Đồ Nhi Vô Lại, Cưng Chiều Ngươi Đến Nghiện!

Chương 5: Nộ chỉnh ác bá



Họ Mộ kia, người định làm gì? Ta đếm đến ba, ngươi còn không buông ra, ta sẽ không khách khí nữa đâu.” Bị hắn kề sát thế này, thật là khó chịu muốn chết. Con cáo già này, cách xa như vậy mà cũng có thể nhìn thấy nàng.

“ Ta muốn xem ngươi không khách khí như thế nào.”

Nhìn gương mặt trắng mịn gần trong gang tấc, Diệp Sở di chuyển hai tay bên hông, tức giận tiến lên cắn một cái trên khuôn mặt tuấn mỹ của Mộ Thần, nàng cơ hồ đem tất cả sức lực bú sữa mẹ của mình dốc ra, đồng thời cũng cảm nhận được mùi máu tanh tràn đầy trong miệng.

“ Hít…” Tiếng hít khí từ trong miệng Mộ Thần phát ra, nữ nhân này thật là nhẫn tâm, chỉ là đùa một chút, sao phải dùng tới khí lực lớn như vậy, đây chính là mặt của hắn a.

“ Hừ, bây giờ đã biết rồi chứ, đáng đời, xem ngươi làm thế nào đi gặp người khác, ha ha ha.” Vừa buông lỏng miệng, Diệp Sở vừa nhanh chóng nhảy cách ra xa mấy trượng, nhìn trên mặt hắn một loạt dấu răng chỉnh tề vẫn còn ứa ra tơ máu cười ha ha. Tiếp đó, chuẩn bị chạy ra ngoài, nhưng không cẩn thận đạp phải cái chốt, lập tức, tất cả rèm vải dùng để che trước sân khấu ầm ầm rơi xuống đất, bọn họ cũng chật vật xuất hiện trước mắt mọi người.

Vốn đang hứng trí bừng bừng nhìn Dao Dao cùng một mỗ nam nào đó đang trực tiếp kích tình mãnh liệt, tất cả đều quay đầu về hướng phát ra tiếng động. A, nam nhân kia không phải là Mộ công tử sao? Hoa hoa công tử kiêm đệ nhất mỹ nam Vũ quốc. Sao hắn lại chạy ra phía sau sân khấu? Nữ tử khuynh thành, xinh xắn đáng yêu bên cạnh hắn là ai? Bọn họ chưa từng thấy qua một nữ tử nào đẹp như vậy, quả thực, giống như bước ra từ trong tranh vậy, nàng không phải là Tiểu Diệp chứ? Nếu hôm nay có thể mua được đêm đầu tiên của nàng, có chết cũng đáng.

Nam nhân phía dưới đều là bộ dạng si mê nhìn Diệp Sở, thậm chí còn có người chảy nước miếng. Duy chỉ có một nam tử ở góc tường phía ngoài, khi vừa nhìn thấy Diệp Sở, đầu tiên là khiếp sợ, một giây sau đó liền xách kiếm, cũng không quay đầu lại chạy như điên về một hướng khác.

Biểu cảm của tất cả nam nhân dưới sân khấu đều rơi vào trong mắt Diệp Sở, khiến nàng cảm thấy buồn nôn, nam nhân đúng là không có lấy một người tốt, ăn trong chén ngó trong nồi vẫn còn nhung nhớ bên ngoài.

“ Tạm thời bỏ qua cho ngươi.” Mộ Thần vòng qua người Diệp Sở nhỏ giọng nói. Vừa rồi, trong mắt nàng lóe lên chán ghét cùng căm hận, hắn đều nhất thanh nhị sở. Dưới tình huống này, một người ngu ngốc, chưa trải việc đời như nàng không phải là nên thất kinh, lo sợ sao? Xem ra, lời đồn quả thực không đáng tin.

Thấy Diệp Sở đột ngột xuất hiện, sắc mặt không vui, lão bà vội vàng chạy lên sân khấu: “ Vị này là Tiểu Diệp cô nương, giá khởi điểm một nghìn hai, bắt đầu đấu giá.”

Giá tiền này đối với một gia đình bình thường, có kiếm mấy đời cũng không được, giá vừa ra, dưới đài tiếng than vãn nổi lên bốn phía, nhưng những công tử có tiền thì liều mạng ra giá, chỉ trong chốc lát, giá tiền từ một nghìn hai đã tăng lên hai vạn, nhìn giá tiền ngày càng vượt quá dự tính, lão bà ha ha cười toe toét.

“ Tiền kiếm được, lát nữa, ngươi phải chia cho ta một phần, nếu không, ta mặc kệ.” Bây giờ, nàng cái gì cũng không có, chỉ có tiền là đáng tin cậy, cho nên nàng nhất định phải nghĩ biện pháp lấy được một ít tiền mới được.

Bảo lão bà đồng ý chuyện thua thiệt như thế này, so với việc cắt thịt của mình, bà ta còn thấy đau lòng hơn, nhưng để cho nha đầu ngoan ngoãn nghe lời, hảo hảo tiếp khách, bà ta đành nhịn đau đáp ứng.

Cuối cùng, đêm đầu tiên của Diệp Sở được bán với giá cao nhất là hai vạn lượng, người mua là một tên vai hùm lưng gấu, cao lớn thô kệch, mãn kiểm hồ tra*, một tên ác bá ở nơi này, mọi người ngoại trừ thở dài thất vọng còn có phần thương tâm, thân thể nhỏ bé như vậy, có thể chịu được nam nhân kia táo bạo lăn qua lăn lại một đêm sao?

Lão bà nhận lấy hai vạn lượng, cười hì hì giao Diệp Sở cho nam nhân kia, chuẩn bị trở về đếm tiền, nhưng lại bị Diệp Sở ngăn lại, nhìn đôi tay che trước mặt, lão bà đau như cắt thịt, đưa cho Diệp Sở hai nghìn.

Diệp Sở nhận tiền, cố tình vẫy vẫy mấy cái trước mặt lão bà rồi mới nói một tiếng “ Cảm ơn.”

“ Tiểu Diệp thích ngân phiếu sao? Nếu đêm nay ngươi phục vụ bổn đại gia thoải mái, những thứ này đều là của ngươi.” Nam nhân ác bá móc từ trong ngực ra một chồng ngân phiếu thật dày, nháy nháy mắt nói.

“ Hì hì, … ngươi chờ một chút.” Diệp Sở lấy khăn tay che kín khuôn mặt, cười hì hì, bày ra bộ dáng rất vui lòng, nhưng sau khăn tay thì nghiến răng nghiến lợi, cười âm hiểm: “ Được, đêm nay, ta sẽ phục vụ ngươi thoải thoải mái mái.”

…..

“ Không biết Tiểu Diệp nhi muốn đi đâu?” Ác bá nhìn cảnh trí trong hậu viện một chút, lắc lắc đầu có chút choáng váng, nhào về phía trước muốn đem Diệp Sở kéo vào trong ngực. Diệp Sở hoàn hảo xoay người một cái tránh thoát tập kích của hắn. “ Công tử đừng gấp, lập tức đến đây.” Nàng chính là đợi đến khi hắn bị dược tính phát tác mới dẫn hắn vào phòng.

Thấy không sai biệt lắm, Diệp Sở dẫn hắn tới cửa phòng, “ Công tử vào trước đi, ta đi tiểu tiện, lập tức trở lại ngay; ai ôi, đợi một lát thôi; công tử cởi quần áo, vào trước đi; ta sắp không nhịn được nữa.” Diệp Sở cười xấu hổ mang theo dáng vẻ si mê.

“ Được, được, được; cởi, cái này cởi.” Ác bá vui vẻ không thôi, cởi quần áo đi vào phòng.

Cửa phòng đóng lại, Diệp Sở lấy ra một cái khóa, “ rắc” một tiếng đem cửa phòng khóa lại. “ Lão bà, ngươi tịch mịch lâu quá rồi, tặng cho ngươi một nam nhân, từ từ hưởng thụ đi.”

……

“ Ngươi không thể hạ thuốc nào tốt hơn một chút sao?” Nhìn Diệp Sở bị mang đi, Mộ Thần lo lắng nàng bị làm hại, vội vã theo đến. Nhưng xem ra, hắn đã lo thừa rồi.

“ Không có cách nào khác, ta chỉ có một loại thuốc.”

……

Trong phòng, lão bà chỉ mặc duy nhất một cái yếm, tâm tình ngứa ngáy khó chịu, cả người uốn éo. Vừa nhìn thấy nam nhân, bà ta nhào lên, vỗ một cái “ A, thân thể thực cường tráng nha.”

“ Lão bà này, mau cút cho ta.” Ác bá vừa nhìn thấy lão bà, tức giận không thôi, một cước đá bay bà ta ra ngoài, sau đó hướng cửa mà đi, nhưng cửa sao lại không mở được, là ai khóa cửa, nhớ lại tình huống khi nãy, hắn bất chợt kinh hãi, nữ nhân đáng chết, đừng để rơi vào tay ta.

“ Ngươi giúp ta một chút, giúp ta một chút.” Lão bà bò lên lần nữa, nhào vào trong ngực hắn.

Cơ thể dán chặt vào người ác bá, hơi thở ấm áp, nóng bỏng. Mặc dù trong lòng hắn kháng cự, nhưng khí lưu trong cơ thể khô nóng không ngừng, khiến hắn mất đi một tia lý trí cuối cùng, ánh mắt mơ màng ôm lấy lão bà, vội vã chạy về phía giường.

….

“ Ngươi không sợ ngày mai hắn tìm ngươi tính sổ.” Nghe trong phòng phát ra những âm thanh làm người ta đỏ mặt, Mộ Thần quay sang nói với Diệp Sở. Nhưng hắn cũng không đem việc này để trong lòng. Bởi vì hắn biết, cho dù bọn họ có tìm nàng tính sổ, nàng cũng có cách giải quyết.

“ Sợ cái gì? Thuốc không phải ta hạ, cửa cũng không phải ta khóa.” Diệp Sở liếc hắn một cái rồi làm như không có chuyện gì vừa đi vừa hát dân ca.

Cái gì? Những chuyện này không phải nàng làm? Bị bắt tại trận vẫn còn có thể ngụy biện như vậy, đúng là đủ vô lại.

Đến chạng vạng ngày hôm sau, cửa phòng mới được mở ra. Trong phòng, hai người trần truồng ôm nhau nằm một chỗ vẫn chưa tỉnh dậy.

“ Ma ma, các người đây là …???” Một nữ tử nhịn không được kinh thanh hỏi.

Nghe thấy tiếng người nói chuyện, lúc này, hai người mới từ trong mộng đẹp mơ mơ màng màng tỉnh lại. Lão bà vốn vẫn còn lim dim buồn ngủ, chứng kiến tình hình trước mắt lập tức tỉnh táo, hai mắt mở to đến cực đại. Chuyện gì xảy ra? Nam nhân này sao lại ở trong phòng mình? Các cô nương trong lâu như thế nào lại tập trung tất cả ở nơi này? Là ai giở trò? Nếu để nàng biết được, nàng nhất định làm cho kẻ đó không được chết tử tế.

Ác bá mở mắt, thấy trong lòng mình là lão bà ngực nhão chảy xệ, một thân toàn mỡ. “ Lão bà chết tiệt, cút xa ta một chút.” Ác bá một cước đem lão bà đá xuống khỏi giường, không còn lấy một chút nhẹ nhàng, ôn nhu như đêm qua.

“ Các ngươi được lắm, lại dám hợp lại lừa gạt bản công tử, nha đầu chết tiệt hôm qua đâu, gọi nàng tới cho ta.”

Dám hạ dược lại còn khóa cửa, xem ta không giết nàng không được.

“ Ngươi, các ngươi, các ngươi vậy mà lại làm ra loại chuyện này. Hơn nữa còn khóa cửa, cố tình không cho ta vào có đúng không?” Nghe ác bá muốn tìm mình tính sổ, Diệp Sở nấp bên ngoài vội vàng chạy vào đánh đòn phủ đầu.

Hơn nữa còn khóc đến hoa lê đái vũ “ Mệt ta còn đối với ngươi nhớ mãi không quên, vậy mà, vậy mà, ngươi lại cùng nàng phong hoa tuyết nguyệt một đêm, ngươi như vậy không phải phụ lòng ta sao?”

Thấy Diệp Sở chạy vào, ác bá đang định nổi giận, lại nghe được những lời của nàng, kết quả, càng nghe càng thấy là lỗi của mình, lúc này, hắn hận không thể quỳ xuống dưới chân nàng nhận sai.

“ Tiểu Diệp nhi đừng nóng giận, đều do nàng, đều do lão bà thèm muốn sắc đẹp của ta, hạ dược ta, Tiểu Diệp nhi cho ta thêm một cơ hội nữa được không?”

“ Cho ngươi một cơ hội nữa? Hừ! Không thể.” Diệp Sở “lau nước mắt”, giả bộ tức giận khóc lóc rời đi.

“ Tiểu Diệp nhi, Tiểu Diệp nhi.” Ác bá buồn bực nhìn Diệp Sở đi càng ngày càng xa, đem hết thảy lỗi lầm đổ lên người lão bà, tiến lên tàn nhẫn đánh một trận.

“ Ngươi ở đây chờ cho ta, đợi lát nữa ta quay lại thu thập ngươi.”

“ Vương công tử, Vương công tử, ngươi nghe ta giải thích đã. Nhất định là có người cố ý chỉnh chúng ta.” Lão bà hướng phía ác bá rời đi khổ sở nói. Làm sao bây giờ? Đắc tội ác bá, sau này làm sao mà sống đây? Là ai? Lại dám chỉnh cả nàng? Để nàng biết được, nhất định đem kẻ đó băm thành trăm mảnh, ăn tươi nuốt sống.

“ A!” Lão bà tức giận, ngửa mặt lên trời thét dài một tiếng, hai tay không ngừng nện xuống sàn nhà, hai hàm răng nghiến vào nhau kèn kẹt.

Nghe tiếng kêu rên, những người khác đứng trong phòng, cơ thể không khỏi run lên, các nàng chưa từng thấy một mặt đáng sợ như vậy của ma ma. Hôm nay, các nàng vừa mở cửa đã thấy trên cửa dán một tờ giấy nói các nàng đến phòng ma ma, bà ta tìm các nàng có việc cần bàn bạc! Nếu sớm biết có chuyện này, đánh chết các nàng cũng không dám tới.

Buổi tối, Bách hoa lâu vẫn vang tiếng đàn sáo, ca múa thanh bình như cũ, chỉ có điều, các vị cô nương của Bách Hoa lâu, ai nấy đều tâm hoa nộ phóng, kích động không thôi, nghe nói đêm nay có một đại nhân vật tới Bách Hoa lâu, một vị công tử anh tuấn phi phàm, hơn nữa còn bao duy nhất một vị cô nương. Không biết vị cô nương nào lại may mắn như vậy!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.