Đoạt Tử

Chương 26



Lâm Diễm không có chút tâm tư nào cùng Nhan Tầm Châu ở đây tham gia cái loại dạ hội này, hơn nữa cô vừa vào một lúc liền có cảm giác huyệt thái dương nhức nhối, cho nên lúc Xuân Tử nhiệt tình dẫn cô đi lên gian nghỉ ngơi thay quần áo bộ dạng Lâm Diễm trở nên phờ phạc, nhưng thật ra bên tai vẫn nghe được Xuân Tử bên cạnh nói “Mặc cái này đẹp.” “Mặc cái này cũng đẹp nữa” .

Lâm Diễm hướng tầm mắt quét qua trên đám trang phục, quay đầu nói với Xuân Tử: “Cô ra ngoài trước đi, tôi tự chọn một bộ, thay xong sẽ đi ra.”

Xuân Tử tùy tiện: “Đều là nữ, sợ cái gì.”

Lâm Diễm không nói gì, Xuân Tử nhìn cô một cái, hừ nhẹ rồi đi ra đóng cửa lại.

Lâm Diễm thay một cái váy liền màu vàng nhạt, kiểu dáng là kiểu chữ V, Lâm Diễm ở đằng sau gáy thắt một cái nơ con bướm, sau khi thắt xong cúi đầu vừa vặn mới phát hiện váy có chút ngắn, chiều dài chỉ đủ che ngang đùi, làm miệng vết thương dán bang ở đầu gối lộ ra bên ngoài.

Lâm Diễm bị thương ở đầu gối là vì ngày hôm qua lúc nghiệm hóa ở nhà xưởng thời điểm không cẩn thận bị một cái thùng đụng trúng làm rách da chảy máu, lúc ấy đi cùng cô còn có Từ Gia Luân, sau đó lập tức theo chủ nhiệm phân xưởng kia đi băng bó vết thương. Phòng thuốc của phân xưởng, ngón tay nữ công nhân thường bị thương khi may vá, cho nên nhóm của ông ta trên cơ bản đều chuẩn bị một ít băng cá nhân.



Lâm Diễm sau khi thay xong xuôi quần áo đi ra, Xuân Tử đã chẳng thấy mặt đâu, Lâm Diễm mắt nhìn bốn phía sau đó theo đường cũ đi về, trên đường gặp lại hai người đã từng nói chuyện với cô, Lâm Diễm cúi đầu.

Lúc lướt qua, hai người đàn ông kia cùng hô lên một câu: ” Chào anh Nhan.”

Nhan Tầm Châu không thèm liếc hai người đàn ông vừa huýt sáo, con ngươi đen bóng âm thầm toát ra một đám lửa, lúc sau tuấn mâu chợt tắt, anh trực tiếp đi lên trên lầu ôm lấy thắt lưng Lâm Diễm, nghiêng đầu nhìn về phía cổ của cô mới phát hiện trên người cô không đeo loại trang sức nào cả.

Như vậy vừa thấy, Nhan Tầm Châu mới nhớ tới trong khoảng thời gian này anh thực sự không phát hiện Lâm Diễm mang loại trang sức gì, nhưng hai ngày nay xem qua cổ tay cô có đeo một chuỗi vòng đá thạch lựu.

Trong trí nhớ Nhan Tầm Châu, kỳ thật trước kia Lâm Diễm cũng không mấy khi trang điểm, khi đó anh còn kinh doanh châu báu trang sức, cách một đoạn thời gian lại đem về một thứ, mỗi lần sau khi trở về Lâm Diễm liền chọn lựa trong đám châu báu ấy, lúc tâm tình tốt sẽ đem mỗi thứ trang sức đeo một lần, sau đó đeo qua rồi lại lau sạch sẽ bọn chúng thả lại vào hòm, theo như lời cô nói thì là: “Mấy thứ trang sức này, phụ nữ đeo đều giống nhau để ngắm là được rồi.”

Lần đầu tiên anh đưa cho cô là một chiếc vòng cổ dùng đá khổng tước chế định mà thành, đá khổng tước rất lớn, làm xong chiếc vòng cổ sau đó anh còn đem khối đá khổng tước còn lại cho cô mài một khối đá chèn giấy.

Chẳng qua cái vòng cổ cùng kia cùng khối đá chèn giấy đã sớm biến mất không thấy tăm hơi, Nhan Tầm Châu nhớ rõ sau khi Lâm Diễm ngồi tù anh cũng có đi tìm, nhưng hiện tại chính mình cũng không nhớ nổi là để ở chỗ nào, có lẽ là quá nhiều chuyện xảy ra nhớ không nỗi, có lẽ là anh căn bản không muốn nhớ lại.



Lâm Diễm đi theo Nhan Tầm Châu vào một gian phòng, bên trong cả trai lẫn gái so với bên ngoài thoạt nhìn cũng khá bình thường, đủ loại chức vụ hỗn loạn, kỳ thật cái họ xem trọng nhất chính là quan niệm giai cấp, ai là lão đại,ai là tiểu đệ đều cần đặc biệt chú ý thân phận.

Hôm nay là tiệc mừng đám cưới huynh đệ tốt trước đây của Nhan Tầm Châu, nếu là tiệc mừng cưới, mọi người nói chuyện nghe nhạc sẽ không cố kỵ thân phận, lúc Nhan Tầm Châu mang theo Lâm Diễm đi ra, một người đàn ông tinh mắt lập tức kêu lên: “Lão đại , tối hôm qua hưng trí tốt lắm, làm bị thương cả chị dâu.”

Lâm Diễm nghe không rõ lắm cho nên nghĩ tối hôm qua Nhan Tầm Châu cũng không có tới đây, đầu óc vòng vo nửa vòng cảm thấy câu này khả năng nói Trương Mộ Mộ, nhất định là như vậy, trong lòng càng cảm thấy buồn cười châm chọc.

Sau đó Nhan Tầm Châu đêm cô ra nhìn một lượt, tầm mắt quét qua miếng dán miệng vết thương trên đầu gối, mỉm cười: “Thằng nhóc, mắt nhìn đi đâu đấy.”

Lâm Diễm theo tầm mắt Nhan Tầm Châu nhìn về phía đầu gối mình, lập tức liền hiểu được, sau đó cô đã bị Nhan Tầm Châu kéo đến ngồi xuống trên sô pha, sau đó tay phải Nhan Tầm Châu tùy ý động đến miệng vết trên đầu gối cô, trên mặt lộ vẻ thong dong sủng nịch tươi cười: “Sao không đổi cái váy dài hơn một chút .”

“Ở đó cái váy này là dài nhất rồi .” Lâm Diễm nói như vậy, xem ra là muốn Nhan Tầm Châu đừng có hiểu lầm gì, Lâm Diễm chán muốn chết dựa vào trên sô pha nghịch di động.

Thời đại bây giờ, cái di động đồ cổ của Lâm Diễm không chỉ bị Từ Gia Luân cười nhạo, Nhan Thư Đông thế hệ 00 với cái điện thoại của cô cũng rất ý kiến, làm lúc cô đồng ý với Nhan Thư Đông chờ nghỉ hè buôn bán có lời liền dẫn nó đi công viên Disneyland chơi, Nhan Thư Đông liền khinh thường nói: “Chờ kiếm được tiền , vẫn là trước tiên tự đổi cho mẹ cái điện thoại đi.”

Lâm Diễm không tiến đến chỗ bọn họ, mà cầm di động nghịch trò chơi rắn ăn mồi, trò chơi này cô chơi mười mấy năm rồi cho nên mỗi lần có thể chơi được điểm rất cao, nhưng mà bảng điểm vị trí cao nhất lại bị Nhan Tầm Châu cướp mất, sau đó anh đắc ý dào dạt nói với cô: “Tiểu Diễm, mau tới chủ động hôn anh, đây chính là điều kiện đáp ứng .”

Lúc Lâm Diễm đang chơi rắn ăn mồi, Nhan Tầm Châu nhìn qua cô một cái, anh cũng không bắt buộc cô cùng anh xã giao, có người hỏi chị dâu làm sao vậy, Nhan Tầm Châu đã nói: “Vừa mới nổi giận.”

Chị dâu, hai chữ nghe thật chói tai, Lâm Diễm mắt nhìn thời gian trên di động, nghĩ rằng Đông Đông ở Nhan gia có phải đang ngủ hay không.

Nhan Tầm Châu nói buổi tối cô theo anh tới đây, đến ngày mai là cô bắt đầu có thể đưa Đông Đông đến ở cùng một khoảng thời gian, ở tại phòng trên lầu trên mà anh ta đã sắp xếp.

Lâm Diễm chính là bởi vì những lời này của Nhan Tầm Châu mới theo anh đến đây.

Buổi tối Nhan Tầm Châu không nói nhiều lắm, từng người đến tiếp rượu anh liền uống một chén, tửu lượng anh tốt, trước kia ngay cả mấy chai cũng chưa có vấn đề gì, hiện cũng không dám quản hắn, nhưng mà Nhan Tầm Châu đêm nay uống cũng không ít.

Chú rể qua chỗ này kính rượu: “Đại ca, chị dâu nhỏ, kính hai vị một ly.”

Chị dâu nhỏ, Lâm Diễm cảm thấy cách xưng hô này rất chuẩn xác, ngay lúc này, Nhan Tầm Châu một phen dành lấy điện thoại của cô: “Cùng uống một chén đi.”

Lâm Diễm ngẩng đầu, tiếp nhận ly rượu.

Chú rể nhìn qua là một người đầu trọc mập mạp, cười hì hì đối diện Nhan Tầm Châu nói chuyện: “Nhiều năm như vậy cảm ơn anh Nhan chiếu cố, nhưng sau khi kết hôn không thể đi theo anh Nhan, vợ em sợ phiền phức, tính mang theo cô ấy tới nơi khác mở một nhà hàng, về sau đại ca cùng chị dâu nhỏ nhất định phải tới ủng hộ.”

“Sẽ đến.” Nhan Tầm Châu nói, “Yên ổn lui xuống dưới là tốt rồi.”

Lâm Diễm trong lòng có chút kinh ngạc, sau đó đầu bóng lưỡng mập mạp ngốc ngốc nở nụ cười một chút: “Đại ca, xem ra chị dâu nhỏ không có ý kiến gì.” Dừng một lúc, “Chị dâu nhỏ, tôi là Lại Đầu”

Hóa ra là Lại Đầu, Lâm Diễm cầm lấy ly rượu: “Lại Đầu, chúc hạnh phúc.”

CHECK THIS OUT

by Mgid

Toát mồ hôi trên máy chạy giờ đã vô dụng.

Thừa cân sẽ biến mất trong một vài tuần!

Phương pháp giảm cân số một đã trở nên phổ biến tại Việt ...

Lại Đầu sờ sờ đầu: “Cũng chúc đại ca hạnh phúc.”

Lâm Diễm bỗng nhiên liền nở nụ cười, Nhan Tầm Châu cảm thấy tươi cười này rất chói mắt, uống xong rượu liền kéo Lâm Diễm một lần nữa ngồi xuống.

Buổi tối đến Nhan Tầm Châu có sắp xếp một căn phòng nghỉ ngơi, lúc ôm Lâm Diễm tiến đến giường lớn, Lâm Diễm rút tay về: “Phải đi về.”

“Lâm Diễm.” Nhan Tầm Châu nhíu mi nhìn cô.

“Chỉ nói cùng tham gia tiệc là được rồi, chưa nói muốn ngủ lại đây.”

“Hiện đã khuya , hôm nay uống rượu, không có cách nào đưa em về.”

“Không cần đưa, tôi có thể tự gọi xe.”

Nhan Tầm Châu phiền chán đá đổ một cái ghế, hôm nay Chương Tử đặc biệt có tâm, buổi tối bố trí phòng anh mười phần hoàn hảo, hoa hồng sâm banh nến… tất cả đều chuẩn bị .

Nhan Tầm Châu gọi lái xe lại, sau đó cùng Lâm Diễm trở về vùng ngoại thành đại học, rạng sáng đường tĩnh lặng không tiếng động, chẳng qua trong xe so với đường còn im lặng hơn, Lâm Diễm hơi buồn ngủ, kỳ thật ngay từ trước lúc tối xuất phát cô đã cảm thấy thân thể có chút không thoải mái .

——

Lâm Diễm ngâm đến tận buổi chiều ngày hôm sau mới tới bệnh viện, lúc làm việc ở nhà xưởng, trợ lý Nhạc Minh nói với cô: “Chị Lâm, sắc mặt chị nhìn kém quá, hay là đi bệnh viện khám đi.”

Lâm Diễm đi vào bệnh viện đứng trước phòng khám bệnh, sau đó là một dòng người dài xếp hàng, lúc cô sắp xếp xong xuôi đội công nhân mới nhớ tới hôm nay cô còn phải đi đón Đông Đông tan học, cô lập tức gọi điện thoại cho Nhạc Minh, nhờ cậu ấy hỗ trợ đi đến trường đón Đông Đông.

Nhạc Minh vội vàng đi tới trường, đợi nửa ngày không thấy Đông Đông đâu, sau đó liền gọi điện về cho Lâm Diễm: “Chị Lâm, em không nhìn thấy Đông Đông, liệu có phải đã được ba nó đón đi rồi không?”

Lâm Diễm gọi điện cho Nhan Tầm Châu, giọng Nhan Tầm Châu trong điện thoại rất lạnh lùng: “Tôi không gọi lái xe đi đón nó.”

Bạn nhỏ Nhan Thư Đông không để cho Lâm Diễm kịp trở tay, tự mình bắt xe taxi chuẩn bị đi tìm Lâm Diễm, sau khi lên xe hỏi anh lái xe: “Đến đại học Đông Đạt bao nhiêu tiền?”

“Đại khái bốn mươi đồng.”

Nhan Thư Đông trong lòng nhẩm tính số tiền đang có, không chênh với số tiền Lâm Diễm trước cho nó lắm, sau đó nó nói với anh lái xe: “Được rồi, hiện có thể xuất phát rồi.”

Dọc đường Nhan Thư Đông đều chơi trò chơi, đến lúc trả tiền Nhan Thư Đông tự động cho lái xe thêm hai dồng, bởi vì lần trước nó nhìn thấy Lâm Diễm cũng cho thêm chú lái xe taxi hai đồng, cho nên lần trước chú lái xe cũng không phải kẻ lừa đảo?

Nhan Thư Đông hơi buồn cười, nó đã lâu không nhìn thấy Lâm Diễm, trực tiếp đi đến nhà xưởng của Lâm Diễm.

Nhan Thư Đông là biết đây là nhà máy của Lâm Diễm, lúc cô bận việc liền đem nó đưa tới nơi này, Nhan Thư Đông đi qua vài lần đã nhớ kỹ đường, đáng tiếc lúc đi vào bên trong nhà máy Lâm Diễm, có một cô công nhân nói cho nó: “Đông Đông à, mẹ cháu sinh bệnh , hiện đang ở bệnh viện.”

Cô công nhân ở nhà máy gọi điện cho Lâm Diễm, sau đó ở bệnh viện nhận được điện thoại Lâm Diễm mới yên tâm, cô dặn cô công nhân hỗ trợ chăm sóc cho Đông Đông, sau khi tan tầm cô ấy nếu không vội trở về ngay thì sẽ tính tiền tăng ca cho.

Lâm Diễm thử máu, uống sun-fát ba-ri*, kiểm tra kết quả ra là đau thượng vị dẫn đến sốt cao, bác sĩ đề nghị cô nằm viện quan sát, Lâm Diễm thì lại muốn chỉ xin thuốc về uống, lúc đề suất ý kiến liền bị bác sĩ giáo huấn một chút: “Cô nghĩ đây là bệnh nhẹ ngoài da sao? Hiện đã không phải đơn giản là loét dạ dày, mà là thủng đấy.”

(*Uống sun-fát ba-ri kiểm tra hình ảnh thực quản: bao gồm chụp X-quang và hình ảnh 2 tầng, đây là phương pháp kiểm tra thường dùng nhất trong chẩn đoán lâm sàng ung thư thực quản. Có thể hiển thị kích thước vùng bệnh chuyển biến và bên trong thực quản cùng các bộ phận có liên quan gần đó)

Lâm Diễm cho tới giờ vẫn biết mình có bệnh dạ dày, hồi đi làm ở quán bar có cái gì tốt, mấy tháng uống rượu kia làm cho cô một thời gian dài đều nằm mơ một giấc mơ, mơ chính mình qua đời, sau đó Đông Đông của cô còn lại trên đời cô đơn một mình không có ai chăm sóc, sau khi tỉnh lại cô luôn luôn cảm thấy đau xót không cam lòng.

Cô không cam lòng chết, cũng không yên tâm chết, sống thế, nếu ngay cả tử tự do cũng không có, đại khái chỉ có người làm mẹ, bởi vì từ khi sinh con ra,trên lưng đã bắt đầu trên đeo một cái trách nhiệm với đứa bé.

Lúc Lâm Diễm trong phòng bệnh truyền dịch, Nhan Thư Đông liền cõng cặp sách to đùng xuất hiện trước mắt cô, đi phía sau Nhan Thư Đông là cô công nhân mở miệng nói xin lỗi: “Lâm tổng, Đông Đông muốn tới đây, như thế nào cũng không ngăn được, cho nên đành phải dẫn nó qua.”

“Không sao.” Lâm Diễm ngẩng đầu cười với cô ấy, sau đó hỏi Nhan Thư Đông: “Cơm chiều con đã ăn chưa?”

Nhan Thư Đông đỏ mặt, không gật đầu cũng không lắc đầu, sau đó giọng nói có mấy phần nghẹn ngào trong cổ họng phát ra.

Lâm Diễm hơi sợ hãi, chạy nhanh cầm lấy một tay con, khẩn trương mở miệng: “Mẹ không sao… Kỳ thật là ngày hôm qua mẹ không đắp chăn dẫn đến sau đó hơi cảm lạnh phát sốt .”

Nhan Thư Đông yên lặng nhìn Lâm Diễm: “Thật vậy không?”

Lâm Diễm cười tủm tỉm xoa xoa đầu, cho dù môi trắng bệch vẫn cười đến xán lạn: “Đương nhiên là thật , bằng không sờ trán mẹ xem có phải nóng hay không, chờ trán mẹ hết nóng thì mẹ sẽ khỏi .”

Nhan Thư Đông nửa tin nửa ngờ, nhưng mà vẫn vươn cái tay nhỏ bé lên trên trán Lâm Diễm, sau đó không được tự nhiên mở miệng: “Lớn như thế này rồi buổi tối sao còn có thể đá chăn ra!”

Lâm Diễm: “Lớn cũng sẽ có lúc không cẩn thận!”

Nhan Thư Đông hừ hừ: “Về sau không cho phép không cẩn thận .”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.