Doanh Trưởng, Bắn Một Phát

Chương 3




Địa điểm diễn tập lần này được tổ chức tại khu vực ven sông Giang, hai bên vách núi bao vây hiểm trở tạo thành một đường cong uốn lượn, Yểu Nhiên ngồi trên chiếc xe quân dụng cùng với đoàn lính dù, vừa tới nơi điện thoại đã reo lên, cô nhảy xuống xe, một tay đè lại mái tóc bị gió thổi bay một tay nhấn nút trả lời: “Alo…………”

“Sáu giờ sau đại đội có cuộc diễn tập tại ven sông Giang, nhân viên hậu trường đã lên đường, tôi không quan tâm bây giờ cô đang ở đâu, tôi chỉ cần biết khi mọi người tới nơi thì cô phải có mặt ở đó!” Giọng nói to lớn tổng biên tập tòa soạn báo không quân vang dội bên đầu bên kia còn kèm theo tiếng kèn inh ỏi.

―― Ồn ào chết mất.

Yểu Nhiên che lỗ tai lại, cố gắng nghe xem đối phương đang nói cái gì: “Tôi đã đi theo đoàn quân đến sông Giang rồi, hình như nơi mọi người đóng quân là khu vực bên trong núi thì phải……..” Các chiến sĩ đã bắt đầu lội qua sông đi đến bờ bên kia, mà cô vì nghe điện thoại nên không theo kịp mọi người, cô gấp gáp nói: “Tổng biên tập tôi không nói được nữa, chút nữa tôi sẽ gọi lại.”

“Thư………” Chiếc xe của tòa soạn báo không quân đang tăng tốc trên đường, từ xa còn có nhiều xe của những tòa soạn khác mà mục đích của bọn họ chỉ có một: đó chính là sông Giang, phải chiếm lấy trang đầu của bài báo ngày mai!

Tổng biên tập cầm điện thoại bị người kia cúp trước trong tay, không tức giận mà chỉ mỉm cười hài lòng.

Tin tức về cuộc diễn tập của đại đội đặc chủng không quân chỉ mới vừa được xác định mà Thư Yểu Nhiên đã ở đó tập hợp với đoàn lính, xét về mặt thời gian thì toàn soạn của bọn họ đang dẫn đầu, xem ra trang đầu ngày mai không cần nghĩ cũng biết là của ai!

Đại đội chậm rãi tiến lên phía trước, mọi người chỉ có một giờ để leo lên núi, Yểu Nhiên tuy là nhiếp ảnh gia của tòa soạn nhưng cũng chưa từng nhận nhiệm vụ khó khăn như vậy bao giờ, đoạn đường này vô cùng khúc khuỷu vì vậy cô trở thành cái đuôi của Kỷ Ngân Viễn và đại đội, hơi thở cô khó khăn đi theo gót chân của các chiến sĩ. Không biết là đi như vậy bao lâu rồi, cuối cùng con đường phía trước cũng rộng rãi, sư trưởng hạ lệnh đóng quân tại chỗ, tất cả chiến sĩ đều bỏ hết trang bị xuống nghỉ ngơi một chút.

Yểu Nhiên dốc hết sức lực cuối cùng ngồi trên mặt đất, cổ họng khát khô toàn thân nóng nực cứ như cô đang bị thiêu đốt. Bầu trời tối đen như mực được bao trùm bởi những vì sao sáng ngời, cô ngước mắt nhìn và hình như những vì sao đó cũng đang nhìn cô.

“Cô Thư, uống chút nước đi.” Cô mệt nhọc ngồi dậy cầm lấy bình nước mà một người binh lính mặc quân trang màu xanh lá cây chạy đến đưa cho cô: “Cám ơn.”

Mở miệng ra nói cô mới biết giọng nói của mình sao lại khàn như vậy. Cầm lấy bình nước uống một hơi đến nửa chai, uống xong cả người như sống lại. Người lính nhỏ cười nhẹ khi thấy cô phục hồi tinh thần nói: “Người cô Thư nên cám ơn không phải là tôi, bình nước này là doanh trưởng kêu tôi mang tới.”

Cô ngẩn người vặn chặt nắp bình, cô hỏi: “Doanh trưởng Kỷ?”

Người lính nhỏ gật đầu rồi xoay người quay về đội tiếp tục xây dựng lều trại. Yểu Nhiên nhìn xung quanh không hề thấy bóng dáng của Kỷ Ngân Viễn, nghĩ lại cuộc diễn tập lần này vô cùng gấp gáp làm sao anh có thời gian đi dạo đây.

Cô đi dạo xung quanh đột nhiên cảm thấy có hơi kỳ lạ, cuộc diễn tập lần này hình như hơi lớn? Nhớ tới điện thoại của tổng biên, cô vội vàng lấy điện thoại ra.

“Tổng biên, tôi thấy có gì đó không đúng…..” Một tay cô để lên trên chân mày híp mắt nhìn về phía xa.

“Nói.”

“Lực lượng đóng quân ở khu vực đồng bằng, nhưng…………” Sườn núi tiếp giáp bên ngoài lều trại là nơi chiếm đóng của rất nhiều chuyên cơ, “……….tôi cảm thấy cuộc diễn tập này không đơn giản.”

“Cô đang nói nhảm gì vậy, diễn tập này một năm mới có một lần làm sao đơn giản được!”

“Hả?”

“Bùm!” Một tiếng nổ vang hơn mười chuyên cơ cất cánh bay lên từ đường chân trời, chấn động khắp mặt đất, phía xa là bụi đất mù mịt, những chiếc xe tăng bọc thép từ từ tiến lên, những họng súng nhắm thẳng vào những chuyên cơ trực thăng đang lượn vòng trên không trung.

Yểu Nhiên đứng trên đỉnh một chỗ đất dốc, nơi này có tầm nhìn tốt có thể bao quát toàn bộ chiến trường trong tầm mắt cô, nhưng cô lại không nhúc nhích cũng không có một động tác nháy máy nào. Nhiệm vụ lần này cấp trên giao cho cô là phải chụp lại được hết những diễn biến cuộc diễn tập này đưa lên trang đầu bài báo, nhưng mà bây giờ cô không thể tập trung được gì hết, đôi tay cô đang run rẩy mà ngay cả tâm hồn cô cũng bị chấn động.

Cô biết rất rõ, hình ảnh trước mắt chỉ là mô phỏng lại cuộc đối kháng trong cuộc diễn tập, mùi khói súng lửa đạn nồng nặc làm con người phải đinh tai nhức óc, nhắm bắn nhau mãnh liệt nhưng vẫn làm cô rung động trước hình ảnh này!

Đây chính là chiến tranh sao? Trên TV hay các web đều có video tư liệu về các cuộc chiến tranh nhưng khi tự mình đứng đây trải nghiệm, tự mình bước vào cuộc chiến lại là một cảm nhận hoàn toàn khác.

Cho đến lúc này, cô mới thực sự hiểu biết được thế nào là cuộc diễn tập đầy quy mô này.

Yểu Nhiên hít một hơi thật sâu, từ từ thiết lập các dụng cụ, cài đặt tiêu cự ống kính thích hợp. Gió núi thổi qua làm mái tóc dài của cô bay loạn xạ, cô nhìn vào màn hình camera hình ảnh lính nhảy dù nhảy ra từ trong cabin, mấp máy môi cô ghi lại toàn bộ cuộc diễn tập này dựng thành một hình ảnh của thế kỷ!

Ngày đó, tòa soạn báo không quân cho xuất bản bài báo đặc biệt về cuộc diễn tập quân sự của đội đặc chủng không quân, vừa xuất bản đã được tiêu thụ hết toàn bộ, tổng biên tập tòa soạn vỗ vai Yểu Nhiên, khen thưởng cô tăng gấp đôi tiền thưởng tháng này.

Bước ra khỏi phòng làm việc liền bị mấy đồng nghiệp thường hay chơi thân bao vây hỏi thăm, điều tra xem cô lấy được tin tức từ đâu. Yểu Nhiên lặng lẽ cười định trả lời thì có người cắt ngang: “Người ta có bạn làm doanh trưởng, chỉ là các người không biết thôi!”

Một người phụ nữ dáng vóc cao gầy xinh đẹp, lưng dựa vào ghế xoay lại, hai tay vòng trước ngực tỏ ra một khí thế cao ngạo. Yểu Nhiên nhìn người phụ nữ có gương mặt y chang như mình nhếch môi cười giễu cợt.

Từ nhỏ Thư Yểu Nhiên đã xác định là không quen người này, bây giờ lại bắt đầu đấu đá nhau rồi.

“Cô nói không sai, có một người bạn làm doanh trưởng đúng là làm gì cũng dễ.” Cô cũng bắt chước hai tay vòng trước ngực, nhún nhún vai nói: “Tổng biên hạ lệnh, tối nay cô ấy làm chủ mọi người có thể thoải mái ăn một bữa.”

“Có thật không? Thật không?” Những ký giả không ngừng reo hò phấn khích khiến những đồng khác cũng bị hấp dẫn, cô cười nói: “Còn thật hơn ngọc trai.”

“Woa! Tổng biên vạn tuế!” Mọi người hoan hô, Yểu Nhiên cười cười rồi nhìn thẳng về phía Thư Yểu Khinh, giọng nói mang theo chút khiêu khích: “Thư Yểu Khinh, cô có đi hay không?”

Thư Yểu Khinh cắn răng cười lạnh, cặp mắt như muốn phun ra lửa: “Tôi không thích tham gia náo nhiệt, đi về, nhà, ăn!”

Cô nhíu mày, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi lời nói đó: “Tùy cô.”

Liên hoan được tổ chức trong một nhà hàng kế bên tòa soạn, bữa tiệc không chỉ khen thưởng Yểu Nhiên mà còn là chúc mừng tòa soạn ngồi vững vị trí tòa soạn có lượng tiêu thụ cao nhất. Mấy đồng nghiệp nữ cứ hỏi cô có phải lấy được tin tức từ bạn bè hay không, cô cười lắc đầu nói: “Cái đó à, thật ra thì được coi là trong cái rủi có cái may.”

Cô kể lại chuyện xảy ra giữa cô và Kỷ Ngân Viễn trong khoảng thời gian đó cho mọi người hiểu, ai cũng đắc chí khen ngợi, tổng biên nâng ly mời: “Lần này chủ yếu vẫn là vận may của chúng ta, mọi người cũng vất vả rồi, bữa ăn này không cần tiết kiệm dùm tôi, cứ ăn thoải mái, nào cạn ly!”

“Được!”

Uống đến nửa buổi tiệc, điện thoại Yểu Nhiên vang lên, cô cúi đầu nhìn là Mục Thiếu Liên.

“Gí thế?” Cô đưa tay đóng cửa, cách âm sự ồn ào bên trong.

“Con gái ngoan, tại sao nửa đêm rồi vẫn còn bên ngoài?”

Cô không có hứng thú đâm chọt chỉ nhàn nhạt trả lời: “Tòa soạn có liên hoan.”

“……….Hả?” Giọng người đàn ông kéo dài đột nhiên trở nên vui sướng: “Ba tới đón con nha, con gái đêm khuya đi một mình rất nguy hiểm.”

“Khỏi.” Anh ta mà tới đây thì cô còn sống được chắc: “Chỉ cần anh không xuất hiện em chắc chắn rất an toàn.”

“Ba là ba quan tâm con thôi, con gái ba có biết bao nhiêu xinh đẹp khéo léo động lòng người, không biết có bao nhiêu người đang để ý con đấy!”

“Em nên cám ơn anh đang quan tâm em sao.” Được anh ta khen mà cô cảm thấy rùng mình, run rẩy nói: “Cúp.”

“Này này này, đợi chút…..” Đang lúc cô tính cúp điện thoại thì tháp đồng hồ gần nhà hàng gõ chuông báo giờ, giọng nói Mục Thiếu Liên to lên: “Em đang ở gần tòa soạn?”

“……….Không có.”

“Anh nghe thấy rồi, chính là âm thanh của tháp đồng hồ gần tòa soạn của em!”

“……..Anh nghe nhầm nên đã ảnh hưởng đến khả năng phán đoán của anh rồi.”

“Nói bậy, ba đây là xuất thân là lính trinh sát nhá! Con gái ngoan ngoãn đứng ở đó chờ ba, ba sẽ đến ngay!”

“…………” Điện thoại vang lên tiếng tít tít tít, Yểu Nhiên không kịp ngăn anh ta lại, cô ôm đầu muốn phát điên. Khốn khiếp, nếu anh ta xuất hiện trước mặt đồng nghiệp của cô sau này cô còn ở trong tòa soạn được sao!

“Hình như tiểu Quai không thích bò bít tết ở đây.” Một giọng nam quen thuộc vang lên, cô hơi sửng sốt, giọng nói này rất giống với một người trong trí nhớ………..

Trong lòng có tò mò thì phải đi tìm hiểu, đây là căn bệnh chung của những người làm báo và cô cũng không ngoại lệ. Cô đi về phía sau, đập vào mắt chính là bóng lưng cao lớn của người đàn ông mặc quân trang quân hàm trung tá hai gạch hai sao. Đối diện là một cô gái mặc váy dài tư chất khéo léo tinh vi, cô vừa ló đầu ra thì chạm phải ánh mắt của cô gái đó.