Đồ Ngốc, Bớt Dễ Thương Lại Cho Anh Nhờ!

Chương 17



Ở nhà hai ngày, tôi cảm thấy tinh thần phấn chấn hơn. Mẹ đã về cộng thêm Khánh ngày nào cũng chạy qua chăm sóc kỹ lưỡng, ép ăn cái này cái kia, làm tôi có cảm tưởng ốm xong mà người mập lên mấy kg vậy đó.

Hôm nay bắt đầu đi làm trở lại, tự nhiên không còn ác cảm với tên chủ nhà nữa, chắc tại anh ta tốt bụng cho tôi nghỉ nhờ khi ốm. Mở cửa bước vào thì gặp Nhật Huy định đi ra, Huy thấy tôi ra vẻ mừng rỡ.

-Mấy ngày nay sao anh không thấy bé?

-Em bị cảm nên nghỉ mấy ngày. Tôi cũng rất vui khi gặp anh.

-Ốm à? Sao không nghỉ thêm vài ngày nữa, để anh kiểm tra thử.

Nhật Huy rất tự nhiên đưa tay lên rờ trán tôi làm tên Nhật ở trong nhìn ra tức tối.

-Vào trong nhanh lên, tôi đói rồi.

-Em đi làm đây, kẻo anh ta lại lên cơn thì khổ lắm.

Tôi mỉm cười thật tươi với Huy rồi đi vào.

-Pha cho tôi ly nước cam.

Tên Nhật đáng ghét, mới có cảm tình xíu đã mất sạch rồi.

-Đói mà uống nước cam à?

-Tôi bảo pha thì pha, lắm chuyện.

Không cho hỏi thì thôi, tôi cũng chả thèm quan tâm, mặc xác nhà anh.

-Nước cam nè.

Tôi chìa ly nước cam ra, anh ta nhìn đồng hồ rồi hất mặt về phía tôi.

-Có ly nước cam pha cả buổi mới xong, hết muốn uống rồi.

Trời ạ, tôi làm nhanh vậy mà còn chê, tên này tối qua bị người yêu đá hay sao sáng nay tìm cách gây sự, tôi mà không phải người làm chắc nãy giờ anh ta đã rớt ghế rồi.

-Vậy anh muốn gì mới hài lòng đây hả?

-Không muốn uống nữa.

-Anh đừng có mà ỷ mạnh hiếp yếu nha, tôi mất công pha rồi anh muốn đổ là đổ hả?

Tôi bắt đầu nổi giận, tôi vốn đâu có dễ ăn hiếp vậy đâu.

-Thứ nhất, tôi chưa hề có ý định ỷ mạnh hiếp yếu, tôi hiếp cô hồi nào mà cô nói hả? Thứ hai, tôi nói không uống chứ không nói là đem bỏ.

-Vậy anh muốn gì? Tôi đuối lý với cái tên xấu xa này, đã già cả mà còn nhỏ nhen như vậy hèn gì ế là phải.

-Tôi không uống nhưng cũng không muốn lãng phí, cho nên cách duy nhất là cô uống hết đi.

Tôi ghét nhất là mấy cái món nước uống như thế này, giờ bào tôi uống khác nào hành hạ chứ.

-Không uống.

Cái mặt bướng bỉnh của tôi làm Nhật nóng máu, anh ta bắt đầu hung dữ.

-Nói gì cũng cãi, cô muốn tự uống hay đợi tôi đổ vào?

Không thèm cãi nhau với anh ta nữa, cùng lắm là uống là xong chứ gì. Tôi hậm hực cầm ly nước cam nhắm mắt nhắm mũi uống một hơi hết sạch.

-Good. Giờ đi nấu ăn đi.

Tôi liếc Nhật một cái nảy lửa rồi đi làm việc, anh ta lúc nào cũng muốn chọc tức cho người khác sôi máu mới chịu được hay sao đó.

-Ê, này. Anh ta lẽo đẽo theo tôi vào bếp, anh em nhà này có sở thích vào bếp giống nhau ghê.

-….

-Ê, tôi gọi sao không trả lời hả?

-Ở đây không có ai tên Ê này hết.

-Cô cũng lanh lắm. Cô học ngành gì thế?

Tên này đúng là nhiều chuyện, hôm trước hỏi trường đã không trả lời rồi, hôm nay lại tiếp tục hỏi ngành, không biết có mưu đồ đen tối gì đây.

-Sao anh nhiều chuyện vậy hả? Định vô trường bêu xấu tôi hay sao mà hỏi hoài vậy.

-Tôi rảnh quá, với lại cô có gì tốt đâu mà lo.

-Vậy chứ sao?

-Tuần sau công ty tôi tổ chức sự kiện kêu gọi từ thiện cho những trẻ em cơ nhỡ, có đầy đủ giới kinh doanh với báo giới, nên tôi định cho cô một vé tham gia để học hỏi kinh nghiệm sau này.

Tôi có đang nghe lầm không đây, sao đột nhiên lại tốt bụng thế. Nhưng mà mình học PR, công ty anh ta lại làm quảng cáo cho những thương hiệu lớn, cơ hội này đâu phải ai cũng có đâu. Hay là liều mình đi thử một lần xem sao.

-Tôi có thể đi sao?

-Ừm, nhưng nếu từ đây đến đó cô mà còn gây chuyện với tôi thì xem như xong phim.

-Biết rồi.

Cùng lắm là nhịn anh ta một tuần là được chứ gì, một năm thì khó chứ một tuần có bao nhiêu đâu.

…..

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.