Độc Bộ Thiên Hạ: Đặc Công Thần Y Tiểu Thú Phi

Chương 21: Da mặt đâu?




Lưu ý:  Những câu từ trong ngoặc [...] là những câu từ của bản gốc. Edit & Dịch: Emily Ton.

"........."

Những người này ở đây mặt đỏ tía tai là vì tranh quyền sở hữu hoàng kim (vàng).

Ninh Tuyết Mạch mắt lạnh nhìn xem bọn họ đánh nhau như chó, khóe môi trước sau đều hàm chứa một nụ cười.

Đám người kia tranh cãi nửa ngày, mỗi người đều cãi đến nỗi miệng khô lưỡi khô, nhưng ai cũng không nhường ai, càng cãi càng lớn tiếng, tiếng cãi nhau càng cao.

["Shut up!"] ("câm miệng!"), Nghiệm Trinh Thú ở bên cạnh vẫn luôn xem diễn rốt cuộc không nhẫn nại được, rống to một tiếng.

Nãi nãi, cãi nhau toàn dùng Hán ngữ, nha đầu kia cũng không phiên dịch cho nó, nó nghe vào lỗ tai giống như vịt nghe sấm, không hiểu chút gì. Ngược lại, đau hết cả đầu.

Tiếng gầm của nó giống như tiếng sét đánh vào trong đại sảnh, chấn động khiến mọi người run rẩy, không thể không ngậm miệng lại.

Nghiệm Trinh Thú dù sao cũng là thần thú, một khi tức giận, khí thế tuyệt đối kinh người.

Nó đập phía trước người nó vào lồng sắt, gây ra những tiếng rung động ầm ĩ, liên tiếp hướng về phía nhóm người này rống lên mấy cái, rống cho lỗ tai mọi người phát ngốc, trước mắt biến thành màu đen. Bọn họ hoàn toàn bị khí thế của nó làm cho sợ hãi, dọa cho hồn vía bay tận lên mây.

Ninh Tuyết Mạch gãi gãi lỗ tai, đi đến lồng sắt trước mặt, vỗ vỗ móng vuốt của nó, dùng tiếng Trung an ủi: "Ngươi nói ngươi ghét nhất có người ầm ĩ? Muốn ta đem người đó đến để ngươi xé nát ăn luôn?"

Nghiệm Trinh Thú không hiểu nàng nói gì, nhưng nghe giọng nàng nói rất ôn hoà, còn tưởng rằng nàng đang an ủi hắn, liền uy nghiêm đem đầu gật gật.

Gật đầu này của nó, thiếu chút nữa doạ mấy người kia suýt rớt nước tiểu, sôi nổi rụt rụt thân mình lại.

Ninh Tuyết Mạch thở dài: "Ta đây sẽ mở lồng sắt ra cho ngươi chơi đi? Ta biết làm thế nào để giải phù chú phía trên......" Nàng làm bộ muốn bấm tay niệm niệm thần chú.

Đám người kia luống cuống, sôi nổi ngăn cản: "Chất nữ Tuyết Mạch, lồng sắt này không thể mở ra!"

"Không thể để nó đả thương người--"

"Được, được, chúng ta không cãi nhau, tới, tới, chúng ta hãy cẩn thận thương lượng vấn đề phân chia vàng này." Giọng nói của đại bá nhỏ lại.

Mấy cái đầu lại chụm lại với nhau, cố gắng thương lượng một cách bình tĩnh cho đến khi đưa ra được kết quả khiến tất cả mọi người đều vừa lòng.

Trải qua một phen cò kè mặc cả kịch liệt, đến cuối cùng đạt được một phương án, đem số vàng này chia thành năm phần, bởi vì nhị thẩm bị thương nên được nhận thêm một phần, phần của những người khác đều như nhau......

Chờ bọn hắn thời điểm đưa ra được phương án phân chia vàng, đã là sau hai canh giờ (4h).

Trong lúc đó, Ninh Tuyết Mạch đã uống hai ấm nước trà, nuốt ba đĩa điểm tâm, thấy bọn họ trực tiếp chạy về phía cái rương vàng. Lúc này mới chậm rãi mở miệng: "Chư vị nháo đủ chưa? Nháo đủ rồi thì có thể lăn (biến)!"

Mọi người: "......"

Mặt đại bá trầm xuống: "Tuyết Mạch, ngươi đang nói gì vậy?! Ở đây đều là trưởng bối của ngươi......"

Ninh Tuyết Mạch nhẹ nhàng vuốt tóc, cười nhạo báng: "Trưởng bối? Chỉ bằng các ngươi? Không một ai nhớ tới ân đức Hầu gia khi còn sống, liều mạng khi dễ thiếu nữ yếu đuối duy nhất của hắn, tranh đoạt đồ vật trong Tĩnh Viễn Hầu phủ, đây là hành vi của trưởng bối? Đừng bôi đen cái từ "trưởng bối" này!"

Những từ ngữ đó khiến cho mọi người đều đỏ mặt, nhị thúc đúng lý hợp tình: "Ngươi đả thương nhị thẩm ngươi chính là sự thật! Ngươi dù sao cũng phải bồi thường!"

Ninh Tuyết Mạch cười lạnh: "Đây là Tĩnh Viễn Hầu phủ! Là nàng không được mời đến, một kẻ bình dân xông vào Tĩnh Viễn Hầu phủ, khi dễ ấu nữ Hầu phủ, cướp đoạt vàng do Lục vương gia ban tặng, đây là tội ác gì?! Nàng không bị đánh chết đã là may mắn, còn có lòng tham muốn đòi bồi thường? Da mặt đâu*?!"

*Da mặt đâu (脸皮呢): ý nói đồ không biết xấu hổ.

Khuôn mặt xinh đẹp của nàng trầm xuống, sát khí tràn đầy quanh thân nàng như ẩn như hiện, khí thế hoàn toàn thay đổi.

Loại uy áp này khiến cho trong lòng mọi người cảm thấy ớn lạnh, mỗi người đều như nghẹn thở, nhất thời nói không nên lời.