Đoàn Dự Đích Ngạc Mộng Nhân Sinh

Chương 32



Đoàn Dự chậm rãi theo sát Lý Diên Tông ra khỏi nhà gỗ, một bên lấy tay áo lau khóe miệng, một bên thần sắc biếng nhác hỏi,

“Làm gì vậy?”.

Đáy mắt Lý Diên Tông nhanh chóng hiện lên một tia sáng nhạt, Đoàn Dự khẽ nhếch môi giả cười nói,

“Mộ Dung Phục, ở trước mặt ta còn giả bộ cái gì”.

Lý Diên Tông mặt không đổi sắc nhìn Đoàn Dự, con ngươi lạnh như băng lắng đọng một tia suy nghĩ. Sau một lúc lâu, từ trong lòng lấy ra một cái lọ nhỏ đưa cho Đoàn Dự,

“Giải dược”.

Đoàn Dự nhìn thoáng qua chiếc lọ trong tay y, trong lòng tràn đầy hồ nghi. Y cư nhiên chủ động lấy giải dược cứu Vương Ngữ Yên —— chẳng lẽ tên này đột nhiên phát hiện Vương Ngữ Yên thật là tốt, đổi ý yêu thích nàng?

Đoàn Dự chần chờ không chịu đón dược, càng nghĩ càng cảm thấy chính là như vậy, đang muốn mở miệng, người nọ đè thấp giọng từ bên cạnh cất tiếng,

“Sau khi giải độc xong mang nàng đi tìm Bao Bất Đồng, để hắn đưa nàng quay về Mạn Đà sơn trang”. Cuối cùng, vẫn cảm thấy không ổn, lại bổ sung thêm một câu,

“Không cho ngươi đi”.

Đoàn Dự chẳng biết tại sao lườm mắt nhìn y, nhíu mày nói,

“Ta sẽ không đi, ngươi không cần để tâm”.

Sắc mặt Lý Diên Tông lúc này mới nhu hòa một chút, đem cái lọ nhét vào trong tay hắn nói,

“Ngươi đi tới cái đình phía trước mười dặm rồi chờ ta”.

Đoàn Dự cau mày tiếp nhận cái lọ, đang muốn nói một câu ‘Ta vì sao phải nghe ngươi’, nhưng đôi mắt băng lãnh kia khiến hắn không thể nói được gì, lời nói đến bên miệng lại phải nuốt trở vào.

Rõ ràng là cùng một người, sao chỉ cải trang một chút khí chất liền kém nhiều như vậy? Đoàn Dự trong lòng thầm nghĩ, nếu mỗi ngày phải nhìn cái khuôn mặt râu ria xồm xàm vàng như sáp nến kia, còn không bằng nhìn khuôn mặt tuấn mỹ tươi cười của Mộ Dung Phục, ít ra cũng thoải mái hơn.

Ngón trỏ Lý Diên Tông đè lên môi thổi ra một âm thanh vang dội, một con tuấn mã đỏ thẫm từ cuối đường chạy tới. Lý Diên Tông phi thân lên ngựa, từ trên cao nhìn xuống Đoàn Dự cong môi cười nói,

“Ngươi nếu không đến, hậu quả…”.

Lời còn chưa dứt, ngay tại lúc Đoàn Dự cảm thấy y mang râu cười rất quỷ dị, người nọ đã giục ngựa nghênh ngang rời đi, khiến cho bùn đất trên đường văng lên tung tóe.

Đoàn Dự không nói gì chỉ nhìn bóng dáng đã đi xa của Lý Diên Tông, sau khi phốc một cái cười ra tiếng, hắn cầm chiếc lọ tiến vào nhà gỗ đưa cho Vương Ngữ Yên giải độc, hai người xuất môn đi tới trước khoảng trăm mét, phát hiện dưới một tàng cây ven đường có hai con ngựa, Đoàn Dự vội vàng mở dây cương một con đưa cho Vương Ngữ Yên, hai người cưỡi ngựa chạy đi.

Nửa đường, Vương Ngữ Yên chợt nói,

“Đoàn công tử, ta còn không yên lòng A Chu, A Bích, không bằng chúng ta trở về xem một lát được không?”.

Đoàn Dự vừa muốn gật đầu, nhưng nghĩ lại, Mộ Dung Phục nói muốn tìm Bao Bất Đồng đưa Vương Ngữ Yên quay về Mạn Đà sơn trang, nếu dẫn nàng quay đầu lại tìm A Chu, chẳng phải là chậm trễ một đoạn hành trình sao? Vẫn là đưa nàng trở về trước, như vậy hắn và Mộ Dung Phục về sau cũng không cần dính dáng gì nhau nữa.

Hắng giọng một cái, Đoàn Dự cười nói,

“Vương cô nương ngươi yên tâm, ta đoán A Chu A Bích các nàng nhất định sẽ không có việc gì”.

Vương Ngữ Yên liếc Đoàn Dự một cái, đoán rằng hắn không muốn theo mình quay lại, bất thình lình thấy phía trước có hai thân ảnh, sau khi nhìn một hồi lâu, không phải là A Chu A Bích kia sao? Vương Ngữ Yên mừng rỡ, vội xuống ngựa tiến lên oanh oanh cười nói,

“Các ngươi không có việc gì, thật tốt quá”.

A Chu nghiêng đầu cười, trên mặt hiện lên một tia vui sướng,

“Ân, là Kiều đại gia của Cái Bang đã cứu ta và A Bích muội tử”.

Đoàn Dự cẩn thận nghiên cứu vẻ mặt của nàng, sau đó cho ra kết luận: nguyên tác quả nhiên là rất lợi hại, đoạn luyến ái của A Chu tiểu thư và Kiều Phong đại hiệp sẽ bắt đầu từ lúc này!

Vừa nghĩ tới nguyên tác, Đoàn Dự lúc này mới hậu tri hậu giác mà bừng tỉnh, kết cục hình như là Kiều Phong và A Chu đều chết —— trước hết giết đối phương rồi tự sát… Khụ, khụ, tuy rằng theo hành trình xảy ra, thời gian cách nhau rất lâu, nhưng tổng kết thành một câu, cũng không sai biệt lắm là như thế này.

Trong nguyên tác bản chính không biết còn chưa tính, hiện tại nếu việc này đặt lên người mình, vậy rốt cuộc là cứu hay không cứu đây?!

Còn đang lâng lâng suy nghĩ, Vương Ngữ Yên bên cạnh đã cất tiếng gọi hắn quay về,

“Đoàn công tử… Đoàn công tử?”.

“A?”. Đoàn Dự đột nhiên hoàn hồn, vẻ mặt mờ mịt nhìn Vương Ngữ Yên và A Chu A Bích,

“Chuyện gì?”.

A Chu khanh khách cười duyên, bàn tay khẽ che đôi môi đỏ mọng,

“Chúng ta đang nói, muốn kêu ngươi cùng ta cải trang thành công tử gia và Kiều bang chủ, đến Thiên Ninh Tự cứu những đệ tử Cái Bang đang bị bắt giữ ra, như thế nào?”.

“Bảo ta giả làm Mộ Dung Phục?”. Đoàn Dự như lâm đại dịch cuống quít xua tay,

“Không nên không nên, ta không muốn phẫn thành hắn”. Tuy nói nguyên tác không thể nghịch chuyển, nhưng thằng nhãi Mộ Dung Phục này đê tiện vô sỉ da mặt dầy không người nào có thể địch được, người khác không biết, chứ hắn chính là vô số lần quỳ gối dưới tên vô liêm sỉ như y. Huống hồ, đến chỗ đám Tây Hạ cứu người, Lý Diên Tông cũng đang ở đó, mình không phải là không có việc gì mà đánh lên họng cho y chế giễu sao?

Sau một hồi trái lo phải nghĩ, đầu Đoàn Dự lay động như trống bỏi,

“Không nên không nên, ta không đi, ta giả không được công tử gia của các ngươi”.

Không nghe ra hàm nghĩa trong lời nói của Đoàn Dự, còn tưởng rằng hắn lo lắng bị lộ sơ hở, A Chu thản nhiên cười, trấn an nói,

“Yên tâm, có ta ở đây, nhất định sẽ làm người khác nhìn không ra ngươi giả trang Mộ Dung công tử”.

Khóe mắt Đoàn Dự co rúm kịch liệt, lời biện giải đã đến bên miệng, A Bích đã tiến lên cười nói,

“Đoàn công tử, ngươi và công tử gia ta có quen biết, lại là nghĩa đệ kết bái của Kiều bang chủ, hiện giờ hai người hắn bị người của Trung Nguyên hiểu lầm, ngươi chẳng lẽ không muốn giúp bọn hắn sao?”.

Đoàn Dự không phải không thừa nhận, Mộ Dung Phục và tỳ nữ tùy tùng bên cạnh y, đúng là như đèn đã cạn dầu. Một lời ngắn gọn này, đặt Mộ Dung Phục và Kiều Phong cùng một chỗ, lại hiểu đại nghĩa, làm cho Đoàn Dự không thể không gật đầu đáp ứng.

Hai người sau khi thay đổi cách ăn mặc, Đoàn Dự từ sau thân cây bước ra, nghiễm nhiên chính là hình dáng của Mộ Dung Phục.

Phe phẩy phiến quạt trong tay, Đoàn Dự cúi đầu đánh giá chính mình một thân giả dạng Mộ Dung Phục, dương môi loan thành một đường cong. Mộ Dung Phục, lúc này có chọc ngươi thành ra cái gì, ngươi cũng đừng oán trách ta.

Đoàn Dự trong dạng Mộ Dung Phục cùng với A Chu trong dạng Kiều Phong, dắt tay đi vào Thiên Ninh Tự, Đoàn Dự liếc mắt một cái nhìn trong đám người Tây Hạ kia thì thấy Lý Diên Tông. Vừa lúc đó, Lý Diên Tông thấy ‘chính mình’ từ ngoài cửa công khai tiêu sái bước vào, sắc mặt trầm xuống, không dấu vết mà hơi hơi nhíu mày.

Chống lại ánh mắt đen như mực của Lý Diên Tông, Đoàn Dự nhếch miệng cười, đáy mắt thoáng hiện lên một tia sáng, chắp tay hướng đám người Tây Hạ đang ngồi ha ha cười nói,

“Ta là Mộ Dung Phục. Mọi người biết ‘Bắc Kiều Phong, Nam Mộ Dung’ chứ? Ta chính là Nam Mộ Dung, nhân nghĩa Mộ Dung công tử, chính là ta”.

Vừa mới cất tiếng, khóe miệng A Chu nhịn không được cong lên. Cùng lúc đó, chân mày Lý Diên Tông hung hăng nhảy dựng, một cỗ dự cảm bất hảo từ dưới đáy lòng đột nhiên khuếch tán.

Đám người Tây Hạ đã sớm nghe nói về đại danh của Mộ Dung Phục, đối với y cực kỳ tôn sùng, hiện giờ nhìn thấy chân nhân, bộ dáng đúng là như vậy, không khỏi sửng sốt, sau một lúc lâu mới hoàn hồn chắp tay đáp lễ Mộ Dung Phục,

“Nghe danh… ‘Bắc Kiều Phong, Nam Mộ Dung’ đã lâu, hôm nay may mắn gặp được, thực vinh hạnh”.

Đoàn Dự đoán người hướng hắn đáp lễ hẳn là Hách Liên Thiết Thụ, liền cười hì hì trả lời,

“Đâu có, ha ha, đâu có!”.

Sắc mặt Hách Liên Thiết Thụ cứng đờ, thoáng chốc hoàn hồn mời Đoàn Dự ngồi xuống. Đoàn Dự cũng không từ chối, liền ngồi xuống cái ghế duy nhất kia, toàn bộ thân mình biếng nhác thả lỏng trong ghế, mủi chân một hạ một không.

Gương mặt A Chu xanh mét, đứng bên cạnh Đoàn Dự trộm nhéo hắn một phen, Đoàn Dự lại ngoảnh mặt làm ngơ tiếp tục nhếch miệng cười ngây ngô.

Hách Liên Thiết Thụ ho khan một tiếng, hắng giọng cười vang nói,

“Mộ Dung công tử thật là một người thoải mái”.

Đoàn Dự vung tay, cười đến xảo trá, làm cho Lý Diên Tông ngồi một bên chảy mồ hôi lạnh.

“Tướng quân khách khí, kỳ thật ta cũng không có gì khác mọi người, chỉ sảng khoái một chút”. Đoàn Dự câu được câu không mà phủi bụi trên áo choàng, tươi cười sáng lạn có thể so với ánh mặt trời,

“Thái độ làm người của ta sảng khoái, làm việc cũng sảng khoái. Chén lớn uống rượu, mồm to ăn thịt, lớn tiếng nói chuyện, lớn mật đùa giỡn nữ nhân. Ha ha!”.

Mọi người ở đây, ngoại trừ A Chu và Lý Diên Tông, kể cả Hách Liên Thiết Thụ, khuôn mặt người nào cũng đều 囧囧. A Chu và Lý Diên Tông thì trên mặt lúc trắng lúc xanh, khó coi như một bức tranh trừu tượng.

A Chu hiện tại rất hối hận, nếu như thời gian có thể quay lại, nàng nhất định sẽ ngay lúc chính mình nói Đoàn Dự giả trang thành Mộ Dung Phục mà đánh chết.

“Mộ Dung tiểu tử”. Sớm kiềm chế không được, Nam Hải Ngạc Thần từ một góc sáng sủa bước ra, âm thanh kỳ quặc hướng Đoàn Dự nói,

“Ta xem ngươi người này thật là láu cá, ta hỏi ngươi, ngươi có bản lĩnh gì, lấy ra cho ta coi”. Nói xong, ánh mắt như đậu xanh liếc xéo Đoàn Dự, lắc đầu nói,

“Sư phụ ta còn nói muốn cho ngươi tỷ thí với ta, ta xem ngươi xương cốt gầy yếu nặng còn chưa đến ba lượng, có thể làm được cái gì?”.

Đoàn Dự trong lòng nhảy nhót, thầm nghĩ, chính là ngươi ra khiêu khích trước, ngươi nếu không đến, ta đây một vai thật đúng là xướng không nổi a.

Đoàn Dự hai tay vỗ vỗ, hù dọa tứ phía, chỉ vào Nam Hải Ngạc Thần cười tủm tỉm hỏi,

“Sư phụ ngươi là vị nào a?”.

Nam Hải Ngạc Thần hừ lạnh một tiếng, dào dạt đắc ý nói,

“Ta gần đây mới bái một vị sư phụ, Lục Mạch Thần Kiếm của hắn độc nhất thiên hạ. Ngươi không phải thường nói ngươi là ‘Dĩ bỉ chi đạo, hoàn thi bỉ thân’ sao? Ngươi nếu đem Lục Mạch Thần Kiếm đùa giỡn mấy chiêu, ta sẽ tin ngươi thật sự có bản lĩnh”.

Đoàn Dự nhếch môi trong lòng hừ một tiếng, thầm nghĩ, ai bảo ngươi tin? Không tin là tốt rồi.

Đường Hạ Tây Hạ mỗi người nhìn chằm chằm Đoàn Dự, Hách Liên Thiết Thụ muốn mượn Nam Hải Ngạc Thần thử hắn cho nên cũng không lên tiếng. Về phần Lý Diên Tông, một mình ngồi ở phía sau, mi mắt nhắm lại, mặt không đổi sắc, cũng không biết đang nghĩ đến cái gì.

Đoàn Dự chậm rãi đứng dậy, lười biếng phất tay, lắc đầu nói với Nam Hải Ngạc Thần,

“Nói ngươi không hiểu, ngươi còn giả vờ thông thạo. Vì sao kêu ‘Dĩ bỉ chi đạo, hoàn thi bỉ thân’, ý tứ chính là lấy công phu của người khác đi đánh người khác. Hiện tại sư phụ ngươi lại không ở chỗ này, hắn cũng không lấy Lục Mạch Thần Kiếm đánh ta, ta tại sao phải đánh trả lại hắn? Huống hồ…”. Đoàn Dự cười hắc hắc, bổ sung,

“Sư phụ ngươi là Đại Lý Đoàn thế tử võ công cao cường, nhân phẩm nhất lưu, anh tuấn tiêu sái, khí độ bất phàm, chính là ta Mộ Dung Phục thấy hắn cũng muốn thoái nhượng ba phần. Hắn nếu thật sự xuất Lục Mạch Thần Kiếm đến đánh ta…”. Lắc lắc đầu, Đoàn Dự vẻ mặt tiếc nuối nói,

“Ta phỏng chừng đánh hắn không được”.

A Chu đứng bên cạnh, vẻ mặt lúc ban đầu từ xanh chuyển thành tím, tím chuyển thành hồng, sau vài lần biến hóa, hiện tại vẻ mặt tái nhợt.

Thấy Nam Hải Ngạc Thần giống như muốn bùng nổ, Đoàn Dự vội gõ đầu một cái, cười nói,

“Đúng rồi, ngươi xem trí nhớ của ta a, quả nhiên là lớn tuổi, trí nhớ cũng suy yếu. Các hạ không phải muốn xem Lục Mạch Thần Kiếm sao? Rất dễ. Tuy rằng vị sư phụ anh tuấn tiêu sái dáng vẻ bất phàm kia của ngươi không có ở đây, nhưng Lục Mạch Thần Kiếm ta cũng vừa mới học một chiêu, vẫn biết là khó khăn, nhưng muốn biểu diễn một chút cũng không thành vấn đề”.

Nói xong, ở trước mắt bao người, Đoàn Dự thi triển Lăng Ba Vi Bộ vài bước nhảy xuống, ở trong phòng nhàn nhã đi một vòng, tay phải phóng nội lực, một đạo bạch quang thực nể tình từ đầu ngón tay bắn ra ngoài, xuyên qua cây trụ đối diện, đem cái cột to như vậy làm rỗng một lỗ nhỏ.

Đoàn Dự tuy có tâm muốn bại hoại hình tượng của Mộ Dung Phục, nhưng đạo lý ‘Nên thu tay lại khi phải thu tay’ này vẫn là đúng nhất. Dù sao hiện tại đang ở địch doanh, quá mức giả ngu sửng sốt sẽ làm cho đối phương thẹn quá hóa giận mà dẫn tới chém giết.

Nam Hải Ngạc Thần ngốc lăng nhìn cây cột thủng một lổ nhỏ kia, rất nhanh phục hồi tinh thần, cười to nói,

“Tốt lắm! Tốt lắm! Nghe nói Lục Mạch Thần Kiếm này giang hồ thất truyền đã lâu, không ngờ Mộ Dung công tử lại biết được, bội phục! Cô tô Mộ Dung, quả nhiên danh bất hư truyền”.

Đoàn Dự xoay người trở về chỗ cũ ngồi xuống, thân mình vặn vẹo ngồi lên ghế, một bộ như không có xương sống. Mọi người vừa thấy hắn làm vậy liền tức khắc như vậy 囧, mặt không khỏi hơi run rẩy, cũng không biết Mộ Dung công tử có phải phẩm hạnh không hợp người hay không.

Đoàn Dự cười sáng lạn liếc mắt nhìn Lý Diên Tông ở một góc, thấy mí mắt y có chút giống như nháy một cái, dường như là ám chỉ cái gì, Đoàn Dự tươi cười thoáng chốc thu liễm tâm thần, dưới đáy lòng cẩn thận đoán. Sau đó, hình như là…

Đang nghĩ ngợi, bên tai truyền đến tiếng Hách Liên Thiết Thụ hét lên, Đoàn Dự quá sợ hãi, chẳng quan tâm động tác có mạnh hay không, từ trong lòng lấy ra một cái lọ đưa lên mũi. Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, trừ Đoàn Dự ra, mọi người ở đây đều trúng độc xụi lơ trên mặt đất không thể nhúc nhích.

Đoàn Dự trong lòng thở dài một hơi, khi giương mắt nhìn Lý Diên Tông, chỉ thấy con ngươi y hiện lên một tia sáng nhạt, thần sắc trên mặt thản nhiên giống như khen ngợi lại giống như trêu tức.

Trên mặt Đoàn Dự chợt cảm thấy khô nóng, vội thu hồi tầm mắt đem cái lọ tiến đến trước mũi A Chu cho nàng ngửi, sau khi giải độc cho nàng, không để ý tới những người Tây Hạ, hai người thả toàn bộ đệ tử Cái Bang bị nhốt trong Thiên Ninh Tự ra ngoài.

Sau khi đại công cáo thành, Đoàn Dự và A Chu vội vàng rút lui, xuất môn hội hợp với Vương Ngữ Yên và A Bích, sau đó dọc theo đường nhỏ chạy tới vài trăm mét, dừng lại bên một gốc cây đại thụ, A Chu còn chưa cởi y phục, quay đầu lại hung hăng trừng mắt liếc Đoàn Dự một cái, nói,

“Ngươi vừa rồi ở cái chùa kia, vì sao phải cố ý bôi nhọ công tử gia như vậy?”.

Vương Ngữ Yên nghe vậy vội hỏi chuyện gì đã xảy ra, A Chu đem những lời nói và việc làm của Đoàn Dự lúc trong chùa nhất ngũ nhất thập kể lại, vẻ mặt ba nữ tử nhất thời biến sắc, căm giận nhìn Đoàn Dự, ánh mắt tràn đầy phẫn nộ.

“Sớm biết ngươi là người như vậy, ta sẽ không cầu ngươi đi giả trang thành công tử gia a”. A Bích nhíu mày, mắt cũng không thèm nhìn Đoàn Dự.

“Đoàn công tử, biểu ca ta đắc tội với ngươi khi nào, ngươi vì sao phải hủy thanh danh hắn như vậy?”. Lời nói Vương Ngữ Yên rất ôn nhu, nhưng ẩn trong đó lại là sự tức giận tột độ.

“Cũng không biết hắn bảo an cái gì tâm”. A Chu trừng mắt liếc hắn một cái, xoay người đi tới một bụi cỏ thay trang phục.

Đoàn Dự biết nhất định sẽ đắc tội với ba cô nương này. Nhưng hắn cũng có nỗi khổ nói không nên lời, muốn giải thích, đám người Vương Ngữ Yên lại không thèm để ý đến hắn.

Nhún vai, Đoàn Dự phe phẩy phiến quạt đi đến rừng cây phía sau bắt đầu cởi bỏ y bào của Mộ Dung Phục.

Ngoại bào, trung y nhất kiện bị ném xuống đất, thẳng đến khi trên người chỉ còn một kiện áo đơn bạt, Đoàn Dự mới huýt sáo đi vào bụi cỏ tìm quần áo của mình. Một cỗ gió táp từ phía sau sắc bén phóng tới, còn chưa chờ hắn phản ứng, một bàn tay đã điểm huyệt đạo sau lưng hắn.

Đoàn Dự thoáng chốc bất động đứng tại chỗ, con ngươi liếc qua một bên, khuôn mặt tuấn mỹ ôn nhã đang tươi cười của Mộ Dung Phục lập tức lọt vào mắt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.