Đổ Thạch Sư

Chương 61: Tư thái tuyệt thế





Lão sư phụ lấy giấy ráp thô từ thùng dụng cụ ra, sau đó đem gấp lại thành hình vuông, chỉ chừa ra một mặp ráp áp vào tầng sương màu tím đen kia bắt đầu mài, từng hạt vụn của giấy ráp màu đen và những hạt tinh thể thuận theo những động tác vừa thành thạo vừa cẩn thận của lão sư phụ rơi xuống từ giấy ráp và nguyên thạch.

Bởi vì khối mao liêu này thật sự không lớn lắm, tổng cộng có 5kg, ngay cả Bạch Tử Thạch một tay cũng có thể cầm được, lớp vỏ của khối mao liêu này cũng xem như mỏng, lão sư phụ chỉ dùng đá mài mài 2, 3cm là thấy được lớp sương mù mỏng màu tím đen, hiện giờ đang dùng giấy ráp mài lớp sương mù này không tới 5 phút đồng hồ, lão sư phụ đã ngừng công việc trong tay, lấy nước giội lên trên, quan sát một lát rồi ngẩng đầu hưng phấn nói với mọi người: “Ra lục!”

Ở đây có quy tắc bất thành văn là phải để cho chủ nhân mao liêu xem liêu tử đầu tiên, lão sư phụ liền đem mao liêu trong tay đưa cho Bạch Tử Thạch trước, tiểu á thú nhân vội vàng nhận lấy, chỗ cửa sổ được mở ra lộ ra một mảng nhỏ màu tím thẫm, dưới ánh sáng mặt trời chiếu rọi, tỏa ra ánh sáng vừa sâu thẳm vừa thần bí, làm cho người ta vừa nhìn đã cảm thấy vô cùng đẹp mắt, mà tính chất phỉ thúy càng giống như trong suốt, đầy rực rỡ, thông thấu mà sáng ngời.

“Thủy Tinh Chủng Tử Phỉ Thúy. . . Cư nhiên là Thủy Tinh Chủng Tử Phỉ Thúy!” Simba đứng ở bên cạnh Bạch Tử Thạch tất nhiên thấy rất rõ mảng phỉ thúy ra lục này, Tử Phỉ Thúy phát ra hào quang mê người khiến hắn cũng không tự chủ được hạ thấp thanh âm, giống như một loại thầm thì trầm thấp không thực.

Chỗ mở cửa sổ chính là Thủy Tinh Chủng, nếu như bên trong không có biến dị, thì phỉ thúy bên trong có thể còn vượt trội hơn. Simba không khống chế được nhìn Bạch Tử Thạch một cái, hắn nghĩ đến lời tiên đoán mà Sigma nói, bỗng nhiên có cảm giác —- thật sự mở tiếp, hắn có thể thật sự sẽ hối hận khi tặng cho đối phương một khối mao liêu như thế này.

Bạch Tử Thạch bây giờ chỉ lo vui vẻ, nâng khối mao liêu kia nhìn lại nhìn, một lúc lâu mới lưu luyến không rời giao lại về tay lão sư phụ. Trong lòng lão sư phụ cũng kích động không thôi, Tử Phỉ Thúy a!!! Có thể đích thân giải khai một khối Tử Phỉ Thúy, còn là Thủy Tinh Chủng Tử Phỉ Thúy, cảm giác này, không phải đơn giản chỉ dùng một từ sáng khoái có thể nói hết. Huống chi, nhìn tính chất và hình dạng của khối phỉ thúy này, nói không chừng sẽ có ngạc nhiên lớn hơn nữa!

Sư phụ hoàn toàn không tính toán đổi công cụ, cho dù mệt một chút chậm một chút, ông cũng không muốn phỉ thúy bị hư hao dù chỉ một chút xíu. Mọi người ở đây đều có quyết định này, tất cả đều rất kiên nhẫn cùng nhau đợi, nhất là Bạch Tử Thạch, cậu đứng ở bên cạnh sư phụ giải thạch, nhìn chằm chằm không chớp mắt. Sigma nhìn thế cảm thấy rất khả ái, chọc cho trên mặt ông luôn mang theo nụ cười từ ái. Không thể không nói, ở Bác Nhã đại lục, loại dáng vẻ như Bạch Tử Thạch thế này, chính là thuộc manh hệ. (<~ đáng yêu, dễ xg) Thủ pháp của sư phụ giải thạch vô cùng thành thạo và tự nhiên, nắm bắt độ mạnh yếu và đắn đo góc độ biến hóa vô cùng chuẩn, khiến cho Bạch Tử Thạch ở bên cạnh nhìn thực sự kinh thán, cuối cùng ông cũng nhanh chóng mài hết lớp vỏ đá vừa vặn để lộ ra một lớp sương mù mỏng màu tím đen ở mặt ngoài phỉ thúy, hoàn toàn không thương tổn bản thân phỉ thúy. Sư phụ quyết định trước tiên sẽ đem vỏ đá mài hết, còn phỉ thúy bên trong thì cần dùng giấy ráp mịn mài lại, như vậy mới có thể bảo vệ chất thịt của phỉ thúy ở mức tối đa. Vì vậy, chỉ hơn 10 phút sau, lão sư phụ liền để giấy ráp thô xuống, lúc này hình dạng phỉ thúy cơ bản đã có thể thấy, phỉ thúy nhỏ hơn 2cm so với bàn tay của Bạch Tử Thạch, hình dáng cư nhiên lộ ra hình dạng tựa như mắt mèo, rất là thần kỳ. Sau khi đổi sang giấy ráp mịn, thủ pháp của sư phụ giải thạch so với vừa rồi mềm nhẹ dịu dàng hơn nhiều, lớp sương mù kia chỉ còn một chút rất rất mỏng, bị sư phụ giải thạch nhẹ nhàng mài qua liền ‘rắc rắc’ rơi xuống, Tử Phỉ Thúy liền giống như một mỹ nữ vén lên khăn che mặt của nàng, lộ ra tuyệt thế dung mạo của nó. Phỉ thúy hình mắt mèo có màu sắc giống như màu quả nho chín, dưới ánh mặt trời tỏa ra một loại trong suốt long lanh, cả khối cực phẩm phỉ thúy lớn như vậy đều là màu tím thẫm, không có bất kỳ màu sắc pha tạp nào, cũng không có bất kỳ biến chủng gì, cả một khối, mang vẻ yêu dị quyến rũ. Tử Nhãn Tình! Khối phỉ thúy này chính là cực phẩm nhất trong Tử Phỉ Thúy, chỉ duy nhất mình nó! Hiện giờ khối Tử Nhãn Tình này đang được Bạch Tử Thạch cẩn thận nâng trong lòng bàn tay, ánh mặt trời xuyên thấu qua phỉ thúy khiến cả bàn tay cậu đều ánh lên một mảnh tím đậm, cơ hồ có thể nhìn thấy cả đường chỉ tay của cậu. Cậu si mê nhìn khối phỉ thúy này, thật lâu sau mới phát ra một tiếng thở dài như mê sảng. Thật đẹp! Viên Tử Nhãn Tình này tựa như ánh mắt của tình nhân, tản ra nồng đậm phong tình, cảm giác giống như một vị mỹ nhân đa tình ngưng mắt nhìn lại, vẻ phong tình vạn chủng đó rót thẳng vào tận đáy lòng. Trên địa cầu, Tử Nhãn Tình, còn gọi là lòng của nữ nhân, e rằng chính là do điều này, màu tím, là một loại màu sắc bao hàm vẻ quyến rũ và thần bí. “Tử Nhãn Tình a. . . Tử Nhãn Tình lớn như thế này. . .” Simba mê muội nhìn khối cực phẩm Tử Phỉ Thúy này, nhẹ giọng nói, “Loại Tử Phỉ Thúy có phẩm chất này, bao nhiêu năm qua đều chưa từng thấy.” Tiếp theo chính là yên lặng thật lâu, bốn người ở đây đều ngưng thần nín hơi nhìn khối phỉ thúy mỹ lệ đến mức đoạt nhân tâm phách này (đoạt lấy trái tim con ng` or ~ thần hồn điên đảo). Thật lâu sau, Simba mới thở dài một hơi: “Nếu như không phải phỉ thúy là chìa khóa tiến hóa của thú nhân. Thì phỉ thúy thế này, ai có thể nhẫn tâm để chúng nó bị hấp thu, tan biến mất chứ.” Lời này, hết sức được lòng mọi người ở đây. Ngay cả thú nhân, lúc hấp thu phỉ thúy cũng từng phát ra cảm thán như vậy. Simba nhìn về phía Bạch Tử Thạch, cuối cùng lộ ra một nụ cười phát ra từ nội tâm: “Nhãn lực của ngươi không tệ.” Thấy Bạch Tử Thạch có chút ngượng ngùng, Simba lộ ra một vẻ mặt xấu xa, “Nói thật, bây giờ ta thật đúng là có chút hối hận.” =口=. . . Đây là vẻ mặt của Bạch Tử Thạch. Simba nhịn không được cười ha ha: “Nhưng mà, ta nói chuyện vẫn sẽ giữ lời, xem ngươi bị dọa sợ kìa.” = =. . . Mắt bạn hai mí thể hiện trung thực ý nghĩ nội tâm của Bạch Tử Thạch. Nói đùa xong, Simba nghiêm túc nói: “Ngươi có dự định gì không? Ngươi có cân nhắc đến việc đem khối Tử Nhãn Tình này bán đi không?” Bạch Tử Thạch lắc đầu: “Bạn lữ của ta muốn tấn cấp lên cấp 7, ta muốn đem khối phỉ thúy này giữ lại cho hắn.” Simba ngẩn ra, nhưng ngay sau đó lại cười ôn hòa: “Ta nghĩ hắn nhất định sẽ rất cao hứng.” Nghĩ đến Vincent, trên mặt Bạch Tử Thạch cũng không nhịn được lộ ra một nụ cười nhu hòa: “Ân.” Bạch Tử Thạch đi theo Sigma trở về, Simba cũng kết thúc một ngày làm việc, về đến nhà, á thú nhân hỗ trợ ở đây vội tiến đến giúp hắn cầm các thứ, Simba gật đầu với người đó: “Chrollo đâu?” “Thành chủ ở thư phòng.” Trong thư phòng, á thú nhân có cặp mắt đen đang chuyên chú nghiên cứu một phần tình báo được truyền đến, lúc Simba tiến vào liền thấy ở đáy mắt hắn một quầng thâm đen, thở dài một tiếng, rồi đi qua: “Chrollo, phải chú ý nghỉ ngơi, trông bộ dạng ngươi giống như đã lâu chưa ngủ vậy.” Thành chủ ngẩng đầu, lộ ra một gương mặt tuấn mỹ, nhìn thấy người tới, áp lực nhàn nhạt tràn ngập quanh người hắn trong nháy mắt biết mất không còn dấu vết: “A cha. . . sao ngươi lại về đây?” Simba đi qua xoa xoa hai má Chrollo: “Tới thăm ngươi một chút.” Thành chủ kéo tay hắn ngồi xuống, tâm tình khó có được vui vẻ nhìn Simba đang chua xót trong lòng, ai cũng biết Karen gia (huyết mạch của Oliver) trời sinh ra đã là nhân vật đứng đầu đại lục, nhưng những nỗ lực của Karen gia vì điều đó, thì có ai biết được đây? Vị trí nhạy cảm đi kèm với địa vị siêu nhiên của Á Thành, duy trì quan hệ giữa Á Thành và mười đại bộ lạc, đây cũng không phải là chuyện dễ dàng. Mười đại bộ lạc đều muốn nuốt trọn Á Thành cho riêng mình, nhìn chòng chọc thèm thuồng vẫn chưa bao giờ buông tha ý định. Nhưng vì giữa mười bộ lạc luôn kiêng kỵ lẫn nhau, nên thay vì một bộ lạc trong đó được như ý, không bằng mọi người ai cũng không chiếm được, như vậy mới an toàn hơn chút. Nhưng cân bằng này, theo lượng sản xuất phỉ thúy giảm dần càng trở nên nhỏ bé và mong manh. Hiện nay Á Thành còn có thể cầm cự được, có một phần công lao là dựa vào sự vượt trội của công hội đổ thạch sư ở trên đại lục, cùng với địa vị của Á Thành trong lòng á thú nhân. Trong mười đại bộ lạc, á thú nhân có cấp bậc cao trong tầng quản lý cũng có cống hiến to lớn đối với việc duy trì tính độc lập của Á Thành. Có thể nói, gia tộc Karen là thần tượng của á thú nhân, những á thú nhân từng học qua lịch sử đều nhớ kỹ là ai thay đổi địa vị của á thú nhân, nhất là sự tồn tại của công hội đổ thạch sư khiến cho bản thân á thú nhân càng cảm nhận rõ các lợi ích thực tế, loại lợi ích thực tế này vẫn luôn được kéo dài đến tận nay. Hai phụ tử hàn huyên một hồi, Simba mới nói ra chuyện hôm nay: “Ta đã gặp Bạch Tử Thạch.” Chrollo hơi ngơ ngác một chút, rũ xuống tầm mắt: “Cậu ta. . . là người thế nào?” “Rất đáng yêu, cũng rất hiểu chuyện, cũng rất có thiên phú. Là một đứa trẻ tốt.” Simba sờ sờ đầu Chrollo, “Nhã Gia Sigma bảo ta chuyển lời cho ngươi, Bạch Tử Thạch sẽ trở thành một á thú nhân cường đại, có thể còn mạnh hơn mấy người kia.” Mạnh trong miệng Sigma cũng không phải là mạnh mẽ ở phương diện đổ thạch, mà là mạnh đối với việc cải thiện cục diện của Á Thành. “Cậu ta có thiên phú trở thành đổ thạch sư cấp 8 ư?” Chrollo lúc này thật sự kinh ngạc, đổ thạch sư cấp 8, đây là danh hiệu rất cao mà đổ thạch sư có thể đạt được trên con đường này, cấp 9 trong truyền thuyết, chỉ có một mình Oliver David từng đạt được. Lực hiệu triệu của một đổ thạch sư cấp 8 cường đại đến mức thế nhân khó có thể tưởng tượng. Hiện tại, Sigma đã vì Á Thành chống chọi không ít áp lực tới từ khắp nơi, nhưng tuổi Sigma đã lớn dần, những người khác trong công hội đổ thạch sư Chrollo lại không yên tâm. Một khi Sigma qua đời, thì áp lực của Á Thành sẽ đột nhiên tăng lên. “Hôm nay cậu ta đổ ra một khối Tử Nhãn Tình.” Simba mỉm cười nói, “Một khối Tử Nhãn Tình khoảng 3 kg.” “Tử Nhãn Tình?!” Chrollo nheo mắt lại, hắn nhớ tới mấy ngày nay điều tra về Bạch Tử Thạch, hình như từ khi cậu ta bắt đầu đổ thạch tới giờ, thời điểm đổ trướng toàn bộ đều là đại trướng! Hơn nữa, ở trên đường tới Á Thành, cậu ta còn đổ trướng một khối Huyết Phỉ! Huyết Phỉ và Tử Nhãn Tình, dạng cực phẩm phỉ thúy như thế, lại bị một cái thái điểu mới nhập môn đổ ra, nếu như chỉ nói là vận khí, thì vận đạo của Bạch Tử Thạch cũng quá mạnh rồi! Cuối cùng, thành chủ gật đầu: “A cha, ta sẽ suy nghĩ thật kỹ, Vicent là a đệ ta, ta cũng mong hắn có thể hạnh phúc.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.