Độc Chiếm

Chương 21: Bắt cóc em



Đôi mày rậm của anh ta nhíu chặt lại: “Vì sao? Em có biết hôm nay vì tìm em, chúng tôi đã lật tung toàn bộ nội thành rồi không!”

Tôi ngạc nhiên trợn mắt nhìn anh ta, có cần phải khoa trương như vậy không?

Tôn Hạo Chí làm như không nhìn thấy ánh mắt của tôi, cứ vậy ném qua một câu nói: “Sau này em ra ngoài phải có người đi theo, hai anh em Hải Ba, Hải Đào sẽ thay phiên nhau.”

Cơn giận của tôi vọt lên từng chút một: “Có ý gì? Giám sát tôi sao? Bây giờ tôi tự do một mình đi ra ngoài cũng không được sao?”

Tôn Hạo Chí rít một hơi thuốc lá, khóe miệng hơi hạ xuống thở ra, cũng không giải thích.

Tôi nổi nóng: “Anh nói chuyện đi chứ! Có ý gì?

Anh ta ra sức rít mấy hơi thuốc lá, dụi tắt phần lớn đẩu mẩu thuốc lá còn sót lại, đứng lên nói: “Đây là sắp xếp bắt đắt dĩ. Em đi ngủ sớm đi!”

Anh ta cứ như vậy xoay người rời đi.

Tôi bị thái độ của anh ta chọc tức, đi theo sau anh ta vào phòng sách.

“Tôn Hạo Chí! Anh đừng nghĩ rằng anh có thể kiểm soát tất cả chuyện của tôi, anh để bọn họ đi theo tôi, có hỏi qua ý kiến của tôi chưa?”

Tôi đã bắt đầu phát điên lên, không biết tại sao hôm nay tôi dường như vô cùng căm ghét hành động lộng quyền độc đoán của Tôn Hạo Chí, không thể kiềm chế được mà muốn nổi giận.

Tôn Hạo Chí không muốn dây dưa với tôi, không kiên nhẫn nói: “Em hiểu một chút lý lẽ được không?”

“Tôi không hiểu lý lẽ? Tôi chính là quá hiểu lý lẽ, mới có thể luôn bị anh điều khiển! Tôi nói cho anh biết thế nào là không hiểu lý lẽ, giống như anh vậy không tôn trọng nhân quyền của tôi, hạn chế tự do của tôi mới là không hiểu lý lẽ!” Tôi liên tục quở trách anh ta.

Cuối cùng Tôn Hạo Chí cũng phản bác lại, chỉ nói một câu: “Giang Tiểu Tây, trước đây cũng không phải là chưa từng để cho Hải Ba đưa đón em, tại sao hôm nay hết lần này tới lần khác, em phản đối như vậy?”

Anh ta lại nói trúng trọng điểm, tôi đột nhiên tỉnh ngộ, phản ứng hôm nay của tôi kịch liệt như vậy, rõ ràng là bởi vì tôi gặp lại Diệp Phi. Trong lòng mất thăng bằng, vừa nghĩ tới tôi từ bỏ hạnh phúc, thì bây giờ càng cảm thấy cuộc sống khó có thể chịu được đau khổ.

Mặt khác, sâu trong nội tâm tôi, tôi lại rất mâu thuẫn cảm thấy áy náy tự trách. Tôi sợ anh ta đã phát hiện ra chuyện tôi và Diệp Phi gặp mặt, theo bản năng lớn tiếng dọa người, muốn phá tan cái vô lý của anh.

Nhưng mà Tôn Hạo Chí cũng không tiếp tục đả kích sơ hở của tôi nữa, không muốn cãi nhau nên xua tay, nói với tôi: “Đừng nói nữa, sáng sớm mai Hải Ba đến đón em cùng Điểm Điểm.”

“Em không lo lắng bản thân, nhưng anh phải lo lắng cho con an toàn!"

Anh ta từ bên cạnh tôi lách người đi qua, ra khỏi phòng sách.

Sau đó cửa phòng tắm “Rầm” một tiếng đóng lại.

Tôi xoa xoa huyệt thái dương một lát, thật ra thì tôi còn có thể tiếp tục cãi nhau với anh ta, tại sao tình cảnh của tôi và Điểm Điểm lại đột nhiên trở nên không an toàn.

Nhưng tôi buông tha rồi, lại tiếp tục ầm ĩ thì hoàn toàn là do tôi cố tình gây sự.

Sáng ngày thứ hai, quả nhiên Hải Ba lái chiếc xe A6 của anh ta đang đợi ở cổng ra vào, Điểm Điểm vẫy tay nói chào tạm biệt với Tôn Hạo Chí, nắm lấy tay tôi đi ra.

Hải Ba vẫn còn nhớ phép tắc cũ của tôi, lái rất chậm dọc theo đường đi, ở đoạn đường đang không có người giám sát, cũng không có vượt tốc độ.

Điểm Điểm theo tôi im lặng ngồi ở phía sau với tôi, Hải Ba hỏi bé con: “Hôm nay Điểm Điểm chưa tỉnh ngủ à, đều không có tinh thần gì cả mà!”

Điểm Điểm lắc lắc cái đầu nói: “Không phải vậy đâu, con là đang hoài niệm khoảng thời gian ba mẹ cùng đưa con đến trường!”

Tôi có chút khó chịu, đây chẳng qua là bình yên như phù dung sớm nở tối tàn mà thôi, sớm muộn gì cũng sẽ biến thành như vậy.

Hải Ba lại khôn khéo nói: “Cô nhóc này, có cái hoài niệm này sao? Gần đây ba của con là quá bận thôi, đợi ba của con không bận nữa, không phải lại có thể đưa con đi rồi sao!”

Điểm Điểm khe khẽ thở dài một hơi nói: “Dạ, hy vọng sẽ như vậy!”

Khỏi phải nói giọng điệu kia có nhiều hờn tủi, tôi vừa giận vừa buồn cười, béo khuôn mặt nhỏ nhắn của bé con mà nói: “Con lại học được ở đâu vậy?”

Ở cửa trường học để Điểm Điểm đi xuống, Hải Ba quay đầu lại hỏi tôi: “Chị dâu, hôm nay vẫn đi cửa hàng hoa sao?”

Tôi phải đến cửa hàng hoa rồi.

Thời gian dài như vậy không đến, còn không bằng trực tiếp đóng cửa luôn.

Tôi bỗng cảm thấy logic của Tôn Hạo Chí rất kỳ quái, anh ta để Hải Ba đưa đón tôi và Điểm Điểm, vì an toàn cũng được, vì giám thị cũng được, nhưng mà, thời gian ban ngày tôi đây ở cửa hàng hoa, cũng không thể luôn để Hải Ba theo mãi chứ?

Đến tận lúc xe chạy tới cửa hàng hoa, tôi mới hiểu được sắp đặt của Tôn Hạo Chí, không khỏi có chút cười nhạo bản thân quá ngây thơ.

Một người trẻ tuổi đang giúp Lan Lan mang chậu hoa ra bên ngoài, tôi liếc mắt nhìn một cái cảm thấy hơi quen mặt.

Hải Ba ấn còi xuống một cái, người trẻ tuổi kia vội chạy tới chào hỏi: “Chị dâu, anh Hải Ba!”

Tôi đây mới kịp phản ứng lại, đây không phải là người gọi là Vương Lượng đã gặp qua ngày hôm qua sao!

Hóa ra là bị sắp xếp đến đây.

Vương Lượng giúp tôi mở cửa xe, tôi nói cám ơn với Hải Ba rồi xuống xe.

Hải Ba ở trong xe dặn dò Vương Lượng: “Cậu tự mình thông minh một chút đó!”

Vương Lương liên tục gật đầu đáp trả: “Dạ, em nhất định sẽ cẩn thận mọi việc.”

Tôi bước vào cửa tiệm hoa trước, Lan Lan ra đón tôi rồi nói: “Chị, khỏi bệnh rồi sao! Hình như gầy đi không ít đó! Chị lại bồi dưỡng vài ngày thì không sao nữa, gần đây ở của tiệm đều là do Vương Lượng giúp đỡ, không có việc gì cả.”

Tôi ngồi xuống giả vờ nghiêm túc nói: “Có còn là cửa tiệm của tôi nữa không, không có sự đồng ý của tôi thì ở đâu ra người giúp đỡ? Các người đều nghe theo ai chứ?”

Lan Lan nhìn tôi rồi lại nhìn Vương Lượng, không biết giải thích làm sao.

Vương Lượng gãi đầu, lông mày chuyển động lên xuống nhiều lần, mới ấp úng nói: “Em…là tự nguyện đến giúp đỡ. Chị dâu muốn trách thì cứ trách em, ngàn vạn lần đừng có trách anh Tôn!” Nói xong lại vội che miệng lại.

Lan Lan ở bên cạnh nhịn không nổi cười thành tiếng.

Ngu ngốc! Thế nào lại cử đi một đứa trẻ non nớt như vậy đến giám sát tôi thế này!

Trong cửa tiệm vốn cũng không có việc gì, hiện tại ba người ngồi trong cửa tiệm nhỏ này, thật sự không có gì việc để làm.

Tôi nghĩ xem muốn biết Tôn Hạo Chí cho tôi phạm vi hoạt động được bao nhiêu, liền thử thăm dò nên hỏi Vương Lượng: “Sắp đến trưa rồi, tôi đi mua cơm cho mọi người, nghĩ muốn ăn cái gì để tôi mua.”

Vương Lượng lập tức khẩn trương đứng dậy: “Chị dâu, em đi với chị!”

Tôi nói: “Buổi trưa khách hàng rất đông, trong cửa tiệm chỉ có mình Lan Lan cực kỳ bận rộn.”

Vương Lượng nghi hoặc nhìn Lan Lan: “Buổi trưa đông người sao? Tôi tới đây được mấy ngày cũng không có phát hiện ra?”

Lan Lan xem biểu tình của tôi không dám nói lời nào, tôi khẳng định nói: “Đúng vậy! Buổi trưa đông người nhất! Cậu không phải đến đây giúp đỡ sao, lúc nhiều người cậu không ở trong cửa tiệm có thể được sao?”

Sau đó Vương Lượng có phần khó khăn một chút, cuối cùng nói: “Chị dâu này, chúng ta ở trong cửa tiệm đi, để Lan Lan đi mua cơm.”

Tôi cười khổ, xem ra mệnh lệnh của cậu ta nhận được là như vậy, không cho phép tôi một mình đi lại.

Nếu đã như vậy, trực tiếp đem tôi nhốt ở trong nhà luôn đi, cần gì phải giả khuôn giả mẫu để cho tôi đi ra ngoài mở cửa tiệm chứ?

Việc trong cửa tiệm đều bị Lan Lan và Vương Lượng cướp làm rồi, tôi càng cảm thấy trong không gian nhỏ hẹp này rất nhàm chám bực mình vô cùng.

Tôi đi tới cửa vài lần, Vương Lượng đều khẩn trương cuống cuồng theo sau, sợ tôi bước đi ra sẽ không trở lại nữa.

Tôi lắc đầu, đứa nhỏ này thật sự xem tôi như tội phạm đây mà.

Tôi không phải cố ý khiến cậu ta khó xử, chỉ là nhịn không được muốn thách thức xem một chút.

Trước tiên tôi sai Lan Lan đi mua cơm, sau đó tự mình để ghế mây ở cửa ra vào rồi ngồi xuống để phơi nắng, Vương Lượng ở trước mặt tôi lượng qua vài vòng, âm thầm quan sát sắt mặt của tôi, tôi thản nhiên để cậu ta quan sát, dần dần cậu ta thả lỏng cảnh giác.

Vừa vặn lúc này, liên tục có mấy người khách đi vào, tôi không nhúc nhích, ném một ánh mắt để Vương Lượng đi tiếp đón.

Thừa dịp cậu ta đang hoa chân múa tay ứng phó với khách hàng, tôi nhấc chân lên đi, cả áo khoát cùng túi xách đều không mang theo.

Thật ra thì biết rất rõ đi như vậy cũng đi không được xa lắm, vả lại tôi cũng không nghĩ ra muốn đi nơi nào, nhưng chỉ là nhịn không nỗi muốn trốn đi, dù là đang ở một vùng phụ cận nào đấy đi dạo cũng tốt.

Cửa tiệm của tôi đây xem như ở giữa thành phố ồn ào, được ngăn cách hai tòa nhà là tòa thị chính, lại đi qua sở công an to lớn, tòa bưu chính lớn, tiếp chuyển một giao lộ, chính là nội thành phồn hoa nhất - khu phố buôn bán.

Hai bên đường lớn là những cây Bạch Dương cao to, mỗi trận gió thổi qua, đều có lá rụng phấp phới, chỉ mặc một chiếc áo mỏng tôi cảm thấy có chút lạnh, hơn nữa kỹ năng đi dạo trên đường phố trống trơn, vẫn có chút không được tự nhiên.

Đột nhiên nghe thấy ở phía sau có âm thanh bánh xe khe khẽ ma sát dưới mặt đất, tôi quay đầu lại nhìn, một chiếc xe hơi màu đen đang lẳng lặng đi theo sau tôi.

Tôi sợ hết hồn, thật sự theo dõi tôi đến mức độ này rồi sao?

Ngẩng đầu lần nữa nhìn chỗ người lái xe ngồi, càng làm cho tôi kinh hãi trợn to hai mắt…

Dĩ nhiên là Diệp Phi!

Anh ta cười với tôi, lái xe lại gần hơn.

Tôi đứng yên nghi hoặc nhìn anh ta, anh ta hạ thấp cửa xe xuống, nói với tôi: “Lên xe đi!”

Tôi lắc đầu, lại hỏi anh ta: “Tại sao anh lại ở đây?”

Diệp Phi nhướng mi nói: “Anh đi với em đã nửa ngày rồi, em muốn đi đâu, muốn đi như vậy đến khi nào, anh đưa em đi!”

Tôi lại lần nữa lắc đầu: “Em không đi đâu cả, chỉ là tùy ý muốn đi dạo thôi.”

Anh ta nhìn quần áo trên người tôi nói: “Tùy tiện đi dạo cũng không thể mặc ít như vậy, lên xe đi, anh đưa em đi hóng gió, lát nữa sẽ lại đưa em về.”

Tôi vẫn còn muốn từ chối, mắt chợt thấy Vương Lượng xuất hiện ở ngã tư đường, cậu ta hấp tấp lỡ đụng ngã một bà cụ, bây giờ đang luôn miệng xin lỗi.

Trong lòng tôi hoảng hốt, mở cửa xe chui vào.

“Đi mau!” Tôi cúi người che mặt lại nói với Diệp Phi.

Khóe miệng Diệp Phi cong lên, trên tay nhanh nhẹn đổi hướng tăng tốc, chỉ chớp mắt, đã phóng đi rất xa.

Tôi quay đầu lại nhìn, bóng dáng của Vương Lượng đã còn nhìn thấy rõ nữa, lúc này mới thở ra một hơi.

Diệp Phi quay đầu nhìn tôi cười gượng, cũng không hỏi tôi đang trốn ai.

Cũng không đến mức cười thành như vậy chứ……

Tôi nổi giận, dáng vẻ chật vật của tôi bây giờ lại bị anh ta nhìn thấy, trước đây tôi hy vọng anh ta cảm thấy tôi sống thật tốt thật hạnh phúc, hiện tại tính là cái gì, bị thủ hạ của Tôn Hạo Chí truy đuổi đầy đường?

Ôi!

Tôi không tự chủ thở dài, Diệp Phi càng thêm cười đến ngất ngưỡng, đạp lên chân ga vào đường cao tốc.

Tôi vội hỏi anh ta: “Đi đâu vậy?”

Diệp Phi nói: “Bắt cóc em.”

Trong lòng tôi hồi hộp một chút, như vậy được sao?!

Tôi len lén nhìn vẻ mặt anh ta, dáng vẻ bình tĩnh mỉm cười của anh ta, hẳn là đang nói đùa đây, tôi cũng quá dễ dàng tin là thật rồi.

Xe chạy như bay trên đường cao tốc, bình thường tôi rất ít khi lái xe nhanh, nhưng là trên con đường này không có bao nhiêu chiếc xe, cũng chỉ có mấy vòng dây xanh ở mấy chỗ xa xa. Ở kiểu đường này, mặc dù đồng hồ đo hiển thị tốc độ xe đã rất nhanh, nhưng thực tế ngược lại không cảm thấy nguy hiểm.

Chẳng qua là, có lẽ chỉ bởi vì Diệp Phi đang lái xe, tôi mới có cảm giác an toàn như vậy, thậm chí, tôi bắt đầu cảm thấy thích thú, cuối cùng cũng thoát rồi, thoát khỏi rồi…

Mặc dù cảm giác này là giả tạo, nhưng lại làm người ta mê muội.

Mãi cho đến khi địa danh của tên thành phố lân cận xuất hiện trên cột mốc đường, tôi mới từ trong sự hưng phấn ngắn ngủi tỉnh táo lại: “Diệp Phi, thật sự quá xa rồi, chúng ta vẫn nên trở về đi thôi!”

Diệp Phi nhìn tôi, biết tôi đang nghiêm túc, anh ta dừng lại ở một trạm xăng để đổ xăng, lại xuất phát trở lại đường lúc nãy đến , đúng là đường trở về.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.