Đồ Ngốc! Đứng Lại Cho Anh!!!

Chương 5




Hôm nay ở trường thật nhộn nhịp, nhộn nhịp một cách khác thường. Tiểu Mi bước vào lớp, cả lớp nhìn cô chằm chằm. Tiểu Mi linh cảm có chuyện chẳng lành . Chợt có một cậu bạn bước vào trong lớp, cậu ta thì thầm điều gì đó với lớp trưởng rồi quay đi. Lớp trưởng nhìn cô, ánh nhìn đầy khó hiểu. Rồi cậu chạy ra ngoài, vì sự tò mò cùng linh cảm không lành cô chạy theo. Và cậu ta dừng lại trước bảng tin của trường, cậu tránh người sang một bên cho Tiểu Mi bước vào, để cô nhìn rõ những gì đang xảy ra.

Trên bảng tin trường, học sinh của trường đang nhốn nháo lên( vì một chuyện gì đó) thì bất chợt họ im lặng,im lặng khi nhìn thấy cô. Họ dẹp người sang một bên như muốn Tiểu Mi bước vào.

Sững sờ! đó là cảm giác đầu tiên khi cô nhìn thấy những bức ảnh được dán trên bảng tin của trường. Là ai! Ai căm ghét cô tới mức phải dùng cách này để hạ nhục cô, người con trai đó! Không lẽ…Hạo Kì…anh ta.

Không gian bỗng chốc rộn ràng hẳn lên, Hạo Kì bước vào xung quanh là lũ bạn anh. Anh đi đến đâu nơi đó bỗng sáng rực lên, người ta vội vàng nhường đường cho anh, đám con gái thấy anh thì xáp vào, cứ như kiến thấy đồ ngọt. Mấy cô gái bám chặt vào Hạo Kì thi thoảng anh có cười tình với họ, tay phải anh ôm một cô tay trái anh ôm cô khác còn mấy đứa con gái khác thì chạy đến ve vãn anh ôm hôn anh, trông họ giờ thật chẳng khác nào gái làm tiền. Hay thật đấy! trường học của quý tộc là thế này đây, còn các tiểu thư con nhà quý tộc, danh giá là thế đấy, xáp chặt vào trai như mèo thấy mỡ, lúc này thật khó để phân biệt các ả ấy với những ******** rẻ tiền mạt hạng ngoài kia, tất cả đều giống nhau.

Hạo Kì cứ bước đi về phía trước mà chẳng thèm ngó Tiểu Mi một cái. Còn Tiểu Mi đứng đó với khuôn mặt sững sỡ, hai tay cô víu chặt vào thành cửa để khỏi ngã xuống. Sân trường một lần nữa rộn ràng hơn, tiếng hò hét huýt sáo vang trời. Có ai tới, đó là một cô gái rất xinh đẹp…cô ta là Hồ Thúy Vân búp bê của trường Lĩnh Nam , được mọi người biết đến rất nhiều vì cô ta là con gái của chủ tịch tập đoàn dầu khí lớn nhất đất nước. Nhiều chàng trai say mê cô như điếu đổ và trong đó có cả anh. Thúy Vân bước đến, các cô gái khác vội vàng đi ra nơi khác vì họ biết Vân không phải dạng vừa, ngay đến Hạo Kì cũng phải hết sức dỗ dành. Cặp đôi Hạo Kì Thúy Vân đã quá nổi tiếng trong giới ăn chơi rồi, còn trong trường học không một thằng con trai nào dám tơ tưởng đến Vân, và cũng chẳng có đứa con gái nào dám tỏ tình với Kì, Hạo Kì Được mệnh danh là King còn Thúy Vân đương nhiên sẽ là Queens hai người họ thật xứng đôi. Họ bước vào Tiểu Mi nhìn họ trân trối.

Bất chợt từ đâu một quả trứng gà bay vào đầu Tiểu Mi, những tiếng cười hô hố những tiếng vỗ tay hưởng ứng, cô nghe được những lời nói khác nhau:

-Con ******** dám nhân cơ hội chị Vân đi Mỹ mà quyến rũ anh Kì à! Giết chết nó đi!

-Đồ không biết thân biết phận.

-Có người bị bỏ rơi kìa, còn lâu anh Kì mới ngó đến mày.

Không chỉ có trứng vô số các thứ khác vẫn bay thẳng vào mặt cô. Cô không hề né tránh, cô vẫn cứ nhìn anh. Lại là ánh mắt dửng dưng đó, trông anh sao mà thư thái quá, giống y hệt như đang xem một chương trình giải trí có phần thích thú. Từ trước đến giờ anh chỉ xem người ta chọi đồ vào mấy con cẩu hoang chứ người thì chưa. Vậy tại sao phải dừng lại, cứ tiếp tục đi.

Vân cười hô hố một cách hả hê, cô đứng dậy rồi lên tiếng:

-Thôi được rồi các bạn, tại sao phải đối xử với Mi nhà ta như vậy. Cô ấy không có cha mẹ dạy dỗ nên mới không biết phép tắc. Tha cho cô ấy đi

Nói đoạn Thúy Vân cầm li cà phê cỡ lớn còn đang nóng hổi trên tay, đi đến chỗ Tiểu Mi tạt thẳng vào người cô. Tiểu Mi la lên vì nóng, li cà phê tạt thẳng vào cổ và vai cô khiến vùng da xung quanh đỏ và sưng tấy lên , cô bị bỏng rồi. Tiếng hò reo lại vang lên hôm nay những kẻ ghét Tiểu Mi đã được một phen rửa mắt thỏa thích. Cô cúi gằm mặt lao thật nhanh về phía trước và cô va phải một người.

-Mi! em sao vậy.

Cô ngước mặt lên, là Thanh Tùng.Tiểu Mi…..im lặng, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Còn Thanh Tùng,người anh run lên vì giận, mặt anh lúc này thật khủng khiếp, nó pha trộn giữa đau khổ và giận dữ. Anh nắm lấy tay Tiểu Mi kéo cô ra phía Hạo Kì, cô giằng ra nhưng bàn tay anh xiết cô chặt hơn. Cả bốn người đang đứng đối diện nhau……….im lặng, một khoảng im lặng kéo dài cả trường gần như nín thở, bây giờ chỉ cần một hành động nhỏ thôi tất cả sẽ vỡ òa. Xem ra chiến tranh thế giới thứ 3 sắp nổ ra rồi.

-Đồ khốn!- Thanh Tùng nhìn thẳng về phía Hạo Kì.

-Xem kìa, con nhỏ mồ côi này mồi chài cũng giỏi thật, Trần Thanh Tùng mày đường đường là thiếu gia nhà họ Trần danh giá mà lại phải lòng một con nhỏ nghèo kiết xác? Hay thật- giọng Hạo Kì khinh khỉnh kèm theo nụ cười nhếch mép

-M..ày- Thanh Tùng giận run, đôi mắt anh như có lửa

-Có chuyện gì xảy ra vậy- một giọng nói nhẹ nhàng, nhưng đầy cương quyết vang lên.

Một người phụ nữ bước vào, bà ta thật đẹp, đẹp hoàn hảo trong bộ vest công sở màu đen, thật hoàn hảo, thật đáng sợ.

-…con chào bác gái…- Thúy Vân khép nép

Bà nhìn Thúy Vân mỉm cười rồi quay ra phía Thanh Tùng.

-Thanh Tùng! Có chuyện gì xảy ra vậy? Hạo Kì! con cũng ở đây nữa sao?

Hạo Kì không nhìn lấy bà ta một lần . Cậu quay mặt đi như muốn né tránh .

-Hạo Kì! con trai ta, đúng là lâu lắm rồi mẹ con ta không gặp nhau sao gặp mẹ con không thấy vui à!

Mặc cho thái độ của Hạo Kì bà vẫn nói tiếp và đảo mắt một vòng . Ánh mắt ấy chợt lướt qua Tiểu Mi .Bà bước đi, cả trường được phen đau tim trước sự xuất hiện của người đàn bà bí ẩn này… bà ta là Hoàng Oanh phu nhân của chủ tịch tập đoàn Venus chính là mẹ của anh Vương Hạo Kì.

Tại tập đoàn Venus

-Thưa bà! Quản gia Kim tới rồi ạ!

Bà Hoàng Oanh đang ngồi trên ghế, khẽ nhắm mắt lại.Rồi ra lệnh kêu người quản gia vào . Quản gia Kim bước vào rồi cúi đầu chào bà một cách tôn kính

-Thưa phu nhân!

-Quản gia Kim ông vất vả vì Hạo Kì rồi.

-Dạ thưa bà không có gì đâu….nhưng! có chuyện tôi cần nói với bà

-Chuyện gì vậy? - Bà khẽ mở mắt .

-Cô bé hồi sáng đứng cạnh Trần thiếu gia chính là…Là cô bé mà bao lâu nay thiếu gia vẫn luôn kiếm tìm, Tiểu Mi.

Bà ngạc nhiên như không tin vào tai mình. Bà cứ ngỡ mọi thứ đã ổn sau vớ kịch mà bà dàn dựng lên . hạo Kì vẫn chưa biết . Bà mong Hạo Kì với Thúy Vân thành một cặp dù Hạo Kì có yêu Tiểu Mi như thế nào . Yêu ư ? Bà cười đau khổ .

Quản gia Kim, thở dài buồn bã ông chào bà Hoàng Oanh rồi bước ra ngoài. Bỗng tiếng cười nói khiến ông chú ý, đó là Hạo Kì thiếu gia của ông còn bên cạnh là Thúy Vân. Nhìn Hạo Kì cười thật hạnh phúc, hạnh phúc….Hạo Kì, cậu rất giỏi che dấu cảm xúc của mình, nhìn Hạo Kì tuy cười nhưng chưa chắc trong lòng đã vui. Đó chính là điều khiến ông day dứt đáng lẽ ông không nên dấu Hạo Kì, đáng lẽ ông phải nói với Hạo Kì rằng Tiểu Mi đang còn sống và chính là cô bé mang tên Hà Huyền Mi, đáng lẽ ra ngay từ đầu ông không nên lừa dối cậu….bất lực! bây giờ ông đã thật sự bất lực rồi…..

Tiểu Mi thẫn thờ bước đi, trong khu vườn phía sau trường học. Đang là mùa thu, không gian như ấm áp với màu vàng của lá phong, lá phong phủ kín mặt đất, hòa quyện với ánh chiều tà. Cảnh vật sao mà êm đềm quá

-Mi à! Em đi đâu vậy?

-Đừng đi theo em nữa!

Tiểu Mi tiếp tục đi, còn anh vẫn cứ lặng lẽ bước theo sau. Im lặng, chẳng ai nói với nhau câu nào, cứ bước rồi lại bước.Đừng sợ, em nhé, anh vẫn luôn đứng phía sau em, luôn mỉm cười với em, luôn sẵn sang ôm em vào lòng.

- Anh à ! Em đáng khinh lắm phải không ? - Cô khẽ hỏi

Thanh Tùng bước tới ôm chặt cô vào lòng, cô gục đầu vào vai anh rồi bật khóc như một đứa trẻ.

Tiểu Mi tự nhủ với lòng mình . Hôm nay, chỉ hôm nay thôi, hãy để em bật khóc trên vai người con trai khác………………

Lúc này chắc Tiểu Mi đang đau khổ lắm, vậy chắc Thanh Tùng không đau đâu? Không, anh đau lắm đấy chứ! Phải an ủi người mình yêu đang đau khổ vì một người khác, cái này gọi là cao thượng hay ngu ngốc đây.Anh chạy đi mua kem cho Mi , chỉ còn Tiểu Mi ngồi đó. Và rồi có một đám nữ sinh đi tới chỗ cô, và buông những lời lẽ thô thiển

-Ai đây! À đúng rồi, không phải Hà Huyền Mi lớp A sao? Sao hôm nay tự dưng lại lãng mạn ra sân sau của trường ngồi ngắm lá vàng rơi vậy!???

-Lãng mạn cái gì? Chỉ là hạng mồ côi muốn chơi nổi thôi mà, không có tiền đóng học phí nên phải ráng bám víu vào các thiếu gia nhà giàu để lếch cái thân hèn mọn vào đây! Đồ ham hố.

-Ui nó bốc mùi kinh quá…đúng là bọn nhà nghèo tất cả đều bốc mùi

Những tràng cười nổ ra, chúng chỉ chỏ, nhìn cô bằng nửa con mắt, coi cô thật rẻ tiền. Tiểu Mi im lặng, cô đã quá quen vs việc bị sỉ nhục rồi, sỉ nhục chán rồi chúng cũng sẽ bỏ đi thôi.

Nhưng xem ra, lần này cô đã lầm. Chúng nó nhìn cô , cười 1 cách thâm hiểm .

*Tại sân thượng trường Lĩnh Nam

- Chị Vân, em mang nó tới đây cho chị rồi đây

Tiểu Mi bị ném xuống đất một cách không thương tiếc. Cô lồm cồm bò dậy rồi ngước mặt lên… và nhìn thấy một cô gái, rồi cô ta quay lưng mặt lại về phía Tiểu Mi…….cô ta là Hồ Thúy Vân.

Thúy Vân bước đến chỗ Tiểu Mi, ả ( từ nay gọi là ả nhá!) ả lấy tay nâng cằm của Tiểu Mi lên.Ả không nói gì chỉ quay xuống nhìn Mi rồi mỉm cười thân thiện một cách giả tạo:

-Cô không sao chứ? Thật sự xin lỗi cô về chuyện hồi sáng.

Rồi ả đưa tay, như muốn kéo cô đứng dậy.Tiểu Mi xua tay vội, hành động tốt bất ngờ của Vân khiến cô sợ.

Ả quay lại nhìn về phía đám đàn em, Như hiểu ý chúng nó tiến lại phía cô. Sợ, một sự sợ hãi xâm chiếm lấy cô. Chúng nó bước tới rồi liên tục tát vào mặt cô.

Cô ngã gục, đau, đau quá má cô đỏ lên vì đau trong khi mấy con nhỏ đó vẫn cứ đá túi bụi vào người cô. Tại sao! Tại sao cô lại bị đánh như thế này chứ, cô làm gì sai sao? Không! Cô không làm gì sai cả nếu như quen biết anh là một cái tội thì thà ngày hôm ấy anh đừng cứu cô cho rồi, cứ để mọi chuyện diễn ra như thế có thể sẽ tốt hơn…

-Thôi đi, tụi bây!!!- ả ra lệnh, tụi nó dừng tay

Ả bước tới, ngồi xuống chỗ cô. Miệng ả phả ra những làn khói trắng, ả nhếch mép cười khinh bỉ.

-Cái này là quà tặng cô, kỉ niệm ngày đầu gặp gỡ.

Tiểu Mi ngước lên nhìn ả, và rồi. Ả cầm điếu thuốc đang cháy dở bước đến chỗ Tiểu Mi

-Đừng mà! Không! Không! Không!....- tiếng hét cất lên khẳn đặc và rồi tàn dần.