Độc Chiếm Người Tình Ngọt Ngào

Chương 1-3



Nơi này là giáo đường kiến trúc Châu Âu gothic, trên nóc có một hình chữ thập màu tối, trong đêm tối lạnh lẽo vô tình nơi này lại như một ngôi sao phát ra ánh sáng lấp lánh yếu ớt nhưng ấm áp.

Tô Hợp đứng ở cửa giáo đường, gió thổi qua nước mắt chưa khô trên mặt, nhớ tới lúc cha mình hấp hối, nước mắt lại không ngừng trào ra.

Cha cô là một viên cảnh sát nhỏ, cả đời mặc đồng phục đeo súng tuần tra trên đường, ba ngày trước gặp phải nhóm cướp, bất hạnh bị trọng thương, bây giờ còn đang hôn mê bất tỉnh nằm trong phòng cấp cứu ở bệnh viện, mà mẹ cô lại đang ở nơi thượng lưu kia mừng sinh nhật con gái của người khác không chịu đi gặp mặt ông lần cuối.

Trước 10 tuổi, Tô Hợp rất vui vẻ vì cũng từng có một gia đình hạnh phúc, mẹ làm người phục vụ trong một quán cà phê, cùng chồng bà là cảnh sát sau khi hai người kết hôn thì sinh ra cô, mặc dù nhà cô không đến mức giàu có nhưng cũng có thể không cần phải lo chuyện cơm ăn áo mặc. Khi đó, mỗi ngày nghỉ cha mẹ sẽ đưa cô đến khu vui chơi chơi trò chơi, vui vẻ sống qua ngày.

Nhưng năm 10 tuổi ấy, khi cô còn nhỏ đã nhạy cảm nhận ra không khí trong nhà thay đổi, mẹ cô thường xuyên trang điểm lộng lẫy rồi qua lại với một nhóm người nào đó cả ngày lẫn đêm, còn thấy những người đó có bao nhiêu cái túi hàng hiệu đắt tiền, vừa khổ sở vừa không mua được bắt đầu càu nhàu cha cô, cảm thấy ông xã mình không bằng ông xã của một người bạn có bản lĩnh kiếm ra tiền. Cha cô là người đàng hoàng tử tế, với sự oán trách của bà xã chỉ luôn im lặng, cố gắng làm tốt công việc để thăng chức, nhờ vậy có thể kiếm thêm tiền lương phụ trợ trong nhà.

Giấc mơ thăng chức của cha cô còn chưa thực hiện thì đã có một người khác có thể mua cho bà túi hàng hiệu, quần áo, xem bà như châu báu trong lòng, thậm chí bà tình nguyện làm tình nhân dù đối phương đã có gia đình, bà cũng muốn ly hôn rời khỏi cái gia đình này!

Sau khi mẹ cô đi, hai cha con sống nương tựa vào nhau, thật ra thì Tô Hợp biết cha cô rất khổ sở, cha cô muốn yên lặng nhưng khó có thể tránh những lời bàn ra bàn vô, hơn nữa, còn phải chịu đựng sự giễu cợt, chế nhạo của hàng xóm láng giềng.

"Tô Cảnh Quan, trước đây tôi đến Dương Minh Sơn cúng bái thấy vợ anh, nhìn cách ăn mặc suýt không nhận ra, ngón tay còn đeo nhẫn kim cương, to như trứng bồ câu vậy!”

"Ai, loại phụ nữ vứt bỏ chồng con, tham lam danh vọng, tiền của như vậy, sao ban đầu Tô Cảnh Quan ông lại nhìn nhầm chứ.”

Mỗi lần nghe những lời bàn luận như thế, Tô Hợp cũng có thể cảm giác được sự bất đắc dĩ và thương tâm của cha, cô chỉ có thể cúi đầu, nắm tay cha thật chặt, không nghe không nói, lại đứng ngồi không yên giống như cũ.

Mẹ cô là người tham tiền, hám danh nên vứt bỏ cha con cô sao?

Cô không biết cái gọi là ‘tham tiền, hám danh’ nhưng cô biết cái gọi là ‘vứt bỏ chồng con’, nghĩa là mẹ không cần cha con cô nữa.

Càng lớn, cô càng nhạy cảm và tự ái, chỉ cảm thấy những người khác đang xem thường cô, mỗi khi nghe lời ra tiếng vào, cô sẽ giống như con nhím nhỏ dựng hết gai lên.

"Nhìn đi, đó là con gái của Tô Cảnh Quan!”

"Còn không phải sao, mẹ của cô bé đó bình thường cũng rất xinh đẹp, nếu không sao có thể được người có tiền xem trọng?”

"Vậy cũng đúng, hồng nhan là họa thủy, ha ha, Tô Cảnh Quan cũng thật là yếu đuối, bị cắm cái sừng còn to hơn đầu mình!”

Cô học sinh trung học đeo cặp sách, mặc áo trắng váy đen chợt dừng bước lại, hai mắt như bốc lửa nhìn chằm chằm hai người hàng xóm đang nói nhảm kia, trong miệng lạnh lùng nói từng câu từng chữ:”Các người thối lắm!”

Có lẽ không ngờ tiểu nha đầu kia luôn im lặng đột nhiên lại phản kích, trong lúc nói xấu người khác nhất thời đỏ mặt tía tai, bên cạnh có một thím đi ngang thấy không được, nói:”Các người để dành chút đức đi! Chuyện này nói mãi đã qua nhiều năm, còn chưa xong hả? Tô Cảnh Quan là người tốt, không nên nói người ta như vậy.”

Cô gái nhỏ hơi cảm kích vị thím kia, nhìn hai người kia lạnh lùng nói:”Nếu các người còn dám nói xấu ba tôi, tôi sẽ dùng súng của ba tôi đánh chết các người.”

Nghe cô nói như vậy khiến hai người sợ hết hồn, một người vội ho một tiếng, cười hì hì nói:”Cô bé, cơm có thể ăn tùy tiện nhưng không thể nói bậy nha!”

Cô gái không chút sợ hãi mà phản bác:”Loại người như các người sau này chết đi xuống địa ngục sẽ bị cắt lưỡi!”

"Xì xì! Đồ con nít!"

Từ ngày đó trở đi, không biết có phải do biết Tô Cảnh Quan tuy hiền lành nhưng có một cô con gái lợi hại không mà lời ra tiếng vào của hàng xóm ngày càng ít đi, nhưng cha cô vẫn buồn bã như trước.

"Là ba vô dụng, không thể cho mẹ con một cuộc sống tốt hơn, Tô Hợp, con không nên trách mẹ con…”

"Cha..." Cô nghe vậy, không ngừng rơi nước mắt.

Làm sao có thể không trách? Làm sao có thể không hận?

Cô hận, cô thật sự rất hận! Giờ này khắc này, bởi vì truy đuổi kẻ cướp mà cha cô bị trọng thương hôn mê nằm trong bệnh viện.

"Thân nhân cần phải chuẩn bị tinh thần, thương thế bệnh nhân quá nặng, lúc nào cũng có thể…” Bác sĩ lắc đầu bó tay.

"Tô Hợp, mau đến gọi ba con dậy đi.” Các đồng nghiệp của cha cô rơi nước mắt đẩy đến trước giường bệnh.

Cô quỳ sấp ở bên giường bệnh, càng không ngừng gọi ‘Ba, ba’, chợt thấy miệng cha cô cử động, lầm bầm nghe được hai chữ, đó là…tên của mẹ cô.

Cha cô muốn gặp mẹ cô, đây có lẽ là tâm nguyện cuối cùng của ông.

Những năm gần đây, cô rất ít khi gặp lại người mẹ đã trở thành phu nhân nhà giàu, thỉnh thoảng gặp lại cũng cảm thấy không có gì để nói, càng không muốn tới cửa cầu xin bà cái gì, nhưng vì cha cô, cô phải chạy đến nhà họ Chu.

"Mẹ không thể đi.” Mẹ cô mặc một thân trang phục lộng lẫy quả quyết nói với cô:”Nếu như để những nhà báo thấy được không biết sẽ lại viết bậy bạ cái gì đồn ra ngoài, Tô Hợp, con biết rõ mẹ khó khăn thế nào.”

"Ở đây có tờ chi phiếu, trong đó có 100 vạn, trước con cầm dùng đi.”

"Mẹ không thể ở chỗ này quá lâu, bên trong còn có khách phải tiếp, Tô Hợp, con cũng không còn nhỏ nên biết mẹ khó xử thế nào, sẽ không trách mẹ, đúng không?”

Tại sao bà có cảm giác mình sẽ không trách bà? Tô Hợp nghe những lời này xong, vừa muốn khóc, vừa muốn cười.

Gió lạnh lùng thổi qua khiến tóc quất vào mặt cô đau, cô chỉ cần nghĩ đến việc mình không thể làm cho mẹ gặp cha cô lần cuối cùng đã cảm thấy không dám đi gặp cha.

Cô nên làm gì bây giờ? Cô nên đi đâu?

Cho đến đứng ở trước giáo đường này, cuối cùng Tô Hợp cũng biết mình phải làm gì.

Từ từ đi vào bên trong kiến trúc to lớn, cô nhìn thấy dưới nóc thật cao có một hàng ghế ngồi chỉnh tề, mấy nữ tu sĩ, cha xứ và giáo đồ đang làm lễ buổi chiều.

Lòng cô tràn đầy thành kính ngồi xuống hàng ghế dài, hai tay chắp lại, nhìn lên chúa Jesus hiền hậu im lặng cầu nguyện.

Cầu nguyện, trừ cầu nguyện, trừ cầu xin Thượng Đế có thể thương hại người cha đang hấp hối của mình thì cô không còn cách nào khác.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.