Đồ Lạnh Lùng... Tôi Thích Cậu

Chương 3



ại phòng hiệu trưởng

-xin chào, em tên là...Phạm Ngọc Băng -nó ngập ngừng vì tiếng anh là môn nó tệ nhất.

-À thì ra em là con của anh Nam,mời em ngồi,thật ra em không cần phải nói tiếng anh với tôi đâu vì chúng ta đều là người Việt .

Nó thở phào nhẹ nhõm và thầm cảm ơn ông trời đã cứu vớt nó lần hai , và sau khi nghe phần giới thiệu về ngôi trường Royal của ông hiệu trưởng thì nó cũng đã hiểu chút ít nên trong lòng nó nửa cảm phục về sự nổi tiếng của ngôi trường nửa lo sợ vì sức học của nó chỉ ở mức trung bình, học ở lớp E hay lớp F thì may ra ,bỗng tiếng của ông hiệu cắt ngang dòng suy nghĩ của nó :

- Với sức học của em thì chỉ có thể học lớp E nhưng vì nể tình ba của em tôi sẽ cho em học lớp B - hiệu trưởng nhàn nhạt nói .

- Em cám ơn thầy - nó vui vẻ nói.

- Không cần cám ơn tôi đâu,mà nè em đừng có quậy phá nhiều quá tôi không thể nào bao che cho em mãi đâu, lớp của em là 11B,chỉ cần đi thẳng và quẹo trái là tới ,có cô Mai đang đứng đợi em ở ngoài cửa đó

-Dạ-nói rồi nó phóng thẳng ra cửa ,đi thẳng đến trước cửa lớp.

Cô giáo bước vào lớp với vẻ mặt điềm tĩnh hơn bao giờ hết, cô dùng ánh mắt * hiền từ * nhưng có sức sát thương rất lớn nhìn xung quanh lớp,thế là từ một cái chợ bến thành đã trở nên im bặt không một tiếng động,cuối cùng cô cũng chịu cất tiếng nói :

-Hôm nay chúng ta có một học sinh mới là người Việt nam,các em hãy cố gắng giúp đỡ bạn ấy nhé ,vào đi em.

- Xin chào...mình tên là.....Phạm Ngọc Băng , rất vui....được làm quen - Nó lúng túng nói

-Được rồi , em hãy tìm chỗ ngồi cho mình ...

Khi cô giáo chưa kịp nói hết câu thì các bạn nam trong lớp đã ùa lên, ai cũng muốn nó ngồi bên cạnh ,bỗng có một cô gái nhỏ con, hình như là người Việt Nam lên tiếng :

-Ngọc Băng cậu phải ngồi với mình ,không là mình cắn lưỡi tại chỗ đó :( .

Sau khi nghe lời đe doạ của cô gái nhỏ đó nó cũng chẳng biết phải làm thế nào nên đành phải đến bàn bên cạnh cô gái nhỏ đó ngồi .

-Chào cậu, tớ là Anh Thư cũng là người Việt Nam rất vui vì được gặp cậu ^0^ - nhỏ vui vẻ giới thiệu về bản thân của mình.

- Tớ là Phạm Ngọc Băng ,rất vui được gặp cậu ~_~ nó nhàn nhạt đáp .

-Vậy kể từ bây giờ hai chúng mình là bạn nhá

- Cũng được thôi.

-Thật hả ? nhỏ nhảy lên vì vui mừng khiến cho cả lớp nhìn nhỏ như người ngoài hành tinh vừa đáp xuống trái đất,nhỏ chỉ biết cười trừ và ngồi xuống tiếp tục cuộc cách mạng tám về cuộc đời gian truân của nhỏ cho nó nghe, về phần nó thì chỉ biết bịt tai lại và cầu mong một cái đĩa bay nào đó đáp xuống trái đất và rước nhỏ đi cho yên tĩnh lỗ tai .

-----------Bính boong ----------

Cuối cùng cũng đã đến giờ ra chơi, bây giờ trong đầu nó chỉ nghĩ đến việc ăn thật nhiều và đánh một giấc thật ngon tại sân thượng để bù cho khoảng thời gian thần thánh mà con bạn mới quen ban cho nó.

-Ham bơ gơ , bánh mì,snack,kẹo..... chắc đã đủ cho giấc ngủ trưa của mình rồi nhỉ- nó vừa đi lên sân thượng vừa lẩm bẩm,nhưng đột nhiên khi đi đến nơi thì cánh cửa đột ngột mở ra ,do không kịp phản ứng nên nó buông túi đồ ăn ra và bám vào bất cứ thứ gì có thể bám được để có thể giữ thăng bằng , và một tiếng nói quen thuộc vang lên:

- Cô tính ôm tôi đến bao giờ nữa hả ? -một giọng nói quen thuộc khiến nó bất giác nhìn lên thế là mắt chạm mắt . Khi nhìn cậu ở cự li gần khiến cho nó có cảm giác quen thuộc cái ánh mắt màu bạc đượm một chút buồn ,khiến cho trái tim nó thổn thức những suy nghĩ về hắn cứ hiện lên trong đầu nó nhưng rồi giọng nói của cậu thanh niên vang lên khiến nó phải tỉnh lại:

-NÀY TÔI HỎI LÀ CÔ ÔM ĐỦ CHƯA -cậu gằn từng chữ

-Tất cả là tại cậu nên tôi mới bị rớt túi thức ăn , vậy mà cậu còn lớn tiếng với tôi sao,mà hình như cậu là tên ác ma hồi sáng đúng không,sẵn đây tính sổ luôn hai vụ quá tiện luôn - nói rồi nó săn tay áo chuẩn bị đánh hắn.

- Tôi không rãnh đôi co với mấy người không có não - nói rồi cậu đi mất bỏ lại nó với cái đầu như muốn bốc khói

Hiện tại thì nó cũng chẳng còn tâm trạng để mà giận cậu ta vì những suy nghĩ về hắn đã chiếm hết chỗ trong tâm trí của nó mất rồi, nó nhớ hắn thật sự rất nhớ,và nó biết không thể nào ngừng lại những cảm xúc và những suy nghĩ của nó về hắn cho đến khi nó nhận thức được mọi việc xung quanh thì

- áaaaaaaaaa tiếngla thất thanh của nhỏ vang lên

- này cô em, có la khan giọng thì chẳng ai tới cứu đâu

-Nhưng tôi vẫn thích la đó làm gì dc nhau - nó nhìn quanh một lúc thì phát hiện ra nó

-gzzzz tùy cô em thôi cứ la thoải mái miễn làm bọn anh vui vẻ là dc

- vui vẻ này - nhỏ đá vào chân tên cầm đầu sau đó lợi dụng sơ hở chạy ngay lại chổ nó

- Tiểu Băng của lòng tui đây mà . Đến để cứu tui hả - nhỏ nắm lấy cánh tay phải của nó.

-tui đi ngang đây thì nghe tiếng la trong veo của cậu nên ghé vào xem thôi

- chà chà , cô em dẫn theo cả bạn đến để góp vui à

- Còn lâu - nhỏ đưa lưỡi ra chọc tức đám người kia .

-Mấy người ồn ào chết đi dc , đang lúc tui ngứa tay hay tui tặng cho mấy người dịch vụ xoa bóp miễn phí nha-Nói rồi nó tiến lên đấm thẳng vào mặt tên thủ lĩnh,đồng thời một tay đấm và một tay đá vào mặt hai tên đang đứng bên cạnh hắn,và cũng không quên khom người xuống né đòn của mấy tên còn lại ,cứ như vậy cho đến 2 phút sau thì 7 tên côn đồ đã bị nó hạ đo ván , khi nó bước ra về thì

- Tiểu Băng của lòng tui ơi , cám ơn mày nha . Vì đã cứu một mĩ nhân như tao . Nói thiệt với mày nghe thật ra tao đâu có muốn mình đẹp và có dáng vấp như người mẫu đâu mà tại ......

- nhìn mặt mày tao thấy giống hoa hậu I rắc hơn nên qua bên đó mà phát huy chắc chắn sau nàt mày sẽ nổi tiếng toàn thế gíơi

- chắc chắn ta sẽ xem xét lời đề nghị của mày . Mày nghĩ khi tao qua đó thì ta nên đặc nickname gì nhỉ

-hoa hậu đánh bom tự sát

- ..... Mặc dù nhỏ rất vui về lời đề nghị của nó . Nhưng sau một hồi phân tích tình hình thì nhỏ cuối cùng cũng nhận ra mình bị nó troll ..... và nó thì đang cười bán sống bán chết . Thế là hai cô gái trẻ chơi trò đuổi bắt cả buổi chiều rất vui vẻ

Nhưng về phía tên thủ lĩnh thì không vui chút nào hắn cầm điện thoại và gọi cho đại ca của hắn:

-Đại ca ,em bị một con nhỏ lớp 11B đánh,làm ơn trả thù cho em.

-Danh dự của mày đáng giá bao nhiêu mà bắt tao lấy

- Nhưng .....đại ca

- Mày thật là vô dụng cả 1 đứa con gái cũng xử ko xong.....

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.