Độc Hậu Trùng Sinh, Nàng Thê Hung Hãn Của Lãnh Vương Phúc Hắc

Chương 78-2



"Tốt lắm, muốn nói gì để sau rồi nói, trước ngươi đến chỗ cha lấy khóa trường mệnh về đi đã" Hạ Lan Tuyết trực tiếp đưa hắn đến cửa viện.

Hạ Lan Thiên Ý gật gật đầu, "Ừm, tỷ, lát nữa ta đến thăm tỷ." "Được." Hạ Lan Tuyết đáy mắt ngậm khích lệ cười, đưa mắt nhìn Hạ Lan Thiên Ý rời đi.

Chờ hắn đi xa, bên cạnh Thu Hương lúc này mới lo lắng nói, "Tiểu thư, với tính cách của lão gia, tiểu thiếu gia có thể mang đồ về sao?"

"Muốn trở lại mới có quỷ." Hạ Lan Tuyết cười lạnh.

Thu Hương sững sờ, "Sao tiểu thư còn để hắn đi lấy? Tiểu thư tự mình đi lấy có phải tốt hơn không"

"Không để cho hắn chịu thiệt một chút, làm sao có thể phân biệt được tốt xấu đây." Hạ Lan Tuyết nhẹ nhàng cười, xoay người lại đi trong sân, ngồi xuống bàn đu dây thong thả uống trà.

Thu Hương nghe vậy xì nở nụ cười, "Tiểu thư, nói đến mới thấy ngài đúng là đã trưởng thành rồi. Giống như vừa rồi, thấy tiểu thiếu gia như vậy, nô tỳ còn cho rằng tiểu thư muốn đánh hắn một trận đấy."

"Ta có bạo lực như vậy sao?" Hạ Lan Tuyết buồn cười.

Thu Hương gật đầu, nghiêm túc nói, "Tiểu thư, trước kia không thiếu lần ngài đánh tiểu thiếu gia đâu."

Hạ Lan Tuyết sững sờ, tinh tế hồi tưởng kiếp trước từng chút một, trong ấn tượng tựa hồ có như vậy mấy lần đánh tiểu tử này , đương nhiên, nguyên nhân là hắn quá kém cỏi, không có chủ kiến, còn đặc biệt dễ dàng học cái xấu.

"Nhưng mà, hôm nay ngài như vậy cũng rất tốt, kiên nhẫn giải thích, làm cho hắn biết được trắng đen, nếu so với quả đấm hữu hiệu hơn nhiều. Tiểu thiếu gia cũng thân thiết với ngài hơn nhiều rồi." Thu Hương vừa cười vừa châm thêm trà cho nàng.

Hạ Lan Tuyết không có uống nữa, chỉ đặt ly trà xuống bàn, phân phó, "Thu Hương, lát nữa, ngươi cho người đi theo đại lão gia, lặng lẽ lấy khóa trường mệnh về."

"Vâng ạ" Thu Hương gật đầu, lui ra tự đi làm.

Bên này, Hạ Lan Tuyết phân phó Đàn Hương chuẩn bị ăn chút gì , bụng vừa được lấp đầy, tinh thần phấn chấn không ít.

Nàng nghe nói lão phu nhân sáng sớm thiếu chút nữa trúng gió rồi, còn có nhị phu nhân, đến bây giờ vẫn đang nổi điên trong phòng.

Ôi, kỳ thật, nàng rất muốn xem hai người này gây nhau một trận mới hay.

Nhưng là, không thể.

Làm Hạ Lan gia gia chủ, trong nhà xảy ra những chuyện không hay như vậy nàng cũng phải tỏ ra bận rộn lo lắng mới đúng chứ.

Đầu tiên, đuổi Thu Văn qua hỏi thăm lão phu nhân sau đó lại nói mình phải bôn ba một chuyến đi kiếm bạc.

Tiếp theo, nàng thật đúng là có ý tưởng mượn bạc đi ra cửa.

Vài cổ đông của Bách Thảo Đường nàng đều mời đến, có tiền xuất tiền, hữu lực xuất lực, tự nhiên, việc mượn bạc này là có trả lãi.

Mượn bạc còn có lợi tức, huống chi còn là Đông gia tiểu thư, ai không vui lòng đâu?

Cho nên, không đến thời gian nửa ngày, Hạ Lan Tuyết đã gom đủ ba vạn lượng bạc hồi phủ.

Vừa về đến, liền nhìn thấy đệ đệ Hạ Lan Thiên Ý đang sững sờ ngồi trên bàn đu dây của nàng.

Nàng đem ngân phiếu giao cho Thu Hương cất kỹ, sau đó đi về phía hắn, hỏi, "Thiên Ý, sao lại ngồi ngốc ở đây thế?"

"Tỷ." Hạ Lan Thiên Ý ngẩn ra, ngẩng đầu lên, có chút sợ hãi nhìn nàng, "Khoa trường mệnh kia cha nói đang có chỗ cần dùng đến, nên trước tiên đem đi cầm đã."

"Cha nói muốn dùng làm gì?" Hạ Lan Tuyết mặt lạnh hỏi.

Hạ Lan Thiên Ý dè dặt giải thích, "Cha chưa nói, chỉ nói lúc nào thuận tiện sẽ trả lại ta."

"Ý của ngươi thế nào?" Hạ Lan Tuyết nhướn mày hỏi hắn.

Hạ Lan Thiên Ý nói quanh co , "Ta muốn cầm về, nhưng cha nói đang có việc cần dùng gấp, ta không nên cố gắng cầm về"

"Nhưng thứ này đối với ngươi rất quan trọng, cha hẳn là phải biết. Nhưng hắn làm cha mà lại không quan tâm đến sống chết của ngươi." Hạ Lan Tuyết giận dữ nói, khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận ửng đỏ.

"Tỷ, " thấy nàng tức giận như vậy, Hạ Lan Thiên Ý khuyên nàng, "Có lẽ cha thực sự cần dùng gấp, chờ ít ngày nữa, ta lại đi đòi hắn trả chắc lúc đó cha trả lại ta thôi ."

"Được rồi, chỉ hy vọng như thế." Hạ Lan Tuyết bất đắc dĩ nhìn hắn, "Được rồi, ngươi cũng chưa ăn cơm đi? Ăn cùng ta đi, để ta bảo Bích Văn nấu thêm vài món ngươi thích ăn."

"Đa tạ tỷ tỷ." Hạ Lan Thiên Ý mừng rỡ gật đầu.

Hai tỷ đệ thật lâu không có ăn cơm chung với nhau, bữa tiệc này ăn rất vui vẻ, sau khi ăn xong, Hạ Lan Tuyết còn cùng đệ đệ ở trong vườn đi dạo một chút, lúc này mới tự mình đưa hắn trở về phòng, dặn dò đầy tớ cẩn thận hầu hạ, sau đó, mới rời đi.

Sau khi trấn an đệ đệ, trở về phòng Thu Hương vội vàng bẩm báo chuyện của đại lão gia.

Thấy vẻ mặt oán giận của Thu Hương, Hạ Lan Tuyết rất là nghi hoặc, "Làm sao vậy? Lão già kia thực đem bán khóa trường mệnh?"

"Vâng ạ, đưa cho người ta rồi." Thu Hương mặt đen lại trả lời, "Người đi theo quay về nói, lúc chạng vạng đại lão gia đi phủ của lễ bộ thị lang, nghe nói ở quý phủ kia tháng trước có một thị thiếp sinh con, Đại lão gia đưa khóa trường mệnh đến coi như quà tặng."

"À." Hạ Lan Tuyết nghe xong, chỉ lặng im không nói.

Thu Hương vội la lên, "Thị lang kia rất yêu thích khóa trường mệnh này, lúc ấy liền đeo lên cho đứa bé kia, người đi theo không tiện ra tay."

"Ta biết rồi, chuyện này các ngươi chớ để ý." Hạ Lan Tuyết suy nghĩ một chút, liền có chủ ý.

Thu Hương lo lắng hỏi, "Nhưng khóa trường mệnh là vật ở bên người tiểu thiếu gia, có thế đeo lên người khác được không."

"Yên tâm, ta có chủ ý. Hiện tại, ngươi chỉ cần chú ý ngân phiếu ta giao cho ngươi cần chuẩn bị tốt là được." Hạ Lan Tuyết phân phó , sau đó, đứng dậy đi về phía viện lão phu nhân.

Ngày mai là kỳ hạn chuộc người, nên còn chút việc cần phải bàn bạc xong vào tối nay.

Hạ Lan lão phu nhân ngồi tê đít đầu giường, khóe miệng vẫn còn có chút nghiêng lệch, nói chuyện mồm miệng như cũ không phải là rất rõ ràng, nghe có chút phí sức.

So với tưởng tượng của Hạ Lan Tuyết còn nghiêm trọng hơn một chút.

Nhị phu nhân là không có thỉnh từ trước đến nay, này cả ngày, nàng đều nghĩ đến nàng bị cướp gì đó, càng nghĩ lửa nóng càng bốc lên trong đầu, hai bữa cơm cũng không buồn ăn, buổi chiều, thời tiết bớt nóng một chút, nàng lập tức đến viện lão phu nhân ngồi, mặc kệ này lão bà tử có thừa nhận hay không, từ nay về sau, nàng liền đổ tại bà ta, nếu vẫn không lấy được đồ về, nàng quyết ép tử bà lão này.

Hạ Lan Phong cũng mới đến, so với tối hôm qua, khí sắc thoạt nhìn khá hơn nhiều, vẻ mặt xuân phong đắc ý.

Lúc Hạ Lan Tuyết đi vào, hắn đang thổi phồng quan lộ rộng mở với lão phu nhân.

"Ơ, mọi người ở đây? Vậy thì thật là tốt, vậy nhân cơ hội này, chúng ta bàn bạc việc cứu người ngày mai luôn."

Nhị phu nhân nghe vậy, bĩu môi, vẻ mặt ủ rũ, "Cứu người cần gì phải thương lượng, chỉ cần nộp đủ bạc là có thể cứu ra rồi. Ta cũng không có bạc."

Ngược lại Hạ Lan Phong lần này rất tích cực, hỏi Hạ Lan Tuyết, "Bạc chuẩn bị như thế nào? Nếu gom đủ rồi, mai ta cầm bạc đi chuộc người."

"Ngươi?" Lão phu nhân còn không biết âm mưu của con trai, chỉ nghĩ lúc này mà đi liên hệ với bọn cướp rất nguy hiểm, "Phong nhi, làm sao ngươi có thể đi được? Nhỡ bọn cướp trở mặt làm càn thì ngươi tính sao?"

"Nương, ngài yên tâm đi. Trầm thị cùng Chi Nhi ra chuyện như vậy, ta không đi, ai có thể đi? Huống chi, Tuyết nhi còn nhỏ, lại là cô nương gia, con trai cũng không thể để cho nàng đi được." Hạ Lan Phong thay đổi một trăm tám mươi độ, ra dáng một nam nhi.

Nhưng Hạ Lan Tuyết không nghĩ vậy, chuyện khác thường này tất có gì trong đó, trước yên lặng quan sát đã.

Lão phu nhân còn muốn cản, nhưng Hạ Lan Phong chủ ý đã định, giải thích, "Nương, chớ nói nữa, hiện thời trong nhà chỉ một mình ta nam nhân, ta không ra mặt sao được? Tuyết nhi, bạc đủ rồi chứ?"

"Cha, ngươi thực muốn đích thân đi mạo hiểm như vậy?" Hạ Lan Tuyết giống như lo lắng hỏi.

Hạ Lan Phong vẻ mặt ngạo nghễ, "Nếu ta không đi chẳng lẽ để cho tiểu nha đầu ngươi đi?"

"Vậy cũng tốt." Hạ Lan Tuyết gật gật đầu, gọi tới Thu Hương bên ngoài, "Đem ngân phiếu đưa cho đại lão gia."

Sau một lúc chần chờ, Thu Hương mới móc ngân phiếu hai tay dâng lên, "Đại lão gia, tổng cộng hai mươi vạn hai, ngài xem qua."

"Được, được." Hạ Lan Phong hai mắt sáng lên, kích động tiếp nhận ngân phiếu, không để ý nhiều người như vậy ở đây, tiện tay chỉ dính nước bọt, bắt đầu đếm.

"Đúng vậy, hai mươi vạn hai, một phần không thiếu." Hắn rất nhanh đem ngân phiếu ước lượng tiến trong lòng, sau đó, nghiêm túc cùng mọi người bảo đảm, "Các ngươi yên tâm, ngày mai ta nhất định dẫn người trở lại."

Nói xong, hắn định đi.

"Cha." Hạ Lan Tuyết lên tiếng gọi hắn lại.

Hạ Lan Phong ngừng lại, ước chừng cũng cảm thấy không đúng, cười khan một tiếng, lại nói, "Cái kia, thời gian không còn sớm, mọi người trở về phòng nghỉ ngơi đi. Chuyện Chi Nhi cứ giao cho ta là được, mọi người đừng lo lắng."

"Cha, ngài lấy bạc có thể viết biên lai cho ta không." Hạ Lan Tuyết nói.

"Biên lai?" Hạ Lan Phong hồ nghi, "Sao ngươi lại muốn có biên lai? Mà bạc này cũng giao cho bọn cướp có phải cho ta đâu, sao bắt ta viết biên lai?"

Hạ Lan Tuyết nhẹ nhàng cười nói, "Cha, ngài hiểu lầm, ngài chỉ cần viết lên, nhận được hai mươi vạn hai lạng bạc, đem giao cho bọn cướp mà mọi người ở đây cũng phải ký tên trên biên lai."

"Tuyết nhi, ngươi đang làm gì vậy? Không ngại phiền sao?" Nhị phu nhân có chút không muốn.

Hạ Lan Tuyết giải thích, "Hai mươi vạn bạc không phải là con số nhỏ, chúng ta dù sao cũng phải ghi chép ở sổ sách. Mặt khác, trong đó lại có năm vạn lạng bạc là tiền thuốc, còn ba vạn lạng là ta mượn của người khác. Số tiền này về sau phải trả lại ?"

Này vừa nói, không chỉ nhị phu nhân, Hạ Lan Phong cũng là đen mặt, "Vậy ngươi có ý gì?"

"Hai mươi vạn bạc theo trong tay ta đi ra ngoài, ta phải được có một bằng chứng, cũng tốt làm cho mọi người biết rõ bạc đi nơi nào, có thật cầm đi cứu người không." Hạ Lan Tuyết lại nói.

Hạ Lan Phong hừ lạnh, "Không cứu người còn có thể làm cái gì?"

"Cho nên, cha chỉ cần đem chuyện này viết rõ ràng là được. Mặt khác, nợ bạc, cũng việc công, nên phải rõ ràng, ta cũng không giấu giếm ta vay ba vạn hai bạc hôm nay là có lợi tức." Hạ Lan Tuyết lại nói.

Hạ Lan Phong sắc mặt bá liền thay đổi, "Còn phải trả lợi tức? Không phải là cổ đông của Bách Thảo Đường sao"

"Cổ đông thì sao? Công và tư thật rõ ràng, chúng ta không thể lấy quyền áp chế người, bức người lấy tiền đi?" Hạ Lan Tuyết ánh mắt sắc bén nhìn qua hắn, "Cha, ngươi nếu là không muốn viết, cũng được? Bạc lưu lại, ta viết. Sáng mai, ta tự mình cầm bạc đi chuộc người."

"Đừng đừng đừng." Hạ Lan Phong lúc này khoát tay, "Viết liền viết đi."

Dù sao, bổng lộc của hắn cũng bị lấy, nếu trả lại tiền hắn cũng không có, mặc kệ đi.

Hạ Lan Tuyết ngoắc tay, Thu Hương lập tức sai tiểu nha hoàn mang giấy bút tới.

Nghĩ tới trong lòng hai mươi vạn bạc, Hạ Lan Phong cắn răng, còn là đề bút viết, "Nay nhận được..."

Chờ hắn viết xong, Hạ Lan Tuyết liếc mắt nhìn, rất hài lòng nở nụ cười, "Cha, chữ của ngài so với bình thường mạnh mẽ hơn đấy? Xong, biên lai này ta cầm lấy, chuyện cứu người sáng mai đều giao cho ngài."

Nói xong, không để ý sắc mặt đen thui của Hạ Lan Phong, nàng mang theo Thu Hương trực tiếp rời đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.