Đồ Lạnh Lùng... Tôi Thích Cậu

Chương 5



7h45' sáng tại trường

Nó với mái tóc màu hạt dẻ hiện đang rối tung cùng với đôi mắt mang màu xanh của ngọc lục bảo hiện tại y như con gấu trúc đó là hậu quả của việc trằn trọc cả đêm và hiện tại trong lòng nó chỉ muốn trở về bên cái bàn * yêu quý * (mà ngày nào nó cũng dùng trút giận) để nó thả hồn vào những giấc mơ

-Hây ....ya cuối cùng tao cũng được trở về bên mày , chiếc bàn thân quen của tao - nó xong nó liền quăng chiếc cặp lên bàn và ngủ mặc kệ con nhỏ người ngoài hành tinh ngồi ở trên nó cứ kêu ca mãi nhưng những tiếng la thất thanh của bọn con gái vẫn mắc căn bệnh nan y khó trị tên là *mê trai* đó

- AHHHHHHHHH.........bad ...boy .....bad boy đó bây -hs nữ 1

- Đâu .... đâu anh ấy rất ít khi đi học mà - hs nữ 2

- Trời ơi ! Chắc tui chớt ... người gì đâu mà đẹp trai quá chừng - hs nữ 2

-Hứ!! Có gì đâu hội trưởng của tui đẹp hơn - hs nữ 3

- Ờ , hội trưởng là nhất - hs nữ 4

..........................................

Thế là tiếng xì xào của học sinh nữ theo hai phe phái cứ tiếp tục ngày càng to hơn , một bên là hotboy một bên là bad boy chẳng ai chịu nhường ai , cho đến khi ...

-Ồn ào quá , các cô im hết đi ! -Anh chàng sở hữu đôi mắt màu hổ phách sau một hồi khó chịu cuối cùng cũng đã lên tiếng .

-Ê , mầy anh ấy nói tao im kìa - hs nữ 1

-Đâu , mầy cứ ASTM quài , anh ấy kêu tao im mới đúng- hs nữ 2

- Trời , tưởng mình là Thánh chắc , bảo ta im là ta im sao - hs nữ 3

- Ừm đúng đó , trên đời này ta chỉ nghe lời hội trưởng thôi - hs nữ 4

......................................................................

Tiếng ồn ngày càng tăng thêm , khiến cho anh ngày càng tức tối liền quát :

-CÁC CÔ CÓ IM NGAY KHÔNG , người nào nói thêm một tiếng nửa thì tôi sẽ cho một gậy vào đầu,bọn con gái thật phiền phức - nói rồi anh đi vào ngồi ở chiếc bàn cuối lớp.

-RẦM - tiếng anh quăng chiếc cặp xuống lớp đủ lớn để khiến cho nó tỉnh giấc , do 2 lần thức dậy không mong muốn nên bây giờ nó cũng chẳng muốn ngủ nữa mà chỉ muốn trút giận lên cái người làm cho nó tỉnh giấc đó chính là anh

- Này , cậu không thể nào yên tĩnh được à , muốn hành hạ cái cặp của cậu thì đi ra chổ khác đê -nó ngẩng đầu lên chửi anh và cũng không khỏi ngạc nhiên trước người quen cũ , về phía anh cũng không khỏi ngạc nhiên trước một cô gái dám đuổi anh (bởi vì đa số những cô gái ngoài kia muốn ngồi bên cạnh anh đếm còn không hết) và cũng ngạc nhiên không thua gì nó

-Lại là anh / cô - cả hai cùng đồng thanh .

- À , thì ra là anh tên biến thái ở trên sân thượng tính cướp nụ hôn đầu của tôi , may thật tôi tính tìm anh tính sổ ai dè anh lại tìm đến tôi , hôm nay tôi quyết sống chết với cậu .

- Cái gì ? cô đã học cấp 3 rồi mà vẫn chưa có hôn ai bao giờ sao - Anh lấy tay che miệng tỏ vẻ nhịn cười

- Thì .... thì đã sao chứ , tại tôi .... tại ..... - nó lúng túng .

- Tại cô quá * bình thường * nên không tên con trai nào dám quen cô chứ gì- lần này anh cười lớn hơn.

- Xớ ! tại tui đẹp quá nên không ai dám quen thôi ...... - nó xấu hổ gục mặt xuống bàn

- Trời , cô đừng làm tôi mắc cười , có ma mới thèm lấy - nhìn vẻ mặt của nó anh càng cười khoái chí hơn . Bọn con gái lần đầu thấy Badboy người cực kì ghét con gái lại đi cười với một cô gái cũng không khỏi ngạc nhiên , hiểu được tình hình anh liền thay đổi sắc mặt tỏ vẻ nguy hiểm , nhưng khi nhớ lại khuôn mặt của lúc nó xấu hổ lại khiến cho anh không thể nhịn cười ...........

Thế là tiết học trôi qua lặng lẽ, môn tiếp theo là môn thể dục , một môn mà nó rất thích nên nó chẳng bao giờ trốn , cả anh cũng vậy , sau khi tập hợp được tất cả các học sinh thầy giáo căn dặn :

-Hôm nay , để thử năng lực của các em chúng ta sẽ chia đội bóng chuyền ra hai đội nam và nữ đấu với nhau , đội nào thua sẽ nghe theo lời của đội thắng , các em có thắc mắc gì không .

- Dạ , không - cả lớp đồng thanh , bất cứ ai trong hai đội đều muốn chiến thắng cả , nhưng người mong muốn mình chiến thắng nhất không ai khác ngoài nó và anh.

- Được rồi , trận đấu bắt đầu

- dù chỉ mới mấy phút đầu nhưng nhịp của trận đấu đã rất nhanh trái banh di chuyển rất nhanh , người khiến cho trái banh nhanh như vậy không ai khác chính là nó và anh hai người đều có lòng kiêu hãnh và niềm tin chiến thắng của mình nên không ai chịu nhường ai , cho đến ........

-Đều rồi , đây là quả cuối cùng đội nào ghi điểm trước thì đội đó sẽ thắng - thầy giáo

Anh là người phát bóng nhưng do sơ suất nên lợi thế thuộc về nó , khi chiến thắng đang nằm trong tầm tay thì tiếng của những đứa * hám zai * vang lên

- AHHHHHHHHHHHHHH ..... hội .... hội trưởng đang chơi tennis kìa bây ơi

Thế là nó nhìn về phía hắn , lòng ngực có chút đau nhói , kết quả là trái banh bay thẳng vào mặt nó

- TRỜI ơi , thôi rồi Lượm ơi (trong bài thơ Lượm ), cái mặt của tôi , mấy người đúng là chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì hết - nó nhìn về phía anh nói

-Em rất tuyệt nhưng anh rất tiếc, chơi dở thì nên chấp nhận số phận đi nhóc - anh nở một nụ cười rất chi là gian .

- Mệt cậu quá , lượn đi cho nước nó trong -

__________________Ta không phải là vạch ngăn cách thời gian đâu _____________________

Về đến nhà, nó chạy ngay lên phòng , bay thẳng lên giường tiếp tục những suy nghĩ về hắn , về thằng Mít mà ngày nào hay bị nó bắt nạt , vẫn hay nở một nụ cười ấm áp với cô , những kí ức đẹp đẽ đó có lẽ sẽ không bao giờ bị xoá nhoà nếu con người băng lãnh đó xuất hiện phá huỷ hoàn toàn những kí ước đẹp đẽ đó.....

- Không, nhất định không được . Nhất định .... nhất định mình phải bắt cậu ta nhớ lại những ngày tháng kinh hoàng mà mình gây ra cho cậu ta, Phải bắt nạt cậu ta như mình đã làm trước kia, phải bắt cậu ta hầu hạ mình như bà hoàng mới được, và đó là hậu quả cho cưng vì dám quên chuỵ nha nhóc Mít.....kakaka..... sau trên đời này có đứa thông minh như mình vậy chứ......

------------------------------------- Thế là lại một đêm nó không ngủ ----------------------------------------------

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.