Độc Dược Mê Dục

Chương 1: Bị bắt vào khu chung cư bỏ hoang (H)



Có một số việc đến lúc mình hiểu ra thì đã không còn kịp nữa.

Đến tột cùng là tại sao mọi việc lại có thể tiến triển theo hướng này? Bản thân Việt Tiền Long Mã cũng không biết. Cậu cảm thấy mình linh hồn đã thoát khỏi thân thể, trôi lơ lửng ở giữa không trung, mắt nhìn xuống thân thể mình, thì Việt Tiền Long Mã đã thấy bản thân đang núp ở hành lang bỏ hoang u ám mà theo dõi, tựa hồ như dã thú.

Lộc cộc lộc cộc, tiếng bước chân từ xa đến gần, từng bước từng bước, trái tim như đang khiêu vũ, mỗi một bước chân, tim của cậu lại một lần đập mạnh.

Lấy điện thoại di động từ trong túi quần ra, ánh sáng trắng bệch chiếu lên trên mặt cậu, ngày mồng bảy tháng mười, thứ năm, mười một giờ bốn mươi phút.

Một năm trước cha của cô đang ở nước ngoài được điều đến Cửu Châu, em trai cô ở lại Kanagawa để đi học, trong nhà ở Tokyo chỉ còn cô và mẹ mình.

Mỗi thứ tư hàng tuần cô đi làm ở cửa hàng tiện lợi sẽ lại ngày càng kéo dài hơn về mặt thời gian, bình thường sẽ tan ca lúc mười giờ nhưng giờ lại kéo dài đến mười một giờ.

Mười một giờ là quá muộn rồi, từ cửa hàng tiện lợi về đến nhà cô phải đi một lượt xe buýt, qua hơn hai mươi phút thì xe buýt dừng lại, từ trạm dừng xe buýt đến nhà cô chỉ cần mười lăm phút. Mười một giờ bốn mươi, cô sẽ đi qua một vùng đất khu hoạch bởi vì chuyện liên quan đến tiền nong mà nơi đó bỗng dưng bị bỏ hoang khi đang xây dựng dở dang, ở nơi này thỉnh thoảng sẽ lảng vảng một vài kẻ lang thang, nhưng hôm nay ngoài cậu ra thì nhìn đi nhìn lại cũng không thấy ai khác.

Dưới thứ ánh sáng lờ mờ của đèn đường, những con thú hoang núp ở trong bóng tối ngẩng đầu lên, bên trong cổ họng của thiếu niên hầu kết khẽ chuyển động, cậu giống như một lữ nhân đang đi trong sa mạc, tất cả những gì cậu có bây giờ chính là chờ đợi cùng khát vọng.

Khi bóng dáng mảnh khảnh đi vào ánh đèn kia cậu liền đưa tay ra, một tay che mũi miệng của cô để cô không thể la lên, tay còn lại bao trọn lấy thân thể của cô, đem cô từ trong ánh sáng kéo vào bóng tối vũng bùn.

Lục Xuyên Hổ Phách chưa bao giờ nghĩ đến mình sẽ gặp phải chuyện như vậy.

Suốt cả một tháng nay cô vẫn luôn cảm thấy có người theo dõi mình, giống như sau dính ở sau lưng mình vậy, làm thế nào cũng không gỡ ra được. Nhưng cả tuần nay thì cảm giác bị theo dõi dường như đã biến mất, cô còn nghĩ là bản thân mình đã quá đa nghi, liền buông lỏng cảnh giác.

Dù mảnh đất này chỉ là một vùng chung cư bị bỏ hoang, nhưng bình thường cũng có người đi qua lại, cũng có bảo vệ an ninh, mỗi ngày cô đều đi qua đây nhưng lại chưa từng biết đến, ở nơi này lại chứa nhiều nguy hiểm như vậy.

Cô liều mạng giãy dụa, cố gắng để có thể gây ra một tiếng động nào đó khiến cho người khác chú ý tới, tuy bây giờ đã là mười hai giờ đêm, đã không còn ai ra ngoài vào giờ nfay nữa nhưng cô vẫn hy vọng sẽ có ai đó tới cứu mình.

Hai tay cô dùng sức muốn bỏ cái tay đang che miệng và mũi cô xuống, nhưng là sức lựuc kẻ phía sau quá lớn, thậm chí lúc cô giãy dụa cô còn có thể cảm nhận được cơ bắp đang được che giấu dưới lớp quần áo của người này.

Không thể làm gì được, không khí cô hít vào lại càng ngày càng ít, tầm mắt dần trở nên mơ hồ, những cảnh vật trước mặt dường như ngày càng xa.

Lúc này người kia mới chịu dừng lại, tuy rằng thân thể cô vẫn bị ôm chặt lấy nhưng bàn tya che mũi cô đã mở ra một chút khe hở, cô vội hít vào từng ngụm từng ngụm không khí, trong óc hỗn độn cũng dần dần rõ ràng hơn.

Cô không biết mình đã bị kéo tới nơi nào, thanh âm tựa hồ đều ở một nơi xa xôi nào đó, cho dù bây giờ cô có kêu lớn cũng không ai có thể nghe được.

Thân thể dính sát vào nhau, cô cảm giác như tim mình đang đập bùm bùm, hô hấp nóng cháy đi qua cổ cô, hiện tại cũng chỉ có thể hi vọng tên này là kẻ cướp, chỉ vì giật tiền thôi.

Rốt cục tên cướp ấn mạnh cô lên tường, bức tường lạnh như băng khiến cô không khỏi rùng mình một cái, ánh mắt dần thích ứng với bóng tối, lần theo bàn tay đang che miệng mình, cô thấy rõ bộ dạng của tên cướp này.

Kiểu dáng quần áo thể thao quen thuộc, màu trắng Berets, tựa hồ như mắt mèo sáng lên trong đêm tối...

“ Long... Long Mã sao?” Lục Xuyên Hổ Phách mở to hai mắt nhìn, tên cướp này chính là tân sinh viên năm nhất trường cao đẳng, với cô cũng coi như là đàn em trong trường, là tân binh đội tuyển teniss trong mấy năm gần đây, thậm chí còn là quán quân trong một vài trận đấu thể thao quốc tế, Việt Tiền Long Mã.

“Là tôi, Lục Xuyên tiền bối.” giọng nói thiếu niên thời kỳ đổi giọng có chút khàn khàn, hắn hơi nới lỏng bàn tay đang che miệng cô.

“ Long Mã, cậu đang muốn làm cái gì vậy? Nếu là đùa thì không phải là hơi quá đáng rồi sao?” Hổ Phách mở tay của Việt Tiền Long Mã ra: “Lần sau xin đừng đùa như vậy, tôi còn phải về nhà, tránh ra đi.” Cho dù tính cách của Hổ Phách rất tốt thì bị dọa như vậy, cho dù là đàn em quen biết, cô cũng không thể không tức giận.

Cô đẩy Việt Tiền Long Mã ra phía trước, quay đầu bước đi, nhưng chưa đi được mấy bước liền bị hắn kéo tay lại, lần nữa bị kéo đến bên tường.

“Đến lúc này rồi mà chị vẫn cho rằng đây là trò đùa quá trớn sao?” Việt Tiền Long Mã dựa vào sát bên tai cô, Hổ Phách liền xoay đầu muốn tránh khỏi hắn.

Dường như Việt Tiền Long Mã bị hàng động này của cô chọc giận, cương quyết dán sát mặt Hổ Phách: “Đây không phải là đùa đâu, tiền bối à.”

Việt Tiền Long Mã vươn lưỡi, liếm liếm gò má trắng nõn của cô, cảm thấy thật đáng tiếc vì nếu là ban ngày thì hắn có thể nhìn đến gò má này bởi vì hắn mà nhiễm lên màu sắc tươi đẹp như thế nào rồi.

“Tôi thật sự...muốn tiền bối. Mỗi ngày tôi đều suy nghĩ tới, cả trong mơ cũng đều liên tưởng đến, lần lượt giữ lấy tiền bối. Nghĩ đến phát đau rồi.”

Hạ thân hắn đặt vào giữa hai chân Hổ Phách nhẹ nhàng cọ xát, ma sát đến khu tam giác của cô như nóng cháy lên rồi.

“ Đừng... Đừng đùa Long Mã. Cậu không biết bản thân mình đang làm cái gì sao? Đây là phạm tội. Hơn nữa cậu cũng biết, tôi là bạn gái của của Long Nhã mà.” Không sai, Lục Xuyên Hổ Phách đang là bạn gái của Việt Tiền Long Nhã.

“ Tên hỗn đản đó đã đi Nhật Bản bốn tháng rồi, tiền bối à, tiền bối cảm thấy anh ta còn có thể trở về sao. So với tiền bối thì tôi hiểu anh ta hơn, dù sao...nói gì thì tôi cũng là em trai của anh ta mà.”

Theo tiếng nói nho nhỏ, Việt Tiền Long Mã càng ngày càng liếm láp đi xuống, áo thể thao Berets rơi xuống đất, khuôn mặt thiếu niên đã nhanh chóng vùi sâu vào ngực Hổ Phách.

“ Đừng như vậy...Long Mã...”

Trong giọng nói của Hổ Phách pha lẫn chút nức nở, cô không biết làm thế nào để phản kháng, nói Việt Tiền Long Nhã sẽ quay về, đến chính cô còn không tin, anh không nói một tiếng liền rời đi, trong bốn tháng không gọi điện cũng không có bưu phẩm, nếu không có hôm nay thì chắc cô đã quên mất rằng mình có bạn trai, cô bây giờ chỉ có thể cố gắng hết sức để đẩy Việt Tiền Long Mã đang càng ngày càng liếm đi xuống kia ra khỏi người mình.

“Dừng tay... Đừng như vậy...”

Hổ Phách giãy dụa, tay Việt Tiền Long Mã lần theo vạt áo luồn vào trong thân thể cô, cảm nhận da thịt mềm mại, sau đó đưa tay lên trên, lại bị nội y thiếu nữ ở đôi gò bồng đảo chặn lại.

“Nếu việc này bị phát hiện ra ngoài, Long Mã sẽ không thể tham gia thi đấu các cuộc thi tennis ở trường nữa, Long Mã thích tennis như vậy, nhất định không muốn như thế đúng không, cho nên hãy dừng tay đi Long Mã, tôi sẽ coi như hôm nay chưa có gì xảy ra, tuyệt đối sẽ không nói việc này với người khác.”

Bàn tay vỗ về chơi đùa với bộ ngực của cô chợt ngừng lại, bỏ ra khỏi vạt áo, Hổ Phách thấy thế liền có chút vui mừng, phảng phất thấy được hi vọng.

“Tiền bối nói không sai, nếu chuyện này bị biết, tuy rằng vì vẫn còn là vị thành niên không cần phải ngồi tù, cùng lắm sẽ bị đưa vào trung tâm cải tạo, nhưng nếu bị đồn ra ngoài thì từ nay về sau tôi sẽ không được tham gia các trận thi đấu chính quy nữa, hơn thế còn bị những người xung quanh nhìn vào bằng ánh mắt kỳ thị, có lẽ còn có thể bị cha tôi đuổi ra khỏi nhà, không thể tiếp tục đọc sách, không thể đánh tennis, tôi dường như cũng đã có thể tự tưởng tượng ra bi kịch của bản thân thảm khốc đến đâu.”

“Cho nên nhân lúc còn chưa muộn cậu mau dừng tay đi!” Hổ Phách rốt cục bật khóc.

“Nói như vậy thì vận mệnh về sau của tôi, đều nằm trong tay tiền bối rồi. Nhưng là tôi, không thể buông tiền bối ra.” Việt Tiền Long Mã khẽ vuốt khuôn mặt Hổ Phách, chóp mũi chạm vào chóp mũi, hô hấp phả quyện vào nhau: “Vậy thì tiền bối hãy lựa chọn đi, chọn lớn tiếng kêu cứu, làm cho người khác biết chúng ta làm loại sự tình này, đưa tôi đến trung tâm quản giáo, hay là chọn...” Việt Tiền Long Mã ngừng một chút, Hổ Phách khẽ nhíu mày nhìn thiếu niên vừa quen thuộc vừa xa lạ ở trước mặt, đồng tử màu vàng đã bị bóng tối xâm chiếm, tay cậu vuốt ve mặt cô trượt xuống dưới, nhỏ giọng nói: “Trở thành của tôi.”

Đè nén cỗ hoả nhiệt đang nóng bừng lên trong thân thể, cổ áo Hổ Phách bị kéo mở, mảng lớn da thịt tuyết trắng lõa lồ hiện ra, thiếu niên vội vàng hôn lên môi cô, đầu lưỡi dò xét vào trong miệng cô, cạy mở hàm răng đang khép chặt, mềm mại đảo qua từng ngóc ngách trong khoang miệng, hấp thụ nước bọt ngọt ngào từ đầu lưỡi, đem chiếc lưỡi mềm mại đang cố trốn chạy hút vào trong miệng mình, bắt cô phải quấn giao với mình, phảng phất muốn đem cô nuốt vào.

Bàn tay theo vạt áo bị xé mở mà thăm dò vào, nắm chặt láy dây quai dùng sức giật một cái, đôi ngực thiếu nữ run run rẩy rẩy liền lập tức lộ ra, Việt Tiền Long Mã nhanh chóng đưa bàn tay mình cầm lấy đôi ngực mềm mại, ngón tay cái gảy nhẹ nhuỵ hoa ở trên khiến nó dần dần dựng thẳng lên.

Cậu cuối cùng cũng buông tha cho đôi môi của Hổ Phách, một sợi chỉ bạc theo môi hai người mà bị kéo dài ra: ”Tiền bối lựa chọn cái nào đây? Không cần phải vội, lựa chọn này luôn luôn có hiệu lực, vậy nên tiền bối có thể từ từ suy nghĩ, hiện tại, tôi muốn chuyển động rồi.”

Tuy rằng cậu chỉ mới là sinh viên năm nhất, nhưng dáng người Việt Tiền Long Mã rất to lớn, cậu hoàn toàn đem cô ở trước mắt che lại, cô xinh xắn lanh lợi như vậy, tựa như hiện tại, cậu muốn dùng môi hôn lên đôi ngực của nữ thần trước mặt, liền phải khom người xuống.

Không giống như những bộ ngực vĩ đại cao ngất mà cậu nhìn thấy trên tạp chí, bộ ngực của cô mềm mại trắng nõn, mượt mà rắn chắc, vừa vặn có thể bị một tay của cậu nắm bóp thưởng thức, rãnh ngực thiếu nữ lộ ra hương thơm đặc hữu, khiến cậu nhịn không được dùng chóp mũi cọ xát.

Thứ xúc cảm mềm mại ở trong tay, khiến cậu nhớ lại lúc trên lớp học, xuyên qua cửa sổ nhìn thấy cô đang chạy bộ bên ngoài, trên người mặc áo thể thao, dùng chiếc áo sơ mi thường phục buộc bên hông, hở ra bộ ngực vì chạy bộ mà nẩy lên nẩy xuống, nhìn đến cảnh đó hạ thân của cậu liền cương, hại cậu suýt chút xấu mặt.

“Đều là tiền bối không tốt, luôn luôn dụ dỗ tôi.”

Hắn hơi ủy khuất than thở, lại nghĩ tới không biết có bao nhiêu người thấy được hình ảnh lôi cuốn hấp dẫn như vậy, dường như là muốn hả giận liền cắn lên đầu ngực trước mắt một cái. Đầu ngực truyền đến hơi đau, khiến Hổ Phách cúi đầu rên rỉ một tiếng.

Cô biết bản thân đáng lẽ là phải lớn tiếng kêu cứu, để cho người ta đến ngăn cản loại sự tình này, nhưng là trong đầu cô lại hiện lên hình ảnh Việt Tiền Long Mã ở trên sân bóng, gắt gao nắm vợt bóng bàn, ánh mắt không khuất phục, khát vọng chiến thắng, thật sự...muốn hủy diệt này hết thảy sao.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.