Đổ Thạch Sư

Chương 96: Chỗ tuyệt diệu của căn phòng





Chỗ tuyệt diệu của căn phòng này, trong khoảng thời gian kế tiếp Bạch Tử Thạch bị Vincent mang theo thăm dò triệt triệt để để từng chút một. Cái giường siêu cấp lớn thì khỏi phải nói, tên thú nhân nào đó lần đầu tiên được Bạch Tử Thạch tỏ tình dẫn đến mất khống chế hung hăng nắm tay vịn đầu giường, lúc Bạch Tử Thạch còn chìm nổi ở trong biển dục nghe thấy tiếng tay vịn giường bị Vincent nắm đến cót két cót két, mơ mơ màng màng hiểu ra tác dụng của cái bảng nhắc nhở kia.

Căn bản chính là để người ta thoả thê yêu yêu đi! Điểm trí mạng đằng sau lại bị đầu quy nóng hổi hung hăng ma sát, Bạch Tử Thạch ngửa cao đầu, mái tóc đen bị mồ hôi thấm ướt đẫm dính sát vào khuôn mặt, ánh mắt mờ sương làm cậu càng có vẻ yếu đuối và khiến người ta muốn chà đạp.

Phía trước đã bị yêu thương đến mức không phun ra được bất cứ thứ gì nữa. Bạch Tử Thạch vô lực quấn lên Vincent, hai chân mềm nhũn gác trên vai người yêu, thừa nhận người yêu mạnh mẽ trừu rút như muốn đâm cả OO vào, Vincent vội vã hôn hôn má Bạch, khoái cảm giống như bị điện giật lan từ ngón chân tới tận đỉnh đầu, thoải mái đến mức hắn thầm nghĩ ở bên trong Bạch Tử Thạch cả đời không ra, dùng sức đong đưa thắt lưng ‘ba ba ba’, nhanh đến mức Bạch Tử Thạch thiếu chút nữa chịu không được: “Bạch, Bạch. . . sắp, sắp rồi. . . A a a. . . ra rồi!”

Dịch thể cực nóng rót vào huyệt động ấm áp, cơ thịt căng phồng của Vincent thật lâu sau mới dần dần bình phục, hưởng thụ phía sau ấm áp ẩm ướt của người yêu, một lúc lâu, hắn mới đem vũ khí hạng nặng hơi mềm xuống một chút rút ra. Bị yêu yêu đến triệt để, Bạch Tử Thạch hơi hé miệng, y như con cá sắp chết thở thoi thóp, hai chân cũng không có cách nào khép lại, theo hô hấp của cậu chỗ hơi có chút sưng đỏ nào đó ở phía sau cũng mở mở khép khép theo, thoáng chốc một chất lỏng màu trắng sữa cũng tràn ra.

Cảnh tượng *** mỹ đến cực điểm khiến cho hô hấp Vincent nhất thời lại trở nên dồn dập, vũ khí hạng nặng từ từ dựng thẳng, kiêu ngạo nảy lên, Bạch Tử Thạch bỗng nhiên trừng lớn mắt, thanh âm khàn đến không ra tiếng: “Không được. . . Vincent, không được!”

Thú nhân cúi đầu nhìn huynh đệ nhà mình, nhếch lên một bên khóe môi khẽ cười, rõ ràng rất ôn nhu lại làm Bạch Tử Thạch có dục vọng chảy mồ hôi lạnh: “Bạch, ta cố ý đặt căn phòng này, phải cẩn thận cảm thụ một phen mới được.” Hắn xuống giường, mở tủ quần áo, lấy một cái tạp dề màu đen tuyền từ trong đó ra, “Nào, chúng ta tới phòng bếp đi.”

Trợn tròn mắt sợ hãi, Bạch Tử Thạch dịch dịch thân thể muốn né tránh, nhưng thân thể đã bủn rủn đến cực điểm chẳng nghe lệnh tý gì, chỉ đành mặc cho người yêu đem mình ôm chặt trong ngực, rồi tròng vào cái tạp dề kia!

Màu đen sâu thẳm phối với da thịt trắng nõn phiếm hồng có cảm giác thế nào? Vòng eo thon thả, từ phía sau có thể dễ dàng trông thấy cặp mông cong cong, hai điểm bị đùa bỡn đến sưng đỏ phiếm ánh nước vừa vặn nhô lên khỏi mép tạp dề. Vincent nuốt nước miếng, dáng vẻ này của Bạch thực là tình sắc làm người ta khó nhịn!

Tên thú nhân x dục siêu cường liệt ngay tại lần đầu tiên của tiểu tình yêu đã cho đối phương một thể nghiệm siêu cấp siêu cấp khó quên, lĩnh hội sự ôn nhu kiềm nén trong ôn tuyền, bị trêu đùa đến mất khống chế rồi triển khai đủ loại tư thế không hạn chế trên giường lớn; bị ôm đặt xuống giữa sàn nhà, bị ép đeo tai giả, đuôi giả xù lông rồi dùng miệng lấy lòng đối phương, sau đó bị áp đảo hung hăng yêu yêu; còn đeo cả trang phục tạp dề rồi bị áp đảo từ phía sau trên bàn làm việc; cái tay vịn ghế nằm được thiết kế hình ‘3’ nằm ngang ở ban công cậu cũng tỉ mỉ thể nghiệm một phen; sau đó chính là trong bồn tắm. . .

Toàn bộ căn phòng căn bản chỉnh là vì yêu yêu mà thiết kế!!!

Bạch Tử Thạch cả người đau nhức nằm bẹp ở trên giường, ngay cả sức giơ ngón tay cũng không có. Nhìn vẻ mặt thỏa mãn + thần thanh khí sảng của Vincent, cậu chỉ muốn nói —- kế hoạch mật y mấy năm nay đúng là hữu hiệu, phía sau liên tục bị làm như vầy như vầy mà cư nhiên không hỏng. Mặc dù giữa chừng bị làm ngất đi tỉnh lại mấy lần, nhưng thành thật mà nói không chết đúng là kỳ tích.

Vincent nhìn người yêu nằm trên giường không dậy nổi, vừa có chút kiêu ngạo về năng lực của mình vừa có chút chột dạ, mặc dù Bạch tại thời điểm mấu chốt tỏ tình cực khiến người ta phát cuồng, nhưng bộ dạng tiểu á thú nhân đau yếu oặt ẹo cũng thực làm người ta đau lòng, hôn một cái lên trán Bạch, giọng Vincent tràn đầy ảo não: “Thật xin lỗi. . .”

Bạch Tử Thạch cho hắn một cái mắt đao: “Không có lần sau!” Vincent đáp lại cho cậu một nụ hôn sâu triền miên — Không có lần sau? Sao có thể!

Thân thể Bạch Tử Thạch khôi phục nhanh hơn nhiều so với cậu nghĩ. Trải qua Vincent săn sóc xoa bóp, ngày hôm sau cậu đã có thể xuống giường, mặc dù đau nhức còn chưa hết, nhưng rõ ràng đã không có gì đáng ngại.

Nhìn khuôn mặt trong gương so với thời điểm lúc mới tới không có bất kỳ thay đổi nào, Bạch Tử Thạch không khỏi trầm tư suy nghĩ. 23 tuổi rơi vào Bác Nhã đại lục, đến nay đã sắp 29 tuổi, trong năm sáu năm, cậu đi ngược lại với quy luật trên hành tinh mẹ đến bây giờ vẫn còn đang cao, chiều cao đã đạt đến 1m9, 1m8, đến cằm Vincent. Da sờ so với xúc cảm lúc trước không khác gì, nhưng cậu biết mình dẻo dai hơn rất nhiều, bây giờ không còn tùy tiện bị va một cái đã bầm tím nghiêm trọng, sức chịu đựng cùng sức mạnh tất cả đều tăng lên gấp mấy lần.

Thực tế là cậu đang dần dần bị tinh cầu này đồng hóa sao. Bạch Tử Thạch nghĩ đến xuất thần, nửa năm trước, vì Bạch Tử Thạch đã có địa vị hết sức quan trọng ở Á Thành, Vincent cũng có sức ảnh hưởng không nhỏ trong quân đội. Hai người cuối cùng cũng hướng thành chủ Chrollo đưa ra yêu cầu. Một đội từ các chức nghiệp bất đồng như bác sĩ, nhà bào chế thuốc, học giả nghiên cứu cơ thể con người, nhà dinh dưỡng … tạo thành một tiểu đội tiến vào một bệnh viện tuy nhỏ nhưng đầy đủ thiết bị, sau khi ký tên vào hiệp nghị bảo mật, thì làm một kiểm tra toàn diện cho Bạch Tử Thạch —- kết quả đưa ra đã dấy lên một cơn sóng to gió lớn trong đội ngũ. Gien trong cơ thể Bạch Tử Thạch không giống bất kỳ một ai trên Bác Nhã! Các bác sĩ căn cứ vào tình trạng cơ thể cậu, thiết lập kỹ càng đơn dinh dưỡng và các loại dược liệu bổ trợ cho cậu. Nửa năm dùng tới nay, quả nhiên nhìn người làm theo yêu cầu sẽ có hiệu quả tốt, Bạch Tử Thạch thậm chí có thể cảm thấy rõ ràng biến hóa của thân thể. Dù như vậy rất tốt, nhưng cậu vĩnh viễn cũng không quên mỗi lần kiểm tra, ánh mắt vài người nào đó nhìn cậu như mắt sói đói, tuy không phải là ác ý gì, nhưng cậu không thích bị coi như tài liệu nghiên cứu mà vây xem.

Thêm nữa chính là. . . Bạch Tử Thạch sờ sờ vị trí bụng mình, vẻ mặt phức tạp, không biết là may mắn hay bất hạnh — cậu không có thúi thai đặc biệt của á thú nhân, nói cách khác, cậu cơ bản không có khả năng có bảo bảo.

Khi có kết quả này, mặc dù Vincent không nói, nhưng vẻ thất vọng trên gương mặt hắn vẫn rất rõ ràng, điều này cũng rất bình thường, đối với các thú nhân có một phần gien dã thú mà nói, sinh sôi là chuyện khá trọng yếu trong sinh mệnh. Nhưng khiến cho Bạch Tử Thạch cảm động chính là, Vincent đối xử với cậu thủy chung như một, vừa dịu dàng vừa thầm lặng yêu thương, lúc đó mới khiến cậu mở lòng thẳng thắn yêu thương đối phương.

Nhưng, cho dù là thế. . . Bạch Tử Thạch mắt nhìn xuyên thẳng vào Vincent ở bên cạnh —- cho dù là thế, cũng không thể tha thứ hắn cư nhiên ở ngay ngày hôm sau khi thân thể cậu mới khá hơn một tý đã đè cậu ra làm rồi làm a a a a!!! (ノ#‵A′)ノ┴—┴ ánh mắt tiếp đãi ái muội của tên tiếp tân tuấn tú kia thật khiến người ta không dám nhìn thẳng a *gào rít*!!!

Thú nhân nào đó sờ sờ mũi, cười cười xấu hổ, yên lặng đi theo phía sau người yêu vào phòng, nháy mắt khi cửa phòng đóng lại, biến về thú hình, tròng mắt kim sắc xinh đẹp giả vờ đáng thương nhìn người yêu, cái đuôi xù mềm như nhung quấn lấy tay Bạch Tử Thạch lắc lắc.

Bạch Tử Thạch không được tự nhiên dùng dư quang liếc cái dã thú xù lông vừa uy phong vừa xinh đẹp kia một cái, (#‵′) 凸. . . Lại dùng chiêu này!!! Trong cặp mắt kim sắc của Vincent thoáng lóe lên một chút ý cười, dùng đỉnh đầu cọ cọ hai má người yêu, giống như đang làm nũng.

Bạch Tử Thạch cố nén không đi gãi cằm nó, quay đầu đi chỗ khác, miệng cọp gan thỏ cường điệu: “Ta sẽ không thỏa hiệp !!!”

“Ô ~~” tiếng kêu ủy khuất, thú hình của Vincent hiển nhiên phi thường được chân truyền từ cha hắn, cư nhiên một chút cảm giác xấu hổ cũng không có. Bạch Tử Thạch dịch dịch mông, cuối cùng vẫn nhịn không được mà xoay lại, thấy Vincent úp sấp trên mặt đất, hai móng vuốt đặt ở trên mắt, bày ra vẻ mặc quân trừng phạt.

Bạch Tử Thạch cuối cùng. . . đầu hàng. ┭┮﹏┭┮ không phải là quân vương ta sức chiến đấu yếu, sự thực là quân địch quá giảo hoạt! Không chịu nổi nhất là động vật bự bán manh, thật đáng xấu hổ a *gào thét*.

Vincent thì không nghĩ vậy, chỉ cần có thể làm Bạch nguôi giận, hắn cũng không quan tâm đến chuyện thỉnh thoảng dùng thú hình của mình, dù sao thú hình làm hành động gì cũng chẳng có áp lực tẹo nào.

Hai người ở thành Cao Giai Tư chơi đùa một phen, Vincent thuê một hướng dẫn viên du lịch, dẫn hai người đi ăn hết một lượt các món ăn vặt nổi tiếng ở thành Cao Giai Tư, còn tham gia lễ hội mỹ thực mỗi năm một lần, đủ loại mỹ vị thơm ngon làm Bạch Tử Thạch vui quên trời quên đất.

Nửa tháng sau, hai người đã đánh chén no đủ rốt cuộc cũng bắt đầu nghiêm túc làm nhiệm vụ thành chủ giao phó — tìm kiếm mỏ phỉ thúy, thời hạn là một năm. Trừ nhiệm vụ này ra, Bạch Tử Thạch cũng có quyết định của riêng mình, bọn họ có thể đến những nơi không thuộc mười bộ lạc du lịch, ắt phải đi qua địa bàn mười bộ lạc. Đến lúc đó, cậu có thể tiến hành đổ thạch, Vincent mười tháng trước đã thành công thăng lên thợ săn cấp 8, muốn thăng lên cấp 9, số lượng phỉ thúy cần là một con số khổng lồ.

Mà mao liêu trong Á Thành đã bí mật được liệt vào vật liệu tích trữ, mục đích là lưu lại cho thành chủ đời sau làm vũ khí bí mật ứng phó các phe sau khi mỏ phỉ thúy cạn kiệt, hiện tại phần lớn mao liêu xuất khẩu cho mười bộ lạc đều là mao liêu ở tân hán khẩu (mỏ mới, hố mới). Nhưng trong đó cũng không ít thứ tốt, mao liêu trong Á Thành có thể không dùng thì không dùng, mặc dù đến lúc mỏ phỉ thúy cạn kiệt, phỏng chừng cậu và Vincent cũng qua đời lâu rồi. Nhưng bây giờ đi các nơi đổ thạch, đổ được phỉ thúy tốt cũng coi như cống hiển một chút sức lực nhỏ bé cho Á Thành.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.