Đổ Thạch Sư

Chương 40: Lần này là thật sự giải khai





“Không sao chứ?” Kenaf lo lắng hỏi.

Bạch Tử Thạch nhẹ nhàng xoa một chút chỗ bị va phải, một trận đau đớn kịch liệt khiến cậu nhịn không được hung hăng nhíu mày, nhịn đau hoạt động một cái, còn may, xương không có vấn đề gì, nhẹ nhàng lắc đầu: “Không có chuyện gì. Kenaf, ngươi biết hắn là ai không?”

Kenaf nhìn thoáng qua á thú nhân tóc tím kia, đối phương cũng đang nhìn sang phía này, ý tứ trong mắt tuyệt không thân thiện, hắn: “Bethe Turande, có người nói a tỷ nhà hắn thích Allan.”

Phải không vậy? Bị giận chó đánh mèo? Tới chỗ nào cũng có tình trạng thế này. Bạch Tử Thạch vừa đi về phía trong sân, vừa tự hỏi, chuyện lần này không thể cứ thế kết thúc, không chỉ tức giận vì vô tội mà bị liên lụy, trọng yếu hơn là, nếu như lần này mình không làm gì, thế thì chuyện tiếp theo xảy ra phỏng chừng cũng giống thế này, dù sao thì một kẻ bị bắt nạt cũng không phản kháng sẽ chỉ dẫn tới bị càng nhiều người bắt nạt hơn. Trước khi chuyện Allan được giải quyết, cậu nhất định phải bảo vệ mình! Không phải là không thể để Allan đến giải quyết, thế nhưng đoạn thời gian dài đi trên đường Bạch Tử Thạch đã hiểu rõ một vài quy tắc của đại lục này, hàm ý hơi hơi có phần thực lực cá nhân là tối thượng. Nghĩ đến cuộc sống trên mảnh đại lục này, cậu cũng không thể để mọi chuyện đều dựa vào người khác giúp đỡ.

Nghĩ như vậy, Bạch Tử Thạch liền trực tiếp đi về phía Bethe Turande, đối phương xem ra có chút ngoài ý muốn, bất quá ngay sau đó lại nhếch môi cười khinh thường.

Bethe Turande đối với hành động của Bạch Tử Thạch một chút cũng không thèm để ý, a tỷ đã tra được, tên á thú nhân này gọi là Bạch – Tử Thạch, chỉ là một kẻ cha mẹ đều mất, một tên quê mùa đến từ một chỗ thâm sơn cùng cốc nghe cũng chưa nghe qua, không biết đã sử dụng thủ đoạn gì, cư nhiên bám dính lấy Bác Gia Taylor! Nhà Turande đã đi theo hậu duệ của Đại Nhã Gia á thú nhân Oliver David, còn không thể chỉnh được một tên á thú nhân như này sao?

Trực tiếp đi tới cạnh Bethe Turande, Bạch Tử Thạch liếc nhìn một á thú nhân tóc nâu ở bên cạnh hắn, chỉ vào một cái giải thạch cơ phía chéo sau bọn họ, nhẹ giọng hỏi: “Có thể đổi vị trí với ngươi một chút không?” Từ lúc nãy đã thấy cái á thú nhân này cùng đi với Bethe Turande.

Hiển nhiên đối phương không nghĩ tới Bạch Tử Thạch sẽ đưa ra một yêu cầu như thế, hắn nhìn Bethe Turande một chút. Bethe Turande ở trong lòng cười lạnh một tiếng, thử xem ngươi muốn giở cái trò gì cũng được. Hắn vỗ vỗ bả vai á thú nhân bên cạnh: “AY, đổi với cậu ta đi.” Á thú nhân kia gật đầu, cho Bạch Tử Thạch một cái ánh mắt thương hại rồi xoay người đi về phía Bạch Tử Thạch chỉ.

Bạch Tử Thạch vừa đứng ổn, giám khảo đã đẩy xe mao liêu tới: “Ở đây mỗi ô đều tương ứng với một số hiệu, nhìn kỹ rồi cầm lấy mao liêu của các ngươi, đừng cầm nhầm.” Bạch Tử Thạch đi qua, xe tổng cộng phân ra ba tầng, mỗi một tầng lại phân ra ba hàng, mỗi hàng có chín ô vuông, bên cạnh có gắn thẻ đánh số, Bạch Tử Thạch vừa nhìn liền thấy mao liêu của mình, và cả khối của Bethe Turande số 350. Cậu làm bộ lơ đãng đưa tay lướt qua mao liêu số 350, sau đó cầm lấy mao liêu của mình. Trong mao liêu số 350 đúng là có phỉ thúy, hơn nữa lực cảm ứng cũng rất mạnh, đáng tiếc là, nó nhiều nhất là khối Băng Chủng.

Nếu đã thế, vậy thì, ta sẽ không khách khí, kẻ kiêu ngạo thế này, gặp phải người mà bản thân mình chán ghét và khinh thường, sẽ không biết nhẫn nhịn phải không? Bạch Tử Thạch mỉm cười, trong cặp mắt đen cong lên thoáng hiện ra một tia lạnh lùng. Kenaf ở phía bên phải đằng sau cậu luôn chú ý đến phía bên này, nhạy cảm thấy được ánh mắt Bạch Tử Thạch, sửng sốt, rồi khoanh tay nghiền ngẫm, xem ra tiểu khá ái này cũng không dễ chọc.

Sigma vẫn luôn chú ý đến Bạch Tử Thạch đương nhiên cũng nhìn thấy một màn Bethe Turande cố ý đụng vào Bạch Tử Thạch, lập tức sắc mặt của ông trầm xuống, bất quá đang ở trong cuộc thi ông cũng không tiện nói gì, ngẫm lại, xem á thú nhân được Vincent coi trọng phản ứng thế nào cũng không tồi. Bạch Tử Thạch sau khi bị vô cớ gây khó dễ, vẫn bình tĩnh khắc chế, điều này làm cho ông rất hài lòng, khi cậu đi về phía Bethe Turande, ông cũng hơi ngạc nhiên Bạch Tử Thạch muốn làm gì nhỉ.

Làm gì? Bạch Tử Thạch lộ ra một nụ cười ôn hòa: “Vừa rồi, ngươi là cố ý đi?”

Bethe Turande hừ một tiếng, dùng khóe mắt liếc cậu một cái: “Đúng thì thế nào? Ngươi có thể làm gì?”

“Đúng là được rồi.” Bạch Tử Thạch khoát khoát tay, phong khinh vân đạm, “Vậy ta đứng cạnh ngươi là không sai rồi.”

(phong khinh vân đạm : nhẹ nhàng, đạm nhiên)

Mặc dù khinh thường, nhưng Bethe Turande vẫn nhịn không được hỏi: “Tại sao phải đứng ở bên cạnh ta?”

“Không đứng ở bên cạnh ngươi, làm sao có thể nhìn thấy ngươi bày ra bộ mặt thất bại và ghen tị khi thấy phỉ thúy của mình giải ra không bằng ta chứ?” Á thú nhân tướng mạo khéo léo tinh xảo cong lên cặp mắt đen xinh đẹp, cười híp mắt rất đáng yêu, nhưng nói ra lời nói khiến người bên cạnh suýt nữa tức điên.

“Mao liêu ta chọn ra không bằng ngươi?” Trong giọng điệu của Bethe Turande tràn đầy tức giận và nực cười, nếu ở trường hợp khác, thì việc này cần phải suy nghĩ kỹ lại một chút, nhưng lần này không giống. Sau khi trong nhà nghe nói Nhã Gia Sigma muốn dẫn dắt một lớp, tốn rất nhiều công sức nghe ngóng tin tức, trong những mao liêu này thật ra có một khối là do phía học viện đặc biệt mời đổ thạch sư cấp 7 Justin Locke từ công hội đổ thạch sư chọn, mà mã số khối mao liêu đó sớm đã bị mình lấy được! Từ lúc bắt đầu hắn đã biết, mình sẽ là người đứng đầu trong đám học sinh này! Dù sao năm xưa Nhã Gia Locke đã tuyên bố, mao liêu dưới mức Băng Chủng không chọn! Mặc dù cũng có lúc nhầm lẫn, nhưng vẫn là xác suất khủng bố 7/10.

Đây chính là Băng Chủng a, trong một đống mao liêu biểu hiện bình thường, có thể ra Băng Chủng đã là cực siêu rồi, hơn nữa hơn ba trăm khối mao liêu vừa rồi tốt nhất cũng là một khối Thủy Nhu Chủng, mình là Băng Chủng trở nên, vị trí đứng đầu tuyệt đối chạy không được.

Nghĩ tới đây, Bethe Turande bỗng nhiên lóe ra một ý tưởng, hắn ha ha cười: “Nếu ngươi có lòng tin với mao liêu của mình như thế, vậy không bằng đánh cược đi?”

Đánh cược? Bạch Tử Thạch cười lạnh, đây chính là ngươi nói trước đó. Nghĩ vậy, nhưng cậu lại nhíu mày: “Đánh cược? Nếu ngươi bị thua sẽ mất mặt đó a!” Bethe Turande vừa nhìn thấy dáng vẻ này của cậu, cho là cậu sợ, trong lòng nóng vội, lên tiếng nói khích: “Là ngươi sợ thua đi? Không phải muốn xem khuôn mặt thất bại ghen tỵ của ta sao? Nguyên lai chỉ là nói xuông.”

Bạch Tử Thạch nét mặt lạnh lẽo, bày ra bộ dáng chịu kích thích: “Cược thì cược, nếu ngươi thua, phải tại chỗ này trước mặt toàn bộ lão sư và học sinh, xin lỗi ta, đồng thời sau này nhìn thấy ta đều phải đi đường vòng!”

Bethe Turande rất sảng khoái đáp ứng, sau đó đưa ra điều kiện đã sớm nghĩ kỹ: “Nếu ngươi thua, vậy thì vĩnh viễn đừng quấn quít lấy Bác Gia Taylor!”

“Được!” Bạch Tử Thạch cũng rất sảng khoái, dù sao căn bản cậu đâu có quấn quít lấy Allan, Allan chỉ là bằng hữu mà thôi.

“Vậy ta tới làm người làm chứng đi.” Thanh âm Kenaf cười tủm tỉm từ phía sau truyền đến, Bethe Turande nhìn thấy là hắn, khẽ nhíu mày rồi thôi, Kenaf Toronto? Có nhà Toronto thì càng tốt, không sợ tên quê mùa này quỵt nợ: “Được.”

Bạch Tử Thạch và Bethe Turande đập bàn tay hai cái, sau đó nắm tay đập lên trước ngực mình, đây xem như nghi thức tiến hành đánh cược, tuyên bố giao ước hai bên đã định, sẽ không đổi ý.

Tiếng đập tay thanh thúy đã hấp dẫn một vài tầm mắt của người xung quanh, khi người xung quanh đã vùi đầu giải thạch, ba người bên cạnh đứng yên không động rất dễ thu hút chú ý, bây giờ còn có tiếng đập tay tuyên thệ quyết định đánh cuộc vang lên, càng khiến cho không ít người ghé mắt. Á thú nhân đã giải sụp cảm thấy không có hi vọng còn dứt khoát quăng luôn mao liêu của mình, đi sang bên này dự định xem náo nhiệt.

Sau khi hoàn thành nghi thức, Bethe Turande nheo mắt lại cho Bạch Tử Thạch một cái hừ lạnh, rồi lập tức ngồi xổm xuống, quan sát mao liêu của mình, thân là á thú nhân trời sinh miễn dịch với U Tháp, Bethe Turande ở nhà nhận được không ít giáo dục về đổ thạch giải thạch, bộ dạng quan sát mao liêu lúc này thật chuyên chú nghiêm thúc, xem ra thật đúng là có chuyện như vậy.

Bạch Tử Thạch cũng ngồi xổm xuống, một tay nâng cằm cũng không vội vã động thủ, thứ nhất, trong mao liêu này mặc dù rất chắc chắn có Phỉ Thúy Thủy Tinh Chủng, nhưng mà phỉ thúy này ở vị trí nào thì không xác định a. Thứ hai, cậu muốn chờ cái tên Bethe Turande kia giải ra xong mới động thủ.

Suy nghĩ một chút, Bạch Tử Thạch quyết định ở những chỗ khác nhau trên mao liêu cảm ứng một chút, cảm ứng mao liêu cũng cần có thời gian, khoảng thời gian sai biệt chắc là biểu hiện đại khái vị trí của phỉ thúy đi, nghĩ là làm ngay. Bạch Tử Thạch tới tới lui lui đem mao liêu lăn qua lăn lại một hồi, cuối cùng cảm ứng được thời gian khác biệt một chút, chỗ thời gian cảm ứng dài vỏ ngoài đương nhiên sẽ dày, cậu liền quyết định từ chỗ này cắt từng ít từng ít một.

Cậu kéo máy cắt thạch xuống, đặt ở chỗ đường mình kẻ sẵn cắt xuống đao đầu tiên, đương nhiên chả có cái gì, Bạch Tử Thạch không hề để ý. Ngay tại lúc cậu định cắt xuống đao thứ hai, bên cạnh bỗng nhiên truyền đến một tiếng hô.

“Ra lục! Ra lục!” Cậu ngẩng đầu nhìn lại, nguyên lai không biết từ lúc nào, xung quanh bọn họ đã làm thành một vòng á thú nhân, lúc này bên Bethe Turande đang truyền đến tiếng hô đổ trướng, á thú nhân tụ tập bên cạnh cậu hô nhau toàn bộ xung quanh chạy đến.

Suy nghĩ một chút, Bạch Tử Thạch dứt khoát để mao liêu của mình xuống, cũng chen chúc len sang bên cạnh, có lẽ là chuyện hai người đánh cược lần này đã truyền đi, nên mọi người vừa nhìn thấy Bạch Tử Thạch, là tự động tránh ra để chỗ cho cậu đi vào.

Bạch Tử Thạch cũng không khách khí, trực tiếp đi qua đứng cạnh Bethe Turande nhìn mao liêu đã bị cắt thành hai nửa, trong đó có một nửa mặt cắt, Bạch Tử Thạch thật dễ dàng nhìn thấy dấu hiệu đổ trướng, đúng là ra lục, hơn nữa thế nước cũng không tệ lắm, đại khái có thể đạt tới Thủy Nhu Chủng, một mảnh nhỏ long lanh, xanh mơn mởn vừa nhìn đã làm rung động lòng người. Bình thường phỉ thúy mao liêu, càng đến gần phần tâm khối đá, chủng và sắc của phỉ thúy càng tốt, đương nhiên, tình huống ngoại lệ cũng rất nhiều. Nhưng khối này Bạch Tử Thạch biết, bên trong chắc sẽ đã đạt đến Băng Chủng, nếu như vận khí tốt cao Băng Chủng cũng không biết chừng.

Trên mặt Bethe mang hưng phấn phơn phớt đỏ, hắn cầm lấy bình nước dội chút nước lên, làm cho một mảnh lục kia càng thêm kiều diễm ướt át, nhịn không được vươn tay tới sờ mấy cái, ngẩng đầu miệt thị hướng về phía Bạch Tử Thạch nói: “Ngươi thua chắc rồi!” Không chỉ hắn, người xung quanh đều nghĩ như vậy, chỉ riêng lớp ngoài cùng đã là Thủy Nhu Chủng rồi, hơn nữa lục sắc cũng là chính dương lục khá đậm, nhìn hướng đi của lục, mơ hồ có dấu hiệu chạy vào phía trong, nhìn thế nào thì tính chất phỉ thúy bên trong cũng sẽ không kém. Lúc này đã có người dùng vẻ mặt tội nghiệp nhìn Bạch Tử Thạch, tiền đánh cược bọn họ đều biết, Bác Gia Taylor a, đó chính là Bác Gia Taylor!

Bạch Tử Thạch một chút ủ rũ cũng không có, nhún nhún vai: “Trước giải ra đã rồi hãy nói.”

Không biết tại sao, nhìn dáng vẻ của Bạch Tử Thạch, Bethe Turande bỗng nhiên có một dự cảm rất bất an, hắn vứt bỏ loại cảm giác khó hiểu này, hừ lạnh nói: “Ngươi trước cứ cố chống đỡ đi, chờ lát nữa hẵng khóc.” Sau khi nói xong, cũng không để ý đến Bạch Tử Thạch, cầm lấy máy mài bắt đầu dọc theo phướng hướng của lục cẩn thận mài.

Học viện chọn mao liêu kích cỡ cũng không lớn, không tới 20 phút, cả khối phỉ thúy đã được giải ra, khoảng chừng tám chín cân, sáng bóng thượng giai, phần chính giữa phỉ thúy lộ ra trạng thái trong suốt, trong trẻo như băng, là Băng Chủng phẩm chất cao, nhìn lại màu sắc trong suốt, nồng đậm. Bethe Turande hưng phấn cẩn cẩn dực dực nâng niu khối phỉ thúy này, hô hấp cũng không khỏi trở nên dồn dập, khối phỉ thúy này so với trong tưởng tượng của hắn còn tốt hơn! Phỉ thúy phẩm chất cao như vậy cũng khiến cho giám khảo ở gần đó ngồi không yên, rối rít đi xuống.

“Không tệ không tệ, cư nhiên có thể có năm sáu cân cao Băng Chủng, đây chính là khối phỉ thúy tốt nhất từ đầu tới giờ!”

“Ân, độ sáng bóng mượt, màu sắc thuần khiết, là liêu tử tốt. Số 350, tốt, ghi lại đi. Vận khí không tệ a.”

Lời khen ngợi của giám khảo càng làm cho Bethe Turande phiêu phiêu dục tiên, hắn đem phỉ thúy cẩn thận đưa cho giám khảo, sau đó xoay người đối mặt với Bạch Tử Thạch, rất có cảm giác từ trên cao nhìn xuống, lên tiếng châm chọc nói: “Phỉ thúy của ngươi đâu? Không phải là không có gì chứ. . .”

(phiêu phiêu dục tiên: lâng lâng vui sướng)

Bạch Tử Thạch tuyệt không để ý đến khiêu khích của đối phương, phong khinh vân đạm nói: “Muốn nhìn, đến đây đi.”

Cậu xuyên qua đám người, đi tới bên cạnh mao liêu của mình, bật máy cắt thạch, cắt đao thứ hai, lớp vỏ rộng khoảng hai ngón tay rơi xuống, bên trong vẫn là một mảnh trắng bóng, Bethe Turande trào phúng cười một tiếng. Bạch Tử Thạch mắt điếc tai ngơ, tiếp tục cắt xuống đao thứ ba, vẫn như cũ không có cái gì. Lúc này trong đám người vây xem đã có âm thanh tiếc hận.

Sigma cũng đi đến, đứng ở cạnh Bạch Tử Thạch, cẩn thận nhìn cái tiểu á thú nhân được Vincent chọn trúng, lần này Bạch Tử Thạch đã cắt xuống đao thứ năm, mao liêu đã bị cắt đi một phần nhỏ, vẫn như cũ không có gì. Tiếng nói ‘sụp rồi, sụp rồi’ không dứt bên tai, ngay cả Sigma cũng cảm thấy khả năng có thể ra phỉ thúy tốt hơn Băng Chủng là rất nhỏ, nhưng đây hết thảy một chút cũng không ảnh hưởng đến Bạch Tử Thạch, một tay chạm lên mao liêu, bỗng nhiên trong lòng khẽ động, máy cắt thạch cắt đi ba phần độ rộng lớp vỏ.

Sigma luôn quan sát mao liêu đến giờ con ngươi đột nhiên co rút lại, đột nhiên quát lên: “Ngừng!”

Bạch Tử Thạch có chút hoảng sợ, vội vàng nâng máy cắt thạch lên.

Sigma ngồi xổm xuống, cẩn thận quan sát mặt cắt của mao liêu, nói: “Ra sương mù! Hơn nữa bên trong hình như có lục. . . Ừm, là có lục, khối mao liêu này, trướng!” Trong sương mù có lục, bên trong có phỉ thúy gần như là chuyện ván đã đóng thuyền.

Nhã Gia Sigma đã nói thì ai cũng không hoài nghi, nhất thời tiếng kêu đổ trướng dậy lên. Sắc mặt Bethe Turande thoáng cái cứng ngắc lại: “Ra lục thì sao? Ra không được Thủy Tinh Chủng, cũng là vô dụng.”

Bạch Tử Thạch ngay cả liếc mắt cũng không thèm, bỏ máy cắt thạch đi, bật máy mài bắt đầu không ngừng mài phần lớp vỏ nguyên thạch màu vàng bên cạnh, cậu không phải nhắm vào một chỗ để mài, mà muốn đem tất cả lớp vỏ màu vàng bên cạnh cửa sổ ra lục mài đi. Khối liêu tử còn lại cũng không lớn, sau mười mấy phút, tầng vỏ đá màu vàng, đã bị mài đi toàn bộ, lộ ra một chút kết tinh màu xám hơi trắng.

Bạch Tử Thạch lúc này mới dọc theo lục sắc mờ mờ để sát thạch, sau khi sát vào 3,4 cm, một tầng hơi mỏng tinh thể dạng ‘sương mù’ lại xuất hiện lần nữa, lần này cậu không đổi vị trí nữa, mà trực tiếp dùng đá mài tiếp tục mài vào trong, đại khái sau khi gạt bỏ 1 cm tinh thể, một mảnh lục ý nồng đậm trong trẻo chợt xuất hiện, một mảnh xanh đậm tính chất trong trẻo như băng ánh vào trong mắt mọi người. Trong sân hoàn toàn yên tĩnh, một phút đồng hồ sau, một giọng nói nho nhỏ mới khe khẽ vang lên:

“. . . Băng Chủng. . .”

Giống như ném một hòn đá lớn vào mặt hồ yên ả, tiếng thảo luận liên tiếp: “Cư nhiên là Băng Chủng! Ở lớp ngoài cùng chính là Băng Chủng a! Vậy nếu lục ăn vào, bên trong phải là tính chất gì a!!!”

“Phải là Thủy Tinh Chủng đi! Nhất định là Thủy Tinh Chủng!”

“Nha, xem ra núi cao còn có núi cao hơn, ta còn tưởng rằng tiểu á thú nhân này nhất định phải thua rồi!”

Bạch Tử Thạch nghe xung quanh thảo luận, trên mặt mang theo một chút mỉm cười, Bethe Turande cả người ngơ ngác đứng ở nơi đó, gắt gao nhìn chằm chằm mảnh lục sắc kia, mặt tràn đầy không thể tin, lẩm bẩm thì thầm: “Tính chất bên trong nhất định không như phía ngoài, đúng, nhất định không giống!”

Sigma đứng ở bên cạnh, quan sát hướng đi của sương mù và hướng đi của lục, bỗng nhiên hướng Bạch Tử Thạch gật đầu: “Tiếp theo, ta thay ngươi giải được không?”

“Đương nhiên ạ.” Bạch Tử Thạch vội vàng đem máy mài đưa tới, thành thật mà nói, máy móc nơi này đối với cậu mà nói sử dụng vẫn rất tốn sức, kỹ thuật giải thạch của cậu cũng không tốt lắm, Sigma nói muốn thay cậu, cậu cầu còn không được nữa là.

Người giám khảo có mái tóc xanh lục nhìn Sigma tiếp nhận công việc giải thạch, đầu tiên là kinh hãi, sau đó hưng phấn nói: “Có thể khiến cho Nhã Gia tự mình giải thạch, khối mao liêu này không đơn giản a!”

Bethe Turande vừa nghe nói thế, nhất thời giống như bị sét đánh, ngây người như phỗng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.