Đổ Thạch Sư

Chương 76: Mao liêu không mua nổi





Còn những mao liêu không có số hiệu có thể thoải mái mua bán với chủ hàng, Bạch Tử Thạch cũng không hi vọng gì, phàm là mao liêu của trường khẩu tốt, hoặc là có chút trứng muối mãng đái đều bị chủ hàng mang đến hai khu Minh Tiêu và Ám Tiêu đấu giá, những thứ có thể tự do mua bán là chuẩn bị cho những á thú nhân đến đại hội đổ thạch đơn thuần chỉ để mở mang kiến thức, thường đều là những nguyên liệu đầu thừa đuôi thẹo ở trường khẩu mới biểu hiện rất kém, bên trong cho dù có phỉ thúy cũng chỉ là chút thừa thẹo, nhằm để cho những á thú nhân đơn thuần đến tham gia náo nhiệt chút kỷ niệm. Đối với đổ thạch sư mà nói, điểm quan trọng nhất là, những mao liêu không có số hiệu này không nằm trong phạm vi sát hạch, nói cách khác, cho dù đổ trướng cũng không được tích phân.

Dựa theo thông lệ những năm trước, thì phẩm chất mao liêu ở khu Ám Tiêu tốt hơn một chút so với khu Minh Tiêu, hơn nữa giá của người khác ra bạn không nhìn thấy, vậy nên một khối mao liêu ở khu Ám Tiêu có đôi khi sẽ tăng đến mức khủng bố. Nhưng tỷ lệ thuận với giá tiền, là phẩm chất mao liêu, quặng Sơ Đại, quặng Cái Á, quặng Bạch Bích, quặng Hoàng Dương gì đó. . . của những tràng khẩu nổi tiếng lâu đời đều có thể thấy ở khu Ám Tiêu, xác suất ra lục cũng cao.

Bạch Tử Thạch dự định đầu tiên đi khu Ám Tiêu nhìn xem, dọc đường thấy người đi đến khu Ám Tiêu cũng không ít, phỏng chừng đa số đều có ý định giống cậu. Thậm chí Bạch Tử Thạch còn nhìn thấy vài á thú nhân mang ký hiệu huy chương cấp bậc đổ thạch sư. Mao nhiêu khu Ám Tiêu ít hơn khu Minh Tiêu rất nhiều, trên giá của mỗi gian hàng chỉ đặt rải rác vài khối, nhiều nhất cũng chỉ có mười mấy khối. Bạch Tử Thạch nhìn sơ qua, vậy mà cũng có thể dễ dàng tìm thấy mấy khối mao liêu Cái Á Lão Khanh.

Mấy ông chủ hàng ngồi chán đến chết bên cạnh giá, nhìn thấy người đến cũng không thèm phản ứng, còn có ba bốn chủ hàng ôm cái máy ghi phát hình cỡ nhỏ xem phim xem đến hứng chí bừng bừng. Loại máy này là thiết bị giải trí Á Thành mới nghiên cứu ra gần đây nhất, rất được hoan nghênh, nhưng giá tiền cũng không rẻ. Bạch Tử Thạch liếc nhìn chủ hàng đang xem đến high, đi tới bên cạnh cái giá đầu tiên, lấy kính phóng đại ra, tùy tiện chọn một khối rồi bắt đầu xem. Cậu cũng không vội vã dùng năng lực cảm ứng, mấy ngày nay đã học được không ít kiến thức, bây giờ chính là lúc lấy ra nghiệm chứng xem.

Khối mao liêu mà cậu xem cơ bản có màu nâu xám, kích cỡ không lớn, trên bề mặt quay về phía người xem có rải rác vài điểm trứng muối màu xanh, màu sắc xanh biếc nhu hòa, nhưng có chút mờ nhạt. Bên cạnh mỗi gian hàng đều để một thùng đựng nước nhỏ, Bạch Tử Thạch bèn múc một ít nước từ trong ra giội lên khối mao liêu, sau khi rửa qua mao liêu trứng muối nhìn đã rõ ràng hơn. Trong lòng cân nhắc một chút, Bạch Tử Thạch đưa tay chạm vào mao liêu một cái, chỉ thoáng sượt qua rồi thôi, cứ như thế mấy lần cảm thấy chất đá xem ra cũng nhẵn nhụi. Bấy giờ cậu mới lấy kính phóng đại ra, cẩn thận quan sát trứng muối. Trứng muối mặc dù vốn là lục trên phỉ thúy nguyên thạch trải qua phong hóa sau đó thoái hóa thành trầm tích đọng lại, nhưng không phải cứ có trứng muối là có lục. Kiến thức về xem trứng muối rất lớn, trước hết phải phân biệt trứng muối thật giả. Thường hay bắt gặp một vài bề mặt ngoài của lớp vỏ cứng, do hiệu quả của oxy hóa và phong hóa, nên có một lớp màng màu xanh mỏng, do hiệu quả ánh sáng nên na ná giống trứng muối, hoặc màu sắc biểu hiện là giả, những trứng muối giả này làm nhiều người chịu không ít thua lỗ.

Bạch Tử Thạch khom người, xem rất cẩn thận, chủ gian hàng ở bên cạnh cũng bớt chút thời gian liếc nhìn cậu một cái, có lẽ là mới xem xong một bộ phim, nên thu lại máy hiện ảnh trong tay. Chờ Bạch Tử Thạch xem xong đứng dậy, mới cười ha ha sáp lại: “Thế nào? Nhìn kỹ chưa? Khối mao liêu này là mao liêu chính tông của mỏ Hoàng Dương, mọi người đều biết, mỏ Hoàng Dương ra nhiều Cao Băng Chủng Lam Băng Hoa, không chừng trong khối này cũng có đấy. Nhìn trứng muối này, sờ tính chất này xem, ta không lấy hàng dởm lừa bịt người khác đâu.”

Bạch Tử Thạch cũng không có ý kiến gì, tự cậu nhìn thì thấy cũng có thể đổ, nhưng Cao Băng Chủng thì khẳng định là không có, có một khối Nhu Chủng hoặc Phù Dung Chủng là đã không tệ rồi, tranh thủ sờ hai cái, những mao cầu nghịch ngợm vui vẻ nhảy tung tăng, kích cỡ mao cầu khá nhỏ, nhưng tổng thể cảm giác có lẽ là Phù Dung Chủng, là một khối phỉ thúy đa sắc, quặng Hoàng Dương ra nhiều Lam Băng Hoa, Bạch Tử Thạch đoán, trong này chắc là khối Lam Phỉ Thúy Phù Dung Chủng.

“Khối mao liêu này giá khởi điểm là bao nhiêu?”

Chủ quầy chỉ chỉ chỗ bên cạnh cái giá: “Không cao, 30 vạn.”

30 vạn nghe cũng không cao, nếu như là bình thường, thì khối mao liêu như thế này Bạch Tử Thạch đã sớm mua lại, nhưng đây là khu Ám Tiêu, khối mao liêu này trứng muối không ít, lại là tràng khẩu nổi danh, giá tiền có thể tăng lên gấp mười. 300 vạn mua một khối Lam Phỉ Thúy Phù Dung Chủng, đem phỉ thúy bên trong giải ra thành minh liêu bán chắc cũng được cái giá không chênh lệch lắm, lại còn chưa chắc đã mua được, không đáng.

Bạch Tử Thạch sờ sờ mũi cười một tiếng với ông chủ quầy: “Khối mao liêu này ta còn chưa chắc lắm, để xem lại đã.” Ông chủ cũng không để bụng, hắn đáp lời chỉ đơn thuần là vì cảm thấy buồn chán, thấy tiểu hài tử nhà người ta dễ thương mà thôi, nói xong, lại tiếp tục cầm lấy máy thu phát hình cỡ nhỏ của mình xem say sưa.

Cả một buổi sáng, Bạch Tử Thạch tiêu hết thời gian ở khu Ám Tiêu, mục đích chủ yếu một là vì nghiệm chứng thành quả học tập mấy ngày nay của mình, hai là tìm kiếm phỉ thúy phẩm chất cao. Cậu đã xem qua, mao liêu ở khu Ám Tiêu không hổ là hàng sàng lọc kỹ càng, từ bề ngoài nhìn, những khối đủ cả trứng muối mãng đái chiếm gần một nửa, những khối trứng muối khả quan dồn chặt chiếm gần một nửa, có nứt có rêu chiếm gần một nửa, phần lớn đều là mỏ lâu năm mỏ nổi tiếng, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy một số khối thuộc tràng khẩu mới, cũng có biểu hiện rất tốt.

Khả năng ra lục của chúng cũng không nhỏ, nhìn mà khiến lòng người yêu thích. Nhưng giá của chúng không rẻ, giá khởi điểm thấp nhất là 20 vạn, là khối thuộc tràng khẩu mới. Dựa theo tình hình đại hội đổ thạch ở khu Ám Tiêu những năm trước, thì giá những mao liêu này tăng gấp mười mấy lần thậm chí hai mươi lần so với giá khởi điểm cũng không thành vấn đề.

Cái khối mao liêu quặng sơ đại được người ta coi trọng nhất ở khu Ám Tiêu, vỏ bạch sa, chất vỏ nhẵn nhụi đều đặn, trứng muối ở những chỗ lồi lên, cấu tạo chặt chẽ, màu sắc rõ ràng, thoạt nhìn trong suốt, tất cả những điều này đều chứng minh trong mao liêu có lục, hơn nữa nhìn trứng muối to mà nhiều, màu sắc đậm và tính chất dày đặc, thì phỉ thúy bên trong đa phần là phẩm chất bán cao, nếu may mắn, không chừng có thể có Thủy Tinh Chủng. Đương nhiên mao liêu tốt như vậy giá khởi điểm sẽ không thấp, khối lớn khoảng 8, 9, 10 kg, yết giá 400 vạn điểm.

Rất nhiều người cũng vây quanh ở trước khối mao liêu này, cẩn thận quan sát. Bạch Tử Thạch cũng chạy đến góp vui, lúc xem xong vẻ mặt cậu lộ vẻ tiếc hận, nhìn từ biểu hiện, khối mao liêu này thật sự rất tốt, quặng sơ đại nổi danh nhờ cao thúy, trong khối mao liêu này tuyệt đối là cao thúy! Lấy tay sờ vào, sắc mặt cậu ngưng trọng, căn cứ vào kinh nghiệm của cậu, trong khối mao liêu này, nhất định sẽ ra Thủy Tinh Chủng, nhưng không phải tất cả đều là Thủy Tinh Chủng, cả khối mao liêu cộng lại mới được khoảng hơn 10 kg. Nếu như có thể đấu được cho Vincent, thì dù cách mục tiêu còn rất xa, cũng xem như có chút bổ ích.

Nhưng, nhìn nhìn cái giá khởi điểm trên trời. Bạch Tử Thạch thở dài một hơi, bọn họ tổng cộng chỉ có hơn hai ngàn vạn, cho dù lấy hết đi mua khối mao liêu này cũng không đủ a!

Lưu luyến lượn mấy vòng xung quanh khối mao liêu, Bạch Tử Thạch ỉu xìu lẹp bẹp đi ra khỏi hội trường. Đến giờ ăn rồi!

Những gian hàng được công hội đổ thạch sư mời tới xem ra rất náo nhiệt, những thú nhân á thú nhân tới đây đổ thạch, du ngoạn nhiều vô số kể, gần như mỗi quán mỹ thực đều chật ních. Bạch Tử Thạch vừa nhìn thấy tình trạng này, quyết định trực tiếp đi cửa sau.

“Mustafa!”

Thú nhân anh tuấn xoay người, nhìn thấy á thú nhân vẻ mặt tươi cười vẫy tay với mình, hoàn toàn không ý thức được rằng trên mặt mình đã tràn ngập ý cười: “Bạch, ngươi đến rồi sao. Muốn ăn cái gì?”

“Một phần rau Mạch Tha nướng, một phần thảo trà, một phần ruột Bối Nhĩ xông khói.” Bạch Tử Thạch cũng không khách sáo, trực tiếp chọn món, quay đầu nhìn thử trong tiệm đã không còn một chỗ trống, Mustafa nghĩ một chút, rồi trực tiếp dẫn người đến phòng phía sau: “Đây là chỗ ta nghỉ ngơi, ngươi đợi chút, có ngay đây.”

“Cám ơn ngươi, Mustafa.” Bạch Tử Thạch tươi cười đầy mặt, cái câu kia nói như thế nào nhỉ? —- có phiền toái sao, ngươi có quan hệ sẽ không sao hết.

Năm phút sau, Mustafa bưng tới hai phần ăn, cùng Bạch Tử Thạch hai người vừa nói chuyện phiếm vừa ăn cơm, quy tắc ăn không nói ngủ không nói tuyệt đối không thông dụng ở nơi này, thú nhân say sưa nghe Bạch Tử Thạch kể chuyện đổ thạch buổi sáng, lúc đầu còn rất cao hứng, nghe thấy Bạch Tử Thạch không đủ tiền còn suy nghĩ mở miệng cho cậu vay như thế nào để người ta không tự ái, không nghĩ rằng Bạch đổ thạch là để cho Vincent, Mustafa không hiểu mình làm sao, trong lòng thế nào cũng không vui vẻ như vừa rồi, ngay cả chuyện cho vay tiền cũng giấu ở trong miệng không nói ra.

Ăn cơm xong, Bạch Tử Thạch cố ý ở lại làm nhân viên phục vụ nửa giờ, giúp đỡ qua thời điểm trong tiệm bận rộn nhất rồi mời uống ngụm nước chạy về hội trường lần nữa.

Lần này cậu không đi đến khu Ám Tiêu, mặc dù rất khó khăn, nhưng Bạch Tử Thạch vẫn muốn thử xoay sở tiền, khu Minh Tiêu mở thầu sớm hơn khu Ám Tiêu, không chừng cậu có thể mua được mấy khối tốt ở khu Minh Tiêu, đến lúc đó bán đi góp lại thử xem.

Người ở khu Minh Tiêu nhiều hơn nhiều so với khu Ám Tiêu, trên đường tiếng người cò kè mặc cả với chủ hàng, tiếng người xem mao liêu bình phẩm mao liêu đan xen lẫn lộn trong tai Bạch Tử Thạch, mang đến cảm giác nóng bức. Cậu kéo kéo cổ áo, nhìn chung quanh, thấy có một chỗ hình như vây quanh không ít người. Lòng hiếu kỳ dâng lên, Bạch Tử Thạch liền cất bước đi tới bên đó.

Vừa tới gần đám người, cậu đã nghe thấy tiếng trao đổi quyết liệt bên trong: “Ta cảm thấy mao liêu này đổ tính quá lớn, không đáng để ra tay, nhìn vết nứt lớn kia, từ giữa nứt ra, cường quang khí chiếu vào, ánh sáng xanh quá nhờ nhạt. . . Không tốt, không tốt. . .”

“Ta không đồng ý với ý của ngài, chỉ màu sắc ánh sáng xanh nhạt thì không chứng tỏ được gì, nhưng chuyện có lục thì mọi người đều nhất trí . . .”

“Vị a đạt này, bọn họ đang làm gì vậy?” Bạch Tử Thạch nhìn mấy người đang tranh luận không ngừng, kỳ quái hỏi thăm người á thú nhân trung niên bên cạnh. Mao liêu có tốt hay không thông thường đều không nói ra ngoài, chỉ có cùng một chỗ trao đổi một chút, mấy người này lại trực tiếp cãi vã.

Á thú nhân trung niên vừa nhìn thấy là một tiểu á thú nhân tướng mạo xinh xắn, liền vui vẻ nói: “Khối mao liêu này nứt quá lớn, chủ hàng không dám chắc, nên không có số hiệu, trực tiếp để ở đây bán, sáng nay người xem không ít, nhưng không có mấy người ra giá, hơn nữa ra giá quá thấp. Chủ hàng liền mời mấy người không phải đổ thạch sư nhưng khá có tiếng đến bình phẩm khối mao liêu này. Bây giờ, đang tranh cãi kịch liệt đó. Nếu tò mò, thì đi qua xem thử xem.”

Bạch Tử Thạch nói cảm ơn người ta, nhìn nhìn khối mao liêu kia, thật sự là rất tò mò, liền chui vào trong đám người, chạy tới cạnh mao liêu quan sát.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.