Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 16: Ghét hay không ghét (5)



Hạ Phồn Hoa bị Quý Lưu Niên mắng một câu, khinh thường bĩu môi, ôm vai một cô nàng ở bên cạnh mình, ngẩng đầu nhìn Cố Lan San, chuyển đề tài: "Lan San, đừng đứng đó nữa, mau ngồi xuống đi!"

Quý Lưu Niên vội vàng khoác lên bả vai Cố Lan San, ấn cô ngồi xuống ghế sofa, bưng trà rót nước hỏi: "Muốn uống gì? Bích Loa Xuân? Hay là Kim Tuấn Mi?"

Cố Lan San mỉm cười, thuận theo nói một câu: "Gì cũng được ạ."

Quý Lưu Niên liền đưa cho Cố Lan San một ly Hồng Trà, "Hôm nay sao rảnh mà lại đến đây chơi thế?"

Cố Lan San nhận lấy trà, nói một tiếng "Cám ơn", nhấp một ngụm, hai mắt nhìn quanh trong phòng một vòng, Quý Lưu Niên rất nhanh liền biết Cố Lan San đang tìm ai, cười hì hì nói: "Tìm Nhị Thập hả...... Cậu ấy chưa tới đâu, mới vừa gọi điện thoại nói công ty có chút việc sẽ đến muộn một chút, nếu không để anh gọi điện thoại giục cậu ấy nhé?"

Vừa nói, Quý Lưu Niên vừa cầm điện thoại lên, Cố Lan San vội vàng lắc đầu một cái, ngăn cản: "Không cần, tôi chờ anh ấy một lát cũng được." Dừng một chút, lại nói: "Các anh cứ chơi đi."

Cố Lan San vừa nói dứt tiếng, cửa liền bị người đẩy ra.

Thịnh Thế mặc một bộ đồ vest màu đen, ở bên trong mặc áo sơ mi trắng thắt cà vạt màu đen, ngũ quan tuấn mỹ, vóc dáng rất cao, phong độ sáng ngời, giống như một vị đế vương ngự trị giang sơn, trên mặt anh không có biểu tình gì, cánh tay còn đang ôm một người đẹp vóc dáng cao gầy quyến rũ thản nhiên đi vào.

Người đẹp kia hận không thể dán cả thân thể mình lên trên người của Thịnh Thế, cô ta thỉnh thoảng còn nhón chân lên, hôn lên gương mặt của Thịnh Thế hai cái.

Quý Lưu Niên và Hạ Phồn Hoa biết Cố Lan San là vợ của Thịnh Thế, thấy một màn như vậy, không nhịn được khụ khụ hai tiếng, lúc này Thịnh Thế mới nâng mí mắt lên, nhìn thoáng qua những người có mặt trong phòng, sau đó tầm mắt liền nhìn thẳng đến một góc ghế sofa mà Cố Lan San đang ngồi.

Vừa lúc Cố Lan San cũng nhìn về phía anh.

Bốn mắt giao nhau.

Ánh mắt của Thịnh Thế có chút lạnh nhạt, cũng không có ý muốn nói chuyện với cô, rất nhanh liền dời đi, giống như hoàn toàn không quen biết cô, nhưng cánh tay dài duỗi một cái, liền kéo người đẹp đang dán trên người vào trong ngực của mình, không coi ai ra gì mà cùng người phụ nữ trong ngực tán tĩnh nhau, giống như Cố Lan San hoàn toàn không tồn tại.

Cố Lan San biết Thịnh Thế còn đang tức giận, từ nhỏ đến lớn anh đã quen tự cho mình là cao quý nhất, không bao giờ chấp nhận chuyện có người chọc giận, không nể mặt mình, cô biết rất rõ anh là người không đắc tội nổi, nhưng cố tình cô không cẩn thận đã đắc tội rồi.

Không biết có phải là ảo giác của cô hay không, cô cảm thấy bây giờ Thịnh Thế càng dễ nổi giận hơn trước kia......

Cố Lan San suy nghĩ một chút, cảm thấy mình không thể ngồi chờ chết như vậy, nếu hôm nay cô đã chủ động tìm tới anh, đương nhiên đành phải cúi đầu.

Nghĩ tới đây, Cố Lan San liền để ly trà trong tay xuống, chậm rãi từ trên ghế sofa đứng lên, chỉnh lại váy của mình một chút, liền đi đến chỗ Thịnh Thế và cô gái kia đang ngồi.

Thịnh Thế ngồi ở bên này, mặc dù đang cùng người phụ nữ trong ngực đánh thương mắng yêu, nhưng luôn luôn chú ý mọi cử động của Cố Lan San, đợi đến khi cô đi tới bên cạnh anh ngồi xuống, thân thể anh hơi cương cứng một chút, nhưng vẫn như cũ làm như không có chuyện gì xảy ra cùng người phụ nữ trong ngực trầm thấp nói chuyện.

Cố Lan San biết Thịnh Thế đã thấy mình nhưng cố ý làm lơ.

Cô cũng không giận, rất bình tĩnh quay đầu, nhìn sườn mặt của Thịnh Thế, nhân tiện nhìn lướt qua người đẹp đang thẹn thùng đỏ mặt trong ngực anh, chậm rãi mở miệng, gọi một tiếng: "Thịnh Thế."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.