Đổ Thạch Sư

Chương 44: Hôn





Tên Taiya Skeet này là người canh gác của Bethe Turande, đều đã khế ước với nhau!

Vincent bảo Taiya Skeet đứng đối diện với mình: “Trong săn giết, sức mạnh rất trọng yếu, nhưng cũng không phải là tuyệt đối. Vận dụng kỹ xảo có đôi khi sẽ khiến ngươi có được thu hoạch không tưởng.”

“Ngươi biết đặc điểm của công kích sét đánh không?” Câu này là hỏi Taiya Skeet.

“Biết!” Taiya lập tức lớn tiếng nói.

“Bây giờ bắt chước sét đánh từ sau lưng ta phát động công kích.” Vincent thản nhiên nói, hắn xoay người. Vài giây sau, hắn bỗng nhiên lé về phía bên phải một bước nhanh như chớp, hai tay đồng thời vươn ra tóm lấy, một phát vững vàng chộp lấy cánh tay trái và khớp xương vai của Taiya, cổ tay có kỹ xảo lay động một cái, sau đó rất linh hoạt bẻ về phía sau lưng Taiya, đồng thời chân phải đá vào thắt lưng hắn cũng là chỗ dùng lực của cơ thể, nên cả người Taiya đều có xu thế bay lên ngã về phía trước, vươn tay rất nhanh có kỹ xảo túm lấy hai đầu gối của Taiya, hơi vặn một phát.

‘Phanh’ một tiếng, một cái thân hình to lớn từ giữa không trung hung hăng rơi xuống trên đài, sau đó một tiếng kêu rên đau đớn vô cùng nhịn không được mà bật ra, cả sân đều có thể nghe rõ, ngay tại một giây hắn rơi xuống, cả người Vincent đã tỏa ra sát khí sắc bén mãnh liệt ẩn trong thân hắn, cái loại cảm giác cực độ nguy hiểm này khiến cho Taiya đang nằm dưới đất cả người thít chặt, lông tơ dựng thẳng, con ngươi lập tức khuếch đại, song toàn bộ các bắp thịt có thể làm hắn đứng dậy được trong lúc giao thủ ban nãy, đã bị Vincent đánh trúng, đang bị vây trong giai đoạn tê liệt không thể động đậy.

—- Xong đời! Loại cảm giác nguy hiểm đến tuyệt vọng vẫn là lần đầu tiên Taiya cảm giác thấy, giờ khắc này giác quan của hắn trở nên vô cùng nhạy cảm, hắn thậm chí có thể cảm nhận được luồng khí quanh thân Vincent có quỹ đạo gì.

Kình phong sắc bén xẹt qua bên tai Taiya, làm tóc bên tai hắn thổi đến lay động mãnh liệt, Taiya nhắm chặt hai mắt, liều chết mím môi, trên mặt một mảnh trắng bệch, nhưng trừ tiếng kêu rên vừa rồi không nhịn được bật ra thì hắn vẫn không phát ra một chút âm thanh nào.

Vincent thu hồi nắm đấm của mình, nhìn Taiya nằm trên đất, có một chút tán thưởng hiếm thấy, thủ pháp vừa rồi của hắn, mặc dù sẽ không tạo thành thương tổn cực lớn gì đối với tên này, nhưng đau thực đánh thực, có thể nhịn được, coi như là một thú nhân kiên cường.

“Đứng lên!” Thanh âm lạnh lùng truyền đến bên tai Taiya, hắn đột nhiên mở hai mắt, bỗng nhiên chợt hiểu ra — Bọn họ chẳng qua là đang làm diễn luyện mà thôi! Taiya sống sót sau tai nạn xem ra càng sùng bái Vincent vạn phần, mặc dù bên dưới một đống tiếng than thở, nhưng hắn tự thân thể nghiệm càng có thể cảm thấy được cường đại của Vincent, sức mạnh tuyệt đối cùng kỹ xảo, cùng với tư thái điêu luyện, mấu chốt nhất là, loại khí thế mãnh liệt kiến người ta tuyệt vọng!

Thần tượng lên tiếng, mặc dù trên người còn rất đau, nhưng năng lực hành động đã khôi phục một chút, vì vậy Taiya vẫn nhẫn đau liều mạng đứng dậy, một giọt mồ hôi đau đớn nhỏ xuống từ trán hắn. Vincent hướng hắn gật đầu, bắt đầu giải thích, hoàn toàn không để ý đến Taiya đã đắm chìm trong hưng phấn bởi ý nghĩ ‘Thần tượng hướng ta gật đầu vì hắn đang tán thưởng ta sao?’.

Vừa nghe Vincent giảng giải, vừa dùng tay không bị thương xoa bóp cơ thể một chút, dần dần cũng cảm thấy khá hơn.

Nhìn vẻ mặt tái nhợt của người khế ước với mình dần dần khôi phục như cũ, trái tim thắt chặt cũng Bethe cũng dần dần thả lỏng, lúc tất cả mọi người hoan hô Bác Gia Garcia, thì hắn lại nhìn Taiya bị nháy mắt đánh bại trên đất thật sự lo lắng không thôi, lúc này nhìn Taiya khá hơn, cũng yên lòng.

Vincent đem kỹ xảo vừa rồi giảng giải xong, xoay người nhìn Taiya: “Khá hơn một chút chưa?”

Mặc dù vẫn có chút đau, nhưng thấy thần tượng quan tâm mình, trên mặt thú nhân cường tráng lộ ra một nụ cười sáng lạn, còn cố ý vỗ vỗ bờ vai của mình: “Đã tốt lắm!”

“Vậy thì tốt, chúng ta tiếp tục.”

“A ——? !”

“Ngươi không muốn?” Vincent nhướn mày.

“Không không, ta muốn.” Taiya lập tức lắc đầu, cơ hội có thể gần gũi tiếp thu chỉ bảo thế này sao có thể tặng cho người khác chứ? Mặc dù. . . Mặc dù. . . thêm lần này hắn có thể sẽ vài ngày không nhúc nhích được. Nhưng mà, đáng giá!

Sigma ở trên đài chủ tịch quả thực cũng không đành lòng xem tiếp, tên Taiya này vừa nhìn đã biết là một người thẳng thắn, cứ thế bị Vincent lần lượt ngược. . . Thật sự là quá thê thảm, ngó ngó lão nhị nhà Turande, móng tay cũng sắp nắm gẫy! Nhưng, Sigma suy nghĩ một chút rồi vẫn không ngăn cản Vincent lại.

Mặc dù mục đích chủ yếu nhất Vincent tới lần này là khiến cho lão nhị nhà Turande cũng nếm thử cảm giác người mình quan tâm bị tổn thương, nhưng hắn tuyệt đối sẽ không thật sự làm Taiya kia bị thương gì nghiêm trọng, nhiều lắm chỉ là đau. Mà Taiya trải qua lần này cũng sẽ được lợi rất nhiều, hắn mới là người hiểu hầu hết các kỹ xảo Vincent giảng giải! Còn một điều nữa, Vincent đem tức giận phát ra không sai biệt lắm, thì sẽ không liên lụy đến những nhân tố khác phức tạp hơn, thế cục bây giờ không thể gặp phải bất kỳ nhân tố xấu nào.

Trận giảng giải này duy trì liên tục đến khoảng năm giờ chiều, trong khoảng thời gian đó, Taiya đã không nhớ rõ mình bị ngã mấy lần, đau! Toàn thân đều đau! Đây chính là toàn bộ cảm giác của hắn. Song Taiya cũng vui vẻ, hắn dám cam đoan mình là một trong những học sinh thu hoạch nhiều nhất !

Nhìn đồng hồ, Vincent quyết định kết thúc giảng giải.

“Bác Gia, có thể hỏi ngài một chuyện không?” Ngay lúc Vincent chuẩn bị rời đi, một cái á thú nhân lớn tiếng hô.

Vincent không định để ý tới hắn, đi thẳng về phía Sigma, song cái câu hỏi kiên nhẫn không thôi kia khiến hắn phải dừng bước: “Xin hỏi ngài có bầu bạn hoặc người khế ước không?”

Hắn xoay người, dùng thanh âm lạnh lùng mà rõ ràng nói: “Có.”

Toàn trường cứ thế tĩnh lặng vài giây đồng hồ, sau đó làn sóng thảo luận siêu lớn cấp tốc dâng lên, Bác Gia Garcia lạnh lùng có tiếng tăm lừng lẫy khắp cả Á Thành. Cái á thú nhân kia cũng không ngờ tới đáp án lại bất ngờ như thế, hắn sửng sốt một chút, hô tiếp: “Hắn là ai vậy?”

Lần này Vincent không trả lời nữa, hắn hướng về phía Sigma hành lễ một cái, sau đó nhảy lên xuống vài cái, rồi tiêu thất bóng dáng giữa đám học sinh.

Bạch Tử Thạch đang cầm một quyển sách về đổ nứt xem đến mê muội, bỗng nhiên một cái bóng to lớn bên cạnh che mất ánh sáng của cậu, cậu ngẩng đầu, lập tức nở ra một nụ cười: “Vincent, tiết của ngươi đã xong rồi sao?”

“Uh.” Vincent đưa tay sửa lại mái tóc có hơi tán loạn của tiểu á thú nhân, “Chúng ta về nhà thôi.” Bên cạnh truyền đến từng đợt hít không khí mạnh đến mức cả Bạch Tử Thạch cũng nghe thấy rõ ràng, điều này làm Bạch Tử Thạch nhớ ra danh vọng vĩ đại của Vincent ở Á Thành. Bạch chịu tư tưởng giáo dục bình thường của Thiên triều thật sâu nên có chút do dự.

Hành động này ở trong mắt người Bác Nhã có tính cách rất đường hoàng, quả thực là ghét bỏ một cách lộ liễu! Vincent nhíu mày. Bạch Tử Thạch hiển nhiên nhìn thấy, cậu dùng tay cọ cọ quyển sách, nghĩ một lát, đem sách khép lại: “Vậy ta đem quyển sách này mượn về xem.” Vincent lộ ra một cái mỉm cười, tuấn mỹ tựa như trong mùa đông bỗng chốc xuân hoa rực rỡ vậy, lại thêm tiếng hít khí thật lớn.

Bạch Tử Thạch ngẩng đầu là có thể nhìn thấy không ít á thú nhân mắt đầy trái tim hồng nhìn về phía Vincent, trong lòng nhất thời khó chịu, đem sách giao cho Vincent, Bạch Tử Thạch không chút khách khí: “Cầm lấy!”

Trong mắt Vincent nhuộm lên một chút tiếu ý, chịu mắng chịu trách cầm lấy, thuận tiện còn đem những thứ khác trong tay tiểu á thú nhân cầm lấy luôn —- Dáng vẻ Bạch tỏ rõ quyển chiếm hữu thật là khả ái a.

Bạch Tử Thạch tay trống không ở trong thư viện dưới các loại ánh mắt ước ao, hâm mộ, ghen tỵ, oán hận của đám á thú nhân mà đi ra ngoài, sau đó dọc đường đi ra cửa trường học không hề bất ngờ thu hoạch được vô số ánh mắt không dám tin, ngạc nhiên, sửng sốt, tìm tòi nghiên cứu, hâm mộ.

Tin Vincent ở đấu trường tuyên bố là mình đã có bầu bạn hoặc người khế ước sớm đã lan truyền khắp toàn bộ trường học, bây giờ tận mắt nhìn thấy hắn đi lại gần gũi bí mật với một tiểu á thú nhân, hắn thậm chí còn vì đồng học tiểu á thú nhân kia cầm đồ đạc, lập tức liền nghĩ đến cái người bạn lữ Vincent nói —- hẳn chính là người này rồi!

“Cái gì? ! Garcia chính miệng nói? ! Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!” Người nói lời này chính là một á thú nhân tướng mạo cực kỳ tuấn tú, hắn mặc trường bào thiết kế trang nhã, cả người lộ ra vẻ vô cùng lịch sự tao nhã, song vẻ vặn vẹo trên mặt hắn lại cứng rắn đem khí tức lịch sự tao nhã trên người hắn phá hủy hết sạch.

Lời giống vậy ở những chỗ khác được những người khác rống lên, nhưng bất luận bọn họ điều tra thế nào, đều nhận được kết luận giống nhau.

Bạch Tử Thạch một điểm cũng không biết thân phận mình hay gì đó đều bị đám người có thế lực thâm căn cố đế ở Á Thành tra xét ra, cậu đang ở trong phòng bếp cùng Vincent nấu cơm, mặc dù cầm cái muôi lớn còn khua không nổi, nhưng tốt xấu gì cũng có thể làm những việc khác.

“Ta nghe nói ngày kia là vũ hội cho học sinh mới ở trường các ngươi.” Vincent nhìn thoáng qua Bạch Tử Thạch đang rửa rau, thản nhiên nói.

“Đúng là có chuyện đó.” Bạch Tử Thạch nghĩ nghĩ đến buổi chiều Kenaf báo cho, nhớ tới ý định của mình, buông công việc trong tay xuống, xoay người hỏi, “Ngươi tối ngày kia có rảnh không?”

Đưa lưng về phía Bạch Tử Thạch sắt thức ăn, Vincent lộ ra một nụ cười: “Có. Bất quá, ta cứ nghĩ ngươi không thích làm người khác chú ý lắm.”

Bạch Tử Thạch nhún nhún vai: “Ta vốn muốn hỏi ngươi có thú nhân bằng hữu nào không quá gây chú ý để cùng ta đi cơ. Nhưng mà chiều nay. . . Ngươi cũng biết.”

Thanh âm sắt thức ăn nhất thời dừng lại, cảm giác áp bách mãnh liệt từ phía sau truyền đến, hai cánh tay mạnh mẽ chống lên bàn, đem Bạch Tử Thạch giam trong một vòng nhỏ, Bạch Tử Thạch có chút kinh ngạc xoay người, ngửa đầu nhìn Vincent, có chút nghi hoặc: “Làm sao vậy. . . Ngô. . .” Lời kế tiếp đã hoàn toàn bị thú nhân cao lớn nuốt mất.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.