa nói xong, vừa kéo tay Đỗ Như Ngâm, một tay còn lại đẩy Nam Thừa Diệu, nôn nóng muốn đi vào bên trong Vương phủ. Một đám thái giám thị vệ, hiển nhiên chỉ có thể phục tùng đi theo sau nàng.

Ta nhìn thấy ánh mắt Nam Thừa Diệu xuyên qua đám người, chạm đến trên người của ta. Vẫn chưa lên tiếng đã nghe thấy giọng nói ngọt ngào e thẹn của Đỗ Như Ngâm khẽ vang lên: “Làm điện hạ bận lòng, Ngâm Ngâm thật không nên nói mình thích hoa cảnh.”

“Xem ngươi kìa, ngươi không biết rằng lúc làm những chuyện này, trong lòng huynh ấy có bao nhiêu là ngọt ngào sao, đúng không Tam ca ca?” Ý Dương công chúa che miệng cười nói.

Đôi má phấn của Đỗ Như Ngâm đỏ bừng, cũng không nói lời nào, chỉ thùy mị tình tứ đưa mắt lẳng lặng nhìn Nam Thừa Diệu.

Mà hắn cũng sớm đem tầm mắt đặt trở lại lên người nàng, mỉm cười.

Đúng lúc này, như thể Ý Dương công chúa đột nhiên nhớ tới sự tồn tại của ta, ngoái đầu nhìn lại, cười nói: “Tam tẩu tẩu muốn đi dạo một vòng với chúng ta hay không?”

Khóe môi mỉm cười như nghi, nhìn thẳng vào đôi mắt nhẹ nhàng ý cười của Ý Dương công chúa, lên tiếng: “Cả ngày ta không có việc gì làm chỉ có thể ở trong Vương phủ, mọi nơi đều đã đi qua, mọi người tiếp đón Đỗ tiểu thư là được.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.