Đoạn Duyên

Chương 9: Vân nha và bí mật




Tiêu Diêu Vũ thủ thỉ với cô gái phụ trách phòng hồ sơ của trường cho mượn một ít tài liệu . Cô gái trẻ mới vào làm nên khá nhút nhát , ít được đồng nghiệp để ý nhanh chóng bị Tiêu Diêu Vũ đánh gục . Cô đem cái thùng anh cần giao ra , không chú ý đến phần keo dán cũ đã được bóc trần và thay mới .

Hà Thanh nhận lấy cái thùng từ tay bạn , miệng không ngớt cảm ơn nhưng Tiêu Diêu Vũ chỉ vỗ vai anh cười cười .

Vân Nha cứ cách một ngày lại gọi điện về hỏi thăm chồng , dặn anh phải chăm sóc bản thân thật tốt , cái gì không cần thiết thì đừng nên phí sức , chuyện nhà , ba mẹ, công việc và Cooper có tốt không ? Cô hơi lo khi hôm nọ có gọi về nhà ba mẹ chồng nhưng không ai nhấc máy . Hà Thanh trấn an Vân Nha , anh nói ba mẹ đi du lịch giải khuây nên cũng đừng lo lắng quá rồi hỏi cô bao giờ về . Vân Nha cười vui vẻ cho biết hội thảo diễn ra rất suôn sẻ , nghiên cứu mới được mọi người khen ngợi rất nhiều . Hiện giờ cô đang hoàn tất những bước cuối cùng , chắc chỉ tầm vài ba hôm nữa là có thể xong , sẽ nhanh chóng về nhà thôi .

Hà Thanh ban ngày đi làm , tối đến về nhà giải quyết chuyện công ty xong lại quay sang xem xét giấy tờ từ cái thùng . Trí não anh từng bị vụ tai nạn làm cho vỡ vụn , kí ức tứ tán . Giữa màn sương mông lung không vật chỉ đường , Hà Thanh chỉ còn biết bám vào từng manh mối anh nhớ ra . Cooper ngồi bên cạnh , nghiêng đầu nhìn chủ . Giấy phủ kín mặt bàn tràn cả ra ngoài rơi xuống mặt nó , con chó sủa váng lên rồi chạy biến ra sân nghịch cây .

Vài ngày trôi qua nhưng Hà Thanh không thể tìm thêm bất cứ điều gì nữa . Anh chán nản quyết định nghỉ ngơi một hôm , vừa hay hôm nay là thứ bảy , việc công ty cũng đã bàn giao xong nên có thể không cần đến chỗ làm .

- Đi nào Cooper ! _ Người đàn ông tay ôm cái giỏ lớn bước ra sau xe , lúi húi sắp xếp trong khi một con chó to vàng chạy loạn xung quanh . Cooper đang rất hưng phấn khi được dắt ra công viên .

Một người một chó cứ thế nằm dài trên thảm cỏ xanh mượt gần bờ sông . Nơi anh dừng chân là một công viên lớn với nhiều khu vui chơi nằm gọn giữa một quần thể thiên nhiên ấn tượng . Hà Thanh biết rõ nơi này như lòng bàn tay vì một phần công viên hiện nay là do anh tạo ra .

Bắt đầu từ con đường lớn giữa trung tấm thành phố kéo dài về phía Bắc , một con đường nhỏ hơn phủ rợp bóng cây dẫn đến cổng chào lớn . Chỉ cần bước qua cánh cổng sắt to kia , khách đến sẽ hoàn toàn bị choáng ngợp bởi không khí xanh tươi mát , tiếng chim hót líu lo và tiếng cười sảng khoái . Những con đường đầy bóng râm với màu xanh kéo dài như chạm đến mây , chim trời ríu rít chuyền cành ngó xuống nhìn con người với vẻ tò mò , hát vang bài ca hạnh phúc . Từng khóm hoa nở rộ lắc lư , chạm nhẹ vào gấu váy những cô gái xinh đẹp đang chụp hình gần đó . Các bạn trẻ, có lẽ là sinh viên đến từ một trường nghệ thuật túm tụm chia sẻ cho nhau những bức tranh chỉ vừa mới kịp khô màu . Bác thợ chụp hình già ôm máy dựa vào cây cột nghỉ ngơi trong lúc chờ khách đến . Từng tốp gia đình hạnh phúc đi dạo , đám trẻ con tay cầm kẹo bông vẫy vẫy trong không khí .

Một ngọn đồi nhân tạo phủ đầy cỏ xanh giang tay ôm trọn lòng hồ biếc óng ánh đằng xa , thấp thoáng bóng người đi lại . Trên mặt nước lấm tấm thuyền con , vài đôi tình nhân dựa vào vai nhau đưa tay khỏa nước , ánh mắt mơ màng chìm đắm trong tình yêu .

Giữa cái hanh nóng hun đốt sắt thép cao tầng , công viên xuất hiện như một cứu cánh cho người dân muốn giành thời gian cùng gia đình , muốn tận hưởng cái không khí thiên nhiên không dễ gì kiếm được , muốn thả hồn bay bổng với nghệ thuật, …. Và hơn hết , như Hà Thanh lúc này , muốn tìm một sự giải thoát , gột sạch tâm trí nặng nề .

Anh ném đồ chơi cho Cooper rồi ngả người xuống tấm khăn trải , tay gác lên trán nhìn trời . Không gian phía trên vô cùng rộng lớn ngặt một màu xanh lơ , mây trắng lốm đốm đủ hình dạng lười biếng trôi qua . Hà Thanh suy nghĩ về những manh mối anh tìm được trong thời gian gần đây , cảm giác bế tắc lại tràn về . Những gì anh có hiện nay quả thực vẫn còn rất mơ hồ không chắc chắn , Hà Thanh sợ chỉ cần nhẹ tay siết chặt , chúng rất có thể sẽ vỡ ra , tản mát trôi đi như những đám mây trên trời kia vậy .

Ngày mai vợ anh sẽ về .

Hà Thanh chơi với Cooper đến khi trời tắt nắng mới rời khỏi công viên . Con chó có vẻ rất vui , cứ thò đầu ra ngoài cửa kính sủa inh ỏi . Người đàn ông đang lái xe im lặng để mặc con chó , anh còn đang bận với những dự tính sắp tới của mình.

------------------------------

Hôm sau Hà Thanh quần áo gọn gàng thoải mái bước xuống nhà . Anh nhìn thấy vài món ăn nhẹ dùng cho buổi sang đang bốc khói nghi ngút trên bàn , cạnh đó còn có một tờ tin tức cuối tuần cùng tách cà phê . Cooper đang vục mõm vào bát thức ăn , tiếng lanh canh vang lên không ngừng khi nó cố liếm sạch hai bên mép bát .

Vân Nha ở trong bếp, cô cười bẽn lẽn khi thấy Hà Thanh .

-Em về lúc nào thế ? _ Anh hỏi.

-Em về lúc sáng , máy bay khởi hành sớm . Thế nên em mới về kịp để chuẩn bị bữa sáng cho anh và Cooper . _ Vân Nha trả lời, cô vuốt đầu Cooper, ngập ngừng một lát rồi nói tiếp .

-Ở nhà tốt chứ anh ?

-Ừm , cũng không có gì . Em ngồi xuống dùng bữa luôn đi. _ Hà Thanh nhắc, anh không biết nên bắt đầu hỏi Vân Nha như thế nào.

Vân Nha hơi bất ngờ, cô rửa tay rồi kéo ghế ngồi xuống đối diện . Hà Thanh cắt một khoanh bánh mì rồi đặt vào đĩa cho vợ . Cô mở to hai mắt nhìn anh đầy ngạc nhiên , ở nhà có chuyện gì làm anh trở nên khác lạ thế.

-Để em ! _ Cô đón lấy con dao, lấy khăn lau vụn bánh.

Trong bữa ăn , hai người nói chuyện, mọi thứ cũng chỉ đơn giản xoay quanh công việc của cô và của anh, mọi chuyện rất bình thường như trước giờ vẫn vậy. Dùng xong bữa, Hà Thanh bưng chén dĩa đến bồn rửa cho Vân Nha, cô khéo léo đổ nước lau vào khăn xốp, nhẹ nhàng xoa đều hai bên. Hà Thanh đứng bên cạnh, cơ thể hơi dựa vào bức tường phía sau. Anh nhẹ nhàng bật ra một câu hỏi.

-Anh nhớ em còn có một người anh trai nữa phải không ? Sao lâu rồi không thấy anh ấy ghé chơi vậy ?

Xoảng.

Cái dĩa rơi xuống vỡ tan trong bồn rửa, Vân Nha luống cuống nhặt, một mảnh vỡ đâm vào tay cô làm bật máu. Vân Nha đứng im, tay đưa ra, máu đậm dần rồi nhỏ giọt xuống, màu đỏ hòa lẫn với nước tạo thành một thứ màu hồng nhờ nhợ .

-Em chảy máu rồi, phải cẩn thận chứ. _ Hà Thanh bóc một miếng băng cá nhân, nhẹ nhàng cuốn quanh ngón tay bị thương của vợ.

-E… Em cảm ơn. _ Vân Nha lúng túng.

Hà Thanh xoay lưng bước ra khỏi nhà bếp. Đến cửa, anh dừng lại nhìn vợ, cô có vẻ bồn chồn, chén dĩa va vào nhau lanh canh. Hành động của Vân Nha thật đáng ngờ, nó như càng khẳng định nghi ngờ của anh. Đã đến lúc, anh phải làm rõ mọi chuyện với cô rồi.

Một lúc sau, Vân Nha quay trở lại phòng khách. Cô muốn nhanh chóng lên phòng trốn câu hỏi của Hà Thanh. Lúc đi ngang qua cửa, cô nghe thấy giọng anh nói một câu làm trái tim như đứng lại.

-Mấy ngày trước cảnh sát có chuyển một bưu kiện cho em. Anh đã nhận thay rồi!

Cô quay lại, đôi mắt đen láy to tròn mở to. Hà Thanh không trốn tránh, anh nhẹ nhàng rút ra một tập hồ sơ nhăn nhúm để lên bàn, không quên xoay chiều đẩy về phía Vân Nha, sau đó ngẩng đầu nhìn thẳng vào người phụ nữ có vẻ hốt hoảng.

Anh bảo: “Chúng ta cần phải nói chuyện!”.