Độc Ái Thuần Nam

Chương 10: Cuộc sống ở chung [3]



Edit: Julia

“Chị Tư Đồ, chào buổi sáng .” Đây là giọng của trợ lý tiểu muội.

“Chào em.” Cô mỉm cười đáp lại

“Luật sư Tư Đồ , xin chào.” Đây là giọng của một luật sư khác

“Chào.” Lại miễn phí nở một mỉm cười.

“……” Mọi người thấy Tử Nhiên cười hớn hở đều sững người lại

Tư Đồ Tử Nhiên mới vừa vào văn phòng, người bên ngoài mà bắt đầu nhao nhao thảo luận

“Hôm nay tâm tình luật sư Tư Đồ có vẻ rất tốt, mọi người xem, cô ấy cứ cười liên tục.” Một nữ nhân thần bí nói

“Đúng vậy, không biết có phải có người ngu coi tiền như rác đem tiền đến không.” Một luật sư nam rất có kinh nghiệm nói

“Ha ha, nhất định rồi, bằng không luật sư Tư Đồ sao lại cao hứng như thế chứ.” Người khác phụ hoạ theo

“……”

“Tiểu Vi, em tra giúp chị xem gần văn phòng luật sư có lớp dạy ngôn ngữ ký hiệu cho người câm điếc không, tìm xong thì đưa chị.”

“Dạ.”

“Còn nữa, sau này có lời mời nào ngoài công việc cứ cự tuyệt, bắt đầu từ hôm nay, chị sẽ không tiếp những vụ kiện chiếm dụng thời gian nghỉ làm đâu.”

“A, Dạ.” Mặt trời mọc đằng Tây à?

“Nếu không còn việc gì thì ra ngoài đi.” Thấy trợ lý đứng ngẩn người ra, Tử Nhiên hảo tâm nhắc nhở một chút.

“A, không, chị Tư Đồ ,em ra ngoài trước.” Nhất định có chuyện gì mà cô không biết rồi, bằng không sao chị Tư Đồ lại có biến hoá lớn đến vậy.

……

“Chị Tư đồ, đây là tư liệu về lớp học ngôn ngữ ký hiệu, gần văn phòng chúng ta nhất là lớp dạy Lam Vũ”

“Ân, để chị xem.”

“Chỗ này đi, em giúp chị báo danh nha.”

“Chị Tư Đồ , chị muốn học ngôn ngữ ký hiệu à?” Chuyện này hơi kỳ quái nha, có lẽ liên quan đến thái độ bất bình thường của chị Tư Đồ

“Ân.” Thấy ánh mắt tò mò của trợ lý, Tử Nhiên thầm cười trộm, cứ tò mò , chị đây không nói ra đâu.

“Tiểu Vi, chị đi nghỉ trước đây, dù sao cũng không có việc gì làm.”

“A, chị Tư Đồ, chị còn chưa có……” Tiểu Vi nói còn chưa xong, Tư Đồ Tử Nhiên đã đi rồi

“Hiên, em về rồi đây.” Tử Nhiên vừa mở cửa vừa hô to, cô rất muốn nhìn thấy Hiên nha.

[ Hoan nghênh về nhà ] Nhược Hiên từ phòng bếp đi ra, đưa tờ giấy đã viết xong cho Tử Nhiên.

“Ân, thơm quá, Hiên làm món gì vậy.”

[ Gà nấu đậu phộng cay, đậu que xào, canh bí đao , em thích không?]

Tử Nhiên vừa hỏi xong , một tờ giấy đã chuẩn bị tốt đưa đến

“Hiên, vất vả cho anh rồi.”

Nhược Hiên sửng sốt, sau đó nghiêm túc nhìn Tử Nhiên, hy vọng Tử Nhiên có thể hiếu ánh mắt anh biểu đạt điều gì.

Tử Nhiên nhìn đôi mắt tinh thuần kia, rất nghiêm túc, cô mỉm cười đáp lại.

“Hiên, em biết anh nghĩ là, anh thích vì em mà làm điều này đúng không ,anh còn muốn nói anh yêu em nữa?”

Nhược Hiên thật cao hứng, Tử Nhiên có thể hiểu được ý tứ của anh, anh cười vui vẻ gật đầu với tử Nhiên

“Hiên, em cũng yêu anh, nhưng em đói quá, bây giờ ăn cơm được chưa.” Hồi trưa cô chỉ ăn có chút xíu, vì món kia không ngon bằng Hiên làm, hại cô bây giờ trở thành kẻ kén ăn rồi.

Nhược Hiên không nói gì, nắm tay vào phòng bếp Tử Nhiên .

“Nga, quá tuyệt vời, anh nhất định là thiên sứ trời cao giáng xuống cứu em, nào hôn một cái.” Tử Nhiên hôn xong liền bắt đầu càn quét đồ ăn trên bàn.

Thỉnh thoảng Nhược Hiên sẽ gắp thức ăn cho Tử Nhiên , thêm canh, bữa tối ấm áp cứ vậy trôi qua, sau đó là một màn kiều diễm.

……

Nửa tháng trôi qua, mỗi buổi sáng Tử Nhiên dùng bàn chải đánh răng đã có kem sẵn, mỗi ngày tắm trong bồn tắm nước ấm , mỗi ngày ăn món ngon do Hiên làm cho, mỗi buổi tối về nhà lại nhận mốt tờ giấy “Hoan nghênh về nhà”,sau đó là bữa tối ấm áp, rồi màn kích tình ban đêm……

Trước kia có người nói Tử Nhiên sẽ có một cuộc sống như vậy, Tử Nhiên nhất định không tin, bởi vì cô giống như cơn gió, không thích bị ràng buộc, nhưng mà hiện tại, Tử Nhiên tin, không chỉ có nửa tháng qua cô sống một cuộc sống gia đình ấm áp, cô lại thật sâu yêu người mang đến cho cô cuộc sống này – Nhược Hiên vì cô mà làm những việc nhỏ nhặt nhất, cô yêu Nhược Hiên bởi đôi mắt tinh thuần của anh, bởi sự quan tâm ôn nhu của anh dành cho cô.

Cô hy vọng cuộc sống thế này mãi tiếp diễn

Tử Nhiên vừa nghĩ đến cuộc sống nửa tháng qua, vừa mở cửa nhà vào.

“Hiên, em về rồi.” Mặc kệ ở ngoài làm việc mệt đến đâu, chỉ cần về nhà nhìn thấy Hiên là cô không còn mệt mỏi nữa.

[ Hoan nghênh về nhà ] Một tờ giấy đưa tới

Tử Nhiên cẩn thận giữ lại 16 tờ giấy “Hoan nghênh về nhà”.

“Em có một món quà tặng anh đây.” Cô cố gắng nửa tháng cũng vì giờ khắc này

Đôi mắt sáng ngời chờ mong nhìn Tử Nhiên.

[ Hiên, Em yêu anh ] Tử Nhiên dùng ngôn ngữ ký hiệu nói cho Nhược Hiên, cô rất yêu anh.

[ Tử Nhiên, anh cũng yêu em ] Nhược Hiên lần đầu tiên dùng ngôn ngữ ký hiệu hướng Tử Nhiên biểu đạt tình yêu của anh, sau đó ôm chặt lấy Tử Nhiên.

[ Hiên, về sau chúng ta có thể dùng ngôn ngữ ký hiệu để trao đổi, em lợi hại không] Cô chỉ mới học nửa tháng đã có thể dùng ngôn ngữ ký hiệu để trao đổi rồi, ngay cả thầy giáo cũng khen cô là thiên tài, cô vốn là thiên tài, đặc biệt vì người yêu, cô càng thêm cố gắng, cô hy vọng có thể nhanh chóng dùng ngôn ngữ ký hiệu trao đổi với Hiên.

[ Tử Nhiên, cám ơn em ] Cám ơn em đã vì anh mà học ngôn ngữ ký hiệu, cám ơn em vì anh mà làm tất cả, dù anh chưa làm được gì cho em.

[ Hiên, giữa chúng ta còn cần dùng đến từ cám ơn sao ]

[ Tử Nhiên, Anh yêu em]

[ Em cũng vậy ]

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.