Độc Chiếm

Chương 23: Ngoại truyện + Chương 23



Còn mười phút nữa là tới thời gian phát sóng trực tiếp, tại trường quay nhân viên đang bận rộn thực hiện công tác chuẩn bị.

"Đạo diễn Trùng, người bên kia là ai vậy?" Người dẫn chương trình Lộ Lộ đang thảo luận lần cuối nội dung cùng với đạo diễn Tiểu Trùng hỏi.

Đạo diễn Tiểu Trùng ngẩng đầu nhìn theo hướng Lộ Lộ chỉ, chỉ thấy một người đàn ông toàn thân mặc trang phục đen ngồi ngược sáng, mặc dù ở chỗ tối thấy không rõ dung mạo của anh ta, nhưng dựa vào khí thế không giận mà uy khiến cô liếc mắt một cái liền nhận ra anh ta ngay.

"Đừng chỉ. Không muốn lăn lộn nữa sao? Anh ta chính là Tôn Hạo Chí!" Tiểu Trùng đè bàn tay Lộ Lộ xuống, thấp giọng cảnh cáo cô ta.

"Hả? Anh ta là Tôn Hạo Chí? Không thể nào! Rất đẹp trai nha!" Trong mắt Lộ Lộ sang lấp lánh.

Tiểu Trùng lắc đầu nói: "Cô có thể chuyên nghiệp một chút hay không! Không cần làm đài truyền hình mất mặt! Hôm nay là truyền hình trực tiếp cả nước, làm hỏng xem tôi xử lý cô thế nào!"

Lộ Lộ là người dẫn chương trình mới của đài truyền hình cũng là lần đầu tiên dẫn chường trình một tiết mục lớn như vậy, vốn trong lòng đã không yên, bây giờ bị đạo diễn nhắc nhở lập tức lo lắng gật đầu như băm tỏi.

"Dạ dạ, em đã biết. Em đi chuẩn bị một chút."

Nhìn Lộ Lộ tiến vào hậu trường, Tiểu Trùng lập tức lấy cái gương soi thật kỹ càng, sau khi xác nhận trên mặt không hề có tỳ vết nào, lại vuốt thẳng quần áo, chân mới bước về phía Tôn Hạo Chí.

"Tôn tiên sinh, tôi là Tiểu Trùng - đạo diễn chương trình." Cô ta đứng trước mặt Tôn Hạo Chí, dịu dàng cười nói.

Tôn Hạo Chí đang cúi đầu xem điện thoại di động, không trả lời.

Tiểu Trùng thoáng có chút xấu hổ, không biết có phải là anh ta không nghe thấy hay không, đành phải tiến lên phía trước nửa bước, thay đổi đề tài một lần nữa hỏi: "Tôn tiên sinh đối với tiết mục hôm nay có yêu cầu gì đặc biệt không?"

Lúc này Tôn Hạo Chí mới giương mắt nhìn thoáng qua: "Đổi tiết mục của tôi lên trước, tôi muốn về nhà sớm một chút."

Thanh âm của hắn cũng không lớn, lại tựa hồ có loại quyền uy vô hình.

Chương trình sẽ bắt đầu ngay lập tức, hiện tại thay đổi bố cục rất phiền toái, nhưng Tiểu Trùng vẫn trả lời ngay lập tức: "Tôi sẽ đi sắp xếp."

Màn hình điện thoại di động trên tay Tôn Hạo Chí lóe sáng, anh nhìn thoáng qua rồi mới ngẩng đầu lên gật đầu với Tiểu Trùng: "Được! Cô đi làm đi."

Gương mặt vốn nghiêm túc của anh bây giờ lại thoáng xuất hiện một ý cười ấm áp nhất thời làm cho trái tim Tiểu Trùng ngừng nửa nhịp, á khẩu không trả lời được xoay người rời đi.

Rất đẹp trai nha ~~

Chương trình đúng giờ bắt đầu phát sóng.

Lộ Lộ và Tiểu Trư nắm tay cùng nhau đi ra, phía dưới một trận vỗ tay vang lên như sấm.

Tiểu Trư cười ngọt ngào nói trước: "Xin chào các vị khán giả đang theo dõi truyền hình, đây là chương trình truyền hình trực tiếp tiết mục đặc biệt chào đón Tết Nguyên đán năm 2011 của XXTV —— Lễ trao giải nhân vật nổi bật của năm!"

Lộ Lộ nói tiếp: "Vào thời khắc vạn nhà đoàn tụ đón chào năm mới, chúng tôi gửi tới nhân dân cả nước, gửi tới đồng bào đặc khu hành chính HongKong, gửi tới đồng bào đặc khu hành chính Macao, gửi tới đồng bào Đài Loan, kiều bào ở hải ngoại, gửi tới toàn bộ người dân Trung Hoa trên thế giới một câu ——"

Hai người đồng thời nói: "Chúc mừng năm mới!"

Tiểu Trư còn nói thêm: "Đầu tiên xin giới thiệu các vị khác quý có mặt trong trường quay ngày hôm nay —— Tổng giám đốc Công ty TNHH âm nhạc quốc tế Ngài Tổng giám đốc Doruime."

Doruime toàn thân mặc bộ quần áo hàng hiệu màu tím thêu kim tuyến bạc cắt may vừa người nhẹ nhàng cúi người chào khán giả.

Lộ Lộ giới thiệu người tiếp theo: "Người sáng lập hội yêu thơ Tổng giám đốc Yaowuyao."

Người mặc sườn xám cách tân màu vàng kim là Yaowuyao lại không nghe thấy lời nói của người dẫn chương trình, đợi đến khi người phiên dịch nói nhỏ bên tai bà vài câu bà mới mỉm cười vẫy tay với khán giả.

Tiểu Trư nói : "CEO tập đoàn truyền thông Trung Quốc Đại lục Y Y."

Y Y là một mỹ nhân, mỉm cười đã khuynh thành.

Lộ Lộ nói : "Đồng thời nhiệt liệt hoan nghênh các vị khán giả có mặt tại trường quay!"

Tiếng vỗ tay nhiệt liệt lại vang lên.

"Xin mời mọi người thưởng thức ca khúc Tinh Nguyệt Đồng Thoại do hai ca sĩ nổi tiếng Sắt Sắt và Nhiên Nhiên song ca!"

Âm nhạc chậm rãi vang lên, hai siêu sao đi lên sân khấu. Tiếng hát du dương kết hợp với vũ đạo uyển chuyển làm cho khán giả say mê không lỡ rời mắt.

Bài hát kết thúc, hai người dẫn chương trình khoan thai đi lên sân khấu.

"Hiện tại chúng tôi sẽ công bố giải thưởng đầu tiên của ngày hôm nay, giải thưởng người chồng của năm, người cha của năm!"

"Thật hồi hộp! Lộ Lộ, cô đoán xem hôm nay ai sẽ là người giành được giải thưởng này?"

Ánh mắt Lộ Lộ nhìn xuống khán đài bỗng nhiên đỏ mặt một tiếng cũng không nói ra.

Đạo diễn chương trình Tiểu Trùng thầm kêu không ổn, nha đầu này lại phạm lỗi.

Cô chỉ đạo thông qua bộ đàm: "Tiểu Trư, nhanh nói thay cho cô ấy."

Tiểu Trư cũng gấp vô cùng, nhưng vẫn không lộ một chút ra mặt cười hì hì chính mình tiếp tục: "Năm nay những người lọt vào tranh cử đều vô cùng xuất sắc khó trách Lộ Lộ nhất thời không biết chọn ai. Hãy để cho chúng tôi xem kết quả bầu chọn đi!"

Rốt cuộc Lộ Lộ cũng bình tĩnh trở lại mở phong thư ra đưa cho Tiểu Trư.

Tiểu Trư đọc lên: "Người giành được giải thưởng người chồng, người cha của năm 2011 là ——"

Cô dừng một chút, nhìn Lộ Lộ hai người đồng thanh kêu tên: "Tôn Hạo Chí!"

"Xin mời Tôn Hạo Chí!"

Tôn Hạo Chí bước lên sân khấu trong tiếng vỗ tay chúc mừng, đèn tập trung chiếu sáng trên người anh, toàn thân toát ra khí phách vương giả nhìn anh có sự hấp dẫn lạ thường.

Lộ Lộ đứng ở bên cạnh Tôn Hạo Chí, trong lòng không ngừng cảm thấy kinh hoàng, ngay cả liếc mắt nhìn anh ta một cái cũng không dám còn nói được gì đây?

Bên cạnh Tiểu Trư cũng ngừng thở trong chốc lát, lại có một người đàn ông như vậy nha? Xác định không phải ngôi sao sao?

Hai người nhất thời không ai nói tiếp.

Từ bộ đàm truyền đến âm thanh rống giận của đạo diễn Tiểu Trùng: "Giao lưu với anh ta! Hỏi cảm nghĩ của anh ta khi nhận được giải thưởng!"

Rốt cuộc Tiểu Trư khôi phục trấn tĩnh: "Chúc mừng anh Tôn Hạo Chí! Nhận được giải thưởng này anh có cảm giác gì?"

Tôn Hạo Chí rất bình tĩnh, nhẹ nhàng trả lời bâng quơ: "Tôi nghĩ muốn nhanh chóng được về nhà."

Tiểu Trư không dự đoán anh sẽ trả lời ngắn gọn như vậy, còn chưa nghĩ ra vấn đề tiếp theo đành cười ha ha rồi dẫn đầu vỗ tay: "Cảm nhận vô cùng đơn giản không có một chút hoa mỹ nào nha! Đây chẳng phải là người chồng tốt người cha tốt tiêu chuẩn sao? ‘ nhanh chút về nhà ’! Thật làm cho người ta cảm động!"

Lời tiếp này có hơi máu chó,Tiểu Trùng ở phòng điều khiển đen mặt.

Nhưng dưới khán đài lại vang lên một tràng pháo tay nhiệt liệt.

Nhân lúc này Tiểu Trùng vội vàng phân phó: "Chuẩn bị phóng sự, Lộ Lộ chú ý xem bản thảo cầm tay.

Lộ Lộ nghe thấy chỉ đạo của đạo diễn, lập tức cúi đầu xem nội dung trên bản thảo —— phát phóng sự phỏng vấn người thân.

Đoạn này cô chuẩn bị rất lâu, nhất định phải nói được, nếu không sau này sẽ không có cơ hội dẫn tiết mục lớn nữa.

Rốt cục cô hít một hơi thật sâu hướng về màn ảnh nói: "Câu chuyện của người nhận được giải thưởng vô cùng cảm động, vì thực hiện phóng sự về anh ấy, những người thực hiện đã phỏng vấn rất nhiều người quen và bạn bè của anh, hy vọng có thể biết được từng chi tiết về người chồng người cha tốt này từ bọn họ. Trong quá trình thu hình người được phỏng vấn đã rơi lệ mấy lần khi nói về chuyện của người nhận giải, có người khóc không thành tiếng cho đến khi cuộc phỏng vấn kết thúc. Chúng ta cùng đi xem một chút, người thân của người đoạt giải nói gì về anh ấy!"

"Mời xem màn hình lớn!"

Người thân của Tôn Hạo Chí không ngờ được phỏng vấn, lắp bắp kinh hãi, chẳng những thế mà còn không nói được lời nào.

Nhưng tin chắc rằng —— không có người nào dám nói loạn . . . . . .

Người đầu tiên được phỏng vấn là anh em của Tôn Hạo Chí – Hải Ba.

Trên màn hình Hải Ba đứng phía trước cao ốc thương mại, xung quanh không ít quần chúng vây xem.

Trên mặt Hải Ba tràn đầy nụ cười ôn hòa thân thiết: "Tôn Hạo Chí là đại ca của tôi, sự tích của anh ấy cũng không cần nói nhiều mọi người cũng biết. Anh ấy yêu gia đình, yêu vợ thương con. Cho ví dụ? Được rồi. Nói thí dụ như tôi nha, chỗ này của tôi làm ăn lớn như vậy, đơn hàng rất nhiều, Sản phẩm của cửa hàng đều là hàng chính hãng! Người có tiền đều có thể đến xem, không mua không sao cả. . . . . ."

"Chuyện gì? À! Lạc đề! Tôi muốn nói là rõ ràng tôi bề bộn nhiều việc, nhưng mà anh Tôn lo lắng thói quen của chị dâu cho nên kiên trì để cho tôi đưa đón mẹ con họ. Đương nhiên tôi không oán hận câu nào, đây là vinh hạnh của tôi, là bổn phận của người đàn em! Nhưng là không thể không nói anh Tôn che chở, bảo hộ, trân trọng chị dâu như vậy, thật cảm động vô cùng!"

"Đối với con cũng thế, bằng địa vị của anh ấy thế mà mỗi ngày đều đưa đón con đi học, đây không phải là người cha tốt thì là cái gì? Đây là tình thương của cha nha!"

Hải Ba dụi dụi con mắt, hình ảnh bị cắt thay bằng người được phỏng vấn tiếp theo —— Tiền Tuệ.

Tiền Tuệ cố ý ăn diện, trang điểm diễm lệ và mặc váy, nhìn màn ảnh cảm động nói: "Anh Tôn là một người đàn ông tốt. Không cần ví dụ, phụ nữ bên ngoài theo đuổi anh ấy nhiều như vậy, nhưng đã bao giờ anh ấy liếc mắt dù chỉ một cái? Người đàn ông trung thành với gia đình như vậy, chắc chắn sẽ giành được giải thưởng! Tôi thật ghen tị với chị dâu, tuy nhiên tôi sẽ không phá hư hạnh phúc của bọn họ, tôi yên lặng chờ đợi bên cạnh anh ấy là đủ rồi. . . . . ."

Còn chưa dứt lời, đã cầm khăn tay che mặt lại.

Cuối cùng là mẹ của Tôn Hạo Chí.

"Con tôi còn mạnh mẽ hơn ba của nó. Tôi chỉ nói với Hạo Chí một câu —— bảo vệ an toàn của mình chính là tình yêu lớn nhất đối với vợ con!"

Hình ảnh tối dần đi, phút chốc trong bóng đêm, Tôn Hạo Chí cúi đầu, ánh mắt lạnh lùng có chút biến đổi.

Hai người dẫn chương trình bên cạnh cũng cảm động, len lén lau nước mắt.

Tiểu Trùng ở phòng điều khiển nhanh chóng cắt hình ảnh: "Nhanh, camera số một, quay cận cảnh Tôn Hạo Chí!"

Người quay phim di chuyển máy quay số một lại gần, nhưng Tôn Hạo Chí đã khôi phục lại sắc mặt bình thường.

"Ai! Chưa bắt được!" Tiểu Trùng tiếc nuối vỗ bàn: "Chuẩn bị đoạn phóng sự tiếp theo. Người dẫn chương trình – đoạn tiếp theo."

Tiểu Trư nói tiếp: "Thật sự rất cảm động! Tổ thực hiện còn muốn tặng món quà cuối cùng cho người đoạt giải, tin tưởng rằng bất kể là giải thưởng gì cũng không sánh bằng."

Lộ Lộ phụ họa nói : "Đúng vậy! Đúng vậy! chúng ta cùng hướng về màn hình lớn nào!"

Hình ảnh sáng dần lên, đầu tiên xuất hiện là gương mặt tròn tròn, làn da bóng loáng nhẵn nhụi, hai mắt thật to, lông mi thật dài, theo màn ảnh kéo ra xa, hình dáng nhân vật càng thêm rõ ràng. Là con gái của Tôn Hạo Chí – Điểm Điểm.

Điểm Điểm gửi một nụ hôn gió về phía màn ảnh: "Ba ba, con yêu ba!"

Rốt cuộc Tôn Hạo Chí nở nụ cười, nhưng hai mắt đã có chút ướt át.

Người quay phim lần này bắt được khoảnh khắc ấy.

Tiểu Trùng phân phó: "Tiếp tục phát phóng sự, đừng có ngừng!"

Hình ảnh kế tiếp được phát là Giang Tiểu Tây ôm Điểm Điểm ngồi ở trên sô pha, hướng về màn ảnh mỉm cười.

Phóng viên hỏi: "Là vợ của Tôn Hạo Chí, chị có lời gì muốn nói với anh ấy không?"

"Về nhà sớm một chút, hôm nay ăn bánh trẻo."

Tôi thản nhiên nói một câu.

"Ầm" một tiếng, là âm thanh của micro rơi trên mặt đất.

"Nguy rồi! Không thấy Tôn Hạo Chí!"

Ngọn đèn còn chưa có sáng lên nhưng trong phòng điểu khiển Tiểu Trùng thấy rõ ràng, trên vài cái camera đều không thấy hình ảnh của Tôn Hạo Chí đâu.

Ngay sau đó cửa lớn chợt sang lên một cái, một bóng dáng chợt xuất hiện đi ra ngoài.

Lúc này Tiểu Trùng quyết đoán chỉ huy nói : "Vũ đoàn chuẩn bị đi lên. Người dẫn chương trình giải thích một chút, cảm ơn đơn vị tài trợ."

Ngọn đèn dần dần sáng lên, trên sân khấu trao giải Lộ Lộ cùng Tiểu Trư vừa mới kịp che dấu sắc mặt xấu hổ, dưới khán đài người xem không thấy người nhận giải đâu, nhất thời xì xào bàn tán.

Tiểu Trư nói: "Đây đúng là một người chồng tốt người cha tốt tiêu biểu, nhóm thực hiện chương trình chúc gia đình bọn họ đoàn viên vui vẻ và hạnh phúc!"

Lộ Lộ gật đầu nói: "Đúng vậy, chúng tôi cảm ơn các nhà tài trợ cho chương trình: Công ty Snoopy&ki¬ki, tác giả nổi danh trên Internet Tẩu Thần tiểu thư, bình luận viên 00, các thành viên ủng hộ nhiệt tình qua internet, qingyun, aiai, ellen, Thu Phong Họa Kiến, Khúc Kính Thông U, Ngộ Kiến, Sun¬ny, Vãn Vãn, Thiên Thiên, Tiểu Mễ Trùng, Tiểu Thập Bát, jh-chenxi, Khả Khả. . . . . ."

Vũ đoàn đúng lúc đi lên sân khấu, người xem xôn xao cũng dần dần bình ổn.

Tiểu Trùng trong phòng điều khiển kéo bộ đàm xuống, thở ra một hơi dài, tầm mắt dừng trên màn hình giám sát.

Hình ảnh dừng lại phía trên chính là khuôn mặt Tôn Hạo Chí. . . . . .

Ôi!

Thật sự rất tuấn tú mà.

***************************************


Điểm Điểm lớn như vậy, vẫn là lần đầu tiên nằm viện.

Bé nằm trên giường bệnh lăn qua lăn lại, phải qua thật lâu mới ngủ.

Tôi khẽ đóng cửa, ra ngoài hóng mát.

Tôn Hạo Chí đang ngồi ở hành lang hút thuốc, tôi ngẩng đầu liếc nhìn bảng hiệu “cấm hút thuốc” treo trên tường, lắc đầu một cái rồi đi vòng qua bên cạnh anh ta,

Anh ta đuổi theo, hạ thấp giọng nói: “Cô lại đây.” Vừa nói xong liền kéo tay tôi. Một tay đẩy cửa an toàn ra.

Tôi vô cùng giãy giụa, bị anh ta kéo tới chỗ cầu thang tối như mực.

Cửa ở phía sau chúng tôi “Rầm” một tiếng đóng lại, đèn cảm ứng sáng lên. “Anh đang làm gì vậy?”

Tôi đẩy tay anh ta ra, nén cơn giận xuống.

Tôn Hạo Chí không thích nhất là dáng vẻ hung hăng của tôi, chợt đẩy tôi đến góc tường. Âm trầm hỏi: “Hôm nay cô đi đâu? Sau khi ra khỏi tiệm bán hoa, cô biến mất hai giờ! Cô đi gặp Diệp Phi phải không?”

Tôi nhíu mày hỏi ngược lại: “Đúng thì sao? Bây giờ anh đang làm rõ giới hạn tự do của tôi phải không? Xin hỏi, chỉ không được gặp Diệp Phi, hay là ai cũng không được gặp? Chỉ có thể đợi ở nhà và trong tiệm hoa, những nơi khác đều không thể đi sao? Kính nhờ anh cặn kẽ ghi lại những quy định, nếu không tôi có thể sẽ quên mất!”

Tôn Hạo Chí khiến tôi vô cùng tức giận, bóp chặt tay của tôi: “Cô không cần nói hưu nói vượn! Tôi nói rõ cho cô biết, bây giờ là thời kỳ hết sức bất thường, tôi bảo Hải Ba Hải Đào đi đưa đón, phái người đến tiệm hoa cũng là vì bảo vệ an toàn cho mẹ con các người! Nếu như cô chỉ muốn hẹn hò với người tình cũ, ngay cả mạng cũng không cần, xin cứ tự nhiên! Một khi đã xảy ra chuyện gì, tôi sẽ nói với Điểm Điểm, mẹ nó đã chạy theo người đàn ông khác!”

“Anh!” Tôi nhất thời cứng họng, từ lúc nào mà Tôn Hạo Chí trở nên gây gỗ như vậy,

Hôm nay tâm tình tôi vốn đã không tốt, vào lúc này càng thêm khơi mào ngọn lửa.

Tôi tránh những vấn đề có liên quan đến Diệp Phi, bắt đầu từ chỗ yếu của anh ta mà phản kích: “Được, vậy xin mời nói cho tôi biết, cái gì là thời kì bất thường, tại sao chúng ta không an toàn? Tôi là một công dân luôn tuân thủ pháp luật ở thành phố này có gì mà nguy hiểm? Ngược lại anh nói một chút xem, là ai đã đẩy tôi và Điểm Điểm vào tình thế nguy hiểm?”

Lần này đổi lại là Tôn Hạo Chí á khẩu không trả lời được, chân mày anh ta nhíu chặt lại, hai mắt lóe ra tia hừng hực lửa giận.

Hù dọa tôi sao?

Tôi sợ sao?

Tôi khinh thường nhìn anh ta: “Tôn Hạo Chí! Cho đến bây giờ anh còn không rõ ràng sao? Nguy hiểm của tôi và Điểm Điểm đến từ chính anh! Hôm nay cũng bởi vì anh mà Điểm Điểm ở trường học bị người ta khi dễ, ngày mai bé có thể sẽ ra tay đánh lại, sớm muộn gì cũng có ngày bé trở thành tiểu thái muội, có lẽ không bao lâu nữa có thể giúp anh đoạt quyền rồi!Thật tốt, mấy năm trước anh có thể giải quyết Tạ Tứ, vài năm sau có thể anh sẽ giết Lý Dũng, đến lúc đó toàn thành phố không có một người nào dám khiêu chiến với anh đúng không? Anh có thể bình chân như vại, tuyệt đối an toàn phải không? Đây chính là cuộc sống anh muốn sao? Đây chính là tương lai anh cho Điểm Điểm sao?”

Đây là tử huyệt của Tôn Hạo Chí, anh ta không muốn thừa nhận nhất chính là thân phận của anh ta sẽ mang lại cho Điểm Điểm nhiều phiền phức, lúc nãy nếu không phải tôi nhanh chân ngăn cản, tôi xem có thể anh ta đã ném đứa bé ra khỏi cửa sổ.

Nhưng mà, không thừa nhận cũng là sự thật, tôi vất vả giấu diếm thân phận của anh ta, bây giờ không chỉ có người trong trường học biết, mà đến cả Điểm Điểm cũng biết rồi.

Điểm Điểm vẫn là đứa trẻ hiểu chuyện, vì vậy lúc nãy mới dốc sức che giấu nguyên nhân bị khi dễ.

Tại sao bé có thể có một người cha như vậy?

Đều tại tôi, tại sao lại đồng ý gả cho Tôn Hạo Chí?

Tôi hận chết mình, hận chết anh ta.

Tôi càng nghĩ càng tức giận, nhấc chân đá vào bắp chân của anh ta.

Tôn Hạo Chí căn bản không tránh né, chân anh ta cứng rắn đá một cái cũng không hả giận, ngược lại chân của tôi bị chấn động nhẹ.

Tôi dùng sức đẩy anh ta, lại bị bàn tay khác của anh ta chặn lại, bất luận tôi dùng lực bao nhiêu cũng không thể thoát khỏi.

Tôi buông thả lực, chuyển thành trừng mắt nhìn anh ta.

Xung quanh yên lặng lại, đèn cảm ứng đột nhiên tắt, trong bóng tối ngay cả trừng mắt tôi cũng không làm được.

Tôi lắc cổ tay, cho dù thế nào cũng không tránh thoát được, chỉ đổi lại cổ tay bị nắm chặt đến đau buốt.

Một loại cảm giác bất lực kéo đến, cho dù đánh anh ta mắng anh ta, cãi nhau ầm ĩ với anh ta, có thể thay đổi được gì đây?

Tôi không biết phải làm sao, cho Điểm Điểm chuyển trường sao?

Bây giờ cho dù để cho người khác kín miệng cũng đã muộn rồi, bản thân Điểm Điểm cũng đã biết ba nó là xã hội đen, là người xấu diễn trên TV, tôi nên an ủi bé thế nào đây?

Lúc bé hôn mê luôn gọi “Ba”, “Con muốn ba!” Bé yêu Hạo Chí rất nhiều, hiện tại lại có nhiều tổn thương, tôi đau lòng đến chết mất.

Tại sao lại khó như vậy, tôi chỉ muốn để bé trải qua một tuổi thơ vui vẻ khỏe mạnh mà thôi!

Cuộc sống này trôi qua còn có hy vọng gì đây?

Ngay cả con gái của mình tôi cũng không bảo vệ được, tôi đã phá hủy tất cả......

Tôi cũng không kiên trì nổi nữa, nhưng tôi không muốn khóc trước mặt Tôn Hạo Chí.

“Anh đi đi, để tôi một mình đợi.” Tôi cố gắng khống chế âm thanh nghe vào vẫn có chút run run.

Bàn tay rắn chắc của Tôn Hạo Chí buông lỏng, nhưng vẫn nắm chặt.

Tôi không biết anh ta đang nghĩ cái gì, có lẽ tâm tình anh ta cũng suy sụp, nhưng mà tôi không quản nỗi.

Hiện tại tôi chỉ muốn khóc lớn một trận, tại sao anh ta còn không đi ra, tôi không muốn cho anh ta thấy mặt yếu ớt bất lực của bản thân, tôi không muốn để anh ta cảm thấy tôi đáng thương......

Nhưng nước mắt vẫn lặng lẽ rơi xuống, tôi quay đầu sang hướng khác, tránh tầm mắt của anh ta.

Tôn Hạo Chí buông tay, đứng thẳng tấp đối diện tôi, không nói lời nào.

Qua thật lâu, anh ta giơ tay lên, nhẹ nhàng lau nước mắt tràn đầy trên mặt tôi, nhưng nước mắt không ngừng tuôn ra, cần gì phải lau sạch chứ?

“Thật xin lỗi, đừng khóc được không?” Anh ta gần như dùng giọng cầu khẩn nói.

Tôi kinh ngạc quay đầu nhìn anh ta.

Ánh sáng lờ mờ, mờ mịch nước mắt, hại tôi không thể nhìn thấy mặt của anh ta, chỉ cảm thấy đôi môi nóng rực hôn lên môi tôi.

Tôi khiếp sợ không kịp ngặm miệng lại, liền bị anh ta giảo hoạt xâm chiếm lãnh địa.

Nụ hôn của anh ta triền miền có lực, thỉnh thoảng thấm hút, thỉnh thoạng gặm nuốt, hoàn toàn không cho tôi cơ hội kháng cự.

Tôi không có cách nào hô hấp, hai tay chống đỡ trên ngực anh ta dùng sức đẩy ra ngoài, rất nhanh liền biến thành lôi kéo vạt áo của anh ta.

Anh ta thoáng buông tôi ra, không khí thoáng chốc tiến vào cơ thể tôi, lúc tôi dốc sức hô hấp, anh ta lại một lần nữa hôn lên.

Lần này anh ta cố định tôi trên vách tường, một tay giữ chặt hai cổ tay tôi, một tay vịn đầu tôi.

Tư thế này là để cho tôi căn bản không có khả năng phản kháng, chỉ có thể yên vị để cho anh ta chiếm lấy.

Trong chớp mắt như vậy, tôi gần như đã không chống cự nữa, tuyên bố đầu hàng.

Tôi thừa nhận, loại gần gũi hít thở không thông này nếu không ngất xỉu thì thực làm cho người ta mê loạn.

Nhưng mà, một tia nhắc nhở lòng tự tôn của tôi.......Tôi không phải là món đồ chơi, tôi không thích bị chinh phục.

Giống như chuyện tôi có thể làm, lúc anh ta tùy tiện xâm chiếm quên hết tất cả, tôi cắn xuống.

Anh ta gầm nhẹ một tiếng, một cổ ngọt tanh trong nháy mắt lan tràn trong miệng tôi, trong nháy mắt tôi cảm thấy mình bị một lực mạnh đẩy ra, đầu va vào vách tường phát ra tiếng “Binh”.

Đèn lại sáng lên, tôi mở mắt ra, nhìn thấy anh miệng anh ta đang chảy máu.

Tôn Hạo Chí đưa tay về phía tôi, tôi không để ý, tự mình dựa tường đứng lên, phát hiện khóe miệng cũng chút đau, hình như lúc nãy cắn quá mạnh, đến môi của mình cũng bị cắn nát.

Tôi lấy tay lau, tay đầy máu, không biết là của tôi hay của anh ta.

Tôn Hạo Chí nhìn thẳng vào tôi, trong ánh mắt đày tia phức tạp mâu thuẫn, là tức giận hay là cuồng loạn? Là đau khổ hay giễu cợt? Tôi hoàn toàn không hiểu.

Đèn tắt.

Sau vài giây, tôi thấy cửa mở, Tôn Hạo Chí đi ra ngoài.

Sáng thứ hai, bác sĩ lại tiến hành một cuộc kiểm tra, cuối cùng xác định Điểm Điểm tất cả đều bình thường.

Tôi nói với Điểm Điểm một câu: “Lần sau bất luận người ta có nói cái gì, cũng không được đánh nhau nữa, lần sau có lẽ không may mắn như vậy đâu!”

Bé “À” một tiếng, đôi mắt tròn xoe nhìn lấy lòng tôi.

Tôi cười cười sờ đầu bé: “Tự con thay quần áo đi, mẹ đi làm thủ tục xuất viện.”

Điểm Điểm rất hiểu chuyện đồng ý, tự mình xuống giường thay quần áo.

Vừa mở cửa thì thấy Vương Lượng đang đứng ở cửa nhìn quanh, tôi hỏi cậu ta: “Tại sao cậu lại tới đây? Làm gì vậy......?”

Vượng Lượng nhìn thấy tôi, lập tức ấp a ấp úng nói: “Chị dâu! Cái đó.....Để em đi thăm một chút, Điểm Điểm không có sao chứ?”

Tôi nói: “Không có việc gi. Cậu không ở tiệm hoa sao?”

Cậu ta cười: “Cái đó....Tối nay em đi.......”

Vừa nói, ánh mắt vừa hướng nhìn hành lang bên kia.

Tôi nhìn theo tầm mắt của cậu ta, hành làng ở cuối cửa sổ, hai người Tôn Hạo Chí và Hải Đào đang đứng ở đó nói cái gì.

Cự ly quá xa, tôi không nghe được thanh âm của bọn họ, cũng không thấy vẻ mặt của bọn họ, chỉ có mắt kiếng của Hải Đào phản quang ánh sáng mặt trời, làm chói mắt tôi.

Lại có chuyện gì cần phải tới bệnh viện báo cáo sao?

Tôi cảm thấy mơ hồ lo lắng.

Mặc dù tối qua cãi nhau với Tôn Hạo Chí tan rã không vui, nhưng trong lòng tôi vẫn rõ ràng......Nếu như chính miệng Tôn Hạo Chí thừa nhận bây giờ là thời kỳ bất thường, thì chỉ sợ tôi và Điểm Điểm cũng đang trong tình cảnh nguy hiểm.

Vốn là muốn để một mình Điểm Điểm ở trong phòng, chợt do dự......

Tôi suy nghĩ một chút nói với Vương Lượng: “Cậu đi nói cho anh Tôn biết, Điểm Điểm có thể xuất viện, bảo anh ta đi làm thủ tục xuất viện!”

Vương Lượng lập tức chạy đi như làm cái loa.

Tôn Hạo Chí nhìn tôi, rồi quay lại nói với Hải Đào vài câu, mới bước thật nhanh đi tới: “Như thế nào, có thể xuất viện rồi?” Anh ta hỏi.

Tôi “ừ” một tiếng, đưa đơn xuất viện cho anh ta.

Tôn Hạo Chí nhận lấy cũng không có nhìn qua, liền trực tiếp đưa cho Hải Đào ở phía sau, bảo cậu ta đi làm.

Hải Đào nở nụ cười với tôi: “Em đi làm, lập tức trở về.”

Lúc anh ta xoay người xuống lầu, vỗ vai Vương Lượng, Vương Lượng liền theo cậu ta đi xuống.

Chỉ còn lại hai chúng tôi, tôi muốn đẩy cửa đi vào.

Tôn Hạo Chí chặn tôi lại nói: “Chờ một chút, có việc muốn nói với em!”

Tôi không ngẩng đầu, mắt nhìn hướng khác: “Anh nói đi!”

Tôn Hạo Chí ở trên đỉnh đầu tôi thở dài một cái, hình như bất đắc dĩ nói: “Em trước tiên đồng ý anh phải bình tĩnh.”

Tôi nhíu mày, lời nói có thể khiến tôi không bình tĩnh, khẳng định không phải là chuyện gì tốt.

Cũng sẽ không quyết định phái mấy người đi theo tôi?

Hoặc là dứt khoắt cũng cho người bảo vệ Điểm Điểm trong trường học?

Tôi bắt đầu phiền não, tức giận nói với anh ta: “Anh nói thẳng đi!”

Tôn Hạo Chí rốt cuộc cũng đi thẳng vào vấn đề: “Anh hy vọng em và Điểm Điểm có thể rời đi một thời gian.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.