Độc Sủng Chị Dâu

Chương 40




Dùng thân thể trao đổi........

Tầm Thiên Hoan sửng sốt! Lửa giận không ngừng xông lến ngực, Có một loại gọi là tự tôn gì đó, hình như bị giẫm đạp!

Tầm Thiên Hoan trừng mắt nhìn Diệc Uy, nói:“Bắc Diệc Uy, anh xem tôi là cái gì? Con điếm sao?”

“Điếm?” Bắc Diệc Uy tự định giá cái từ này, sau đó cười:“Sao lại là điếm? Ai lại sẽ cho một con điếm cái giá cao như vậy?”

Bắc Diệc Uy đưa bàn tay vuốt ve cái cổ trắng ngần của cô, ở đó còn có năm dấu tay rõ ràng, Bắc Diệc Uy gian xảo mím môi, chậm rãi để sát vào, nhẹ nâng cằm cô lên, hôn lên trên cổ của cô.........

Tầm Thiên Hoan cau chặt lông mày, tay vịn nắm chặt thành giường.........

Tầm Thiên Hoan ẩn nhẫn tức giận:“Ai muốn đồng tiền dơ bẩn của anh!”

Giọng Bắc Diệc Uy uy hiếp:“Là cô, vì muốn phân nửa gia sản Bắc gia, nên cô không từ thủ đoạn, muốn cho tôi mất hết mặt mũi trên khắp thế giới có phải không?”

Tầm Thiên Hoan trừng mắt, cô hoàn toàn không biết nên đáp lại như thế nào:“..........”

Bắc Diệc Uy cười lạnh:“Yên tâm, nếu tôi mất hết mặt mũi, tôi cũng nhất định sẽ kéo cô xuống nước.”

Tầm Thiên Hoan thầm mắng:“Kẻ điên!”

Tay Bắc Diệc Uy trượt xuống, vuốt ve bầu ngực sữa no đủ trước ngực, hung hăng xoa nắn :“Kẻ điên, đúng, hôm nay lần đầu tiên trong đời tôi muốn làm kẻ điên.”

Khoái cảm từ bầu ngực sữa tràn đến làm cho Tầm Thiên Hoan không tự giác bật ra thanh âm:“Ưm ~~~~”

Chết tiệt, rõ ràng là khiêu khích cô?! Xem khiêu khích kỹ thuật, hắn chưa hẳn đã hơn cô, hai lần trước không phải là chứng minh tốt nhất sao?

Bắc Diệc Uy cầm bầu ngực sữa, tăng thêm lực lượng trên tay:“ Cô quả nhiên đủ dâm đãng, thân thể mẫn cảm thành như vậy!”

Tầm Thiên Hoan cắn răng không để cho mình bật ra âm thanh, trừng mắt nhìn Bắc Diệc Uy :“Bắc Diệc Uy, tốt nhất anh đừng chọc tôi!”

Bắc Diệc Uy đáp:“Tôi không phải đứa ngốc.”

“Thả tôi ra!!”

Tầm Thiên Hoan giãy dụa thân thể, tư trong ngực Bắc Diệc Uy giãy ra ngoài, quần áo đã xốc xếch vô cùng.... Không còn quản nhiều như vậy nữa, Tầm Thiên Hoan co chân, chuẩn bị chạy.

Thanh âm lạnh như băng của Bắc Diệc Uy hợp thời vang lên từ phía sau:“Bây giờ đang ở Bắc gia, chỗ của tôi, em cho rằng em thoát được sao?”

Tầm Thiên Hoan đột nhiên dừng lại, sợi tóc rối vẫn còn đang tung bay lung tung, dần dần rơi xuống, ánh mắt Tầm Thiên Hoan lại nhìn về phía trước, nhưng lại không có bất luận biểu tình gì........

Trốn? Cô có thể chạy trốn đi đâu? Bắc gia, không phải là cảng tránh gió duy nhất của cô sao?

Bắc Diệc Uy cười:“Nếu em dám trốn, tôi bắt được em ở đâu, sẽ muốn em ở đó, có tin hay không là tùy em.”

Tầm Thiên Hoan một hơi thật sâu, cô tự nhận mình không phải loại con gái e ngại rụt rè gì, nhưng hoan ái ở chỗ tùy tiện nào đó, cô tất nhiên là không dám nghĩ đến, hơn nữa, đâu phải lần nào cũng may mắn như hai lần trước vậy.

Ông trời ạ, Tầm Thiên Hoan cô rốt cục có thể qua được cửa ải này hay là không a?

Cái này tựa hồ chính là cưỡng gian trong truyền thuyết! Cưỡng gian! Tầm Thiên Hoan cô làm sao có thể sẽ bị cưỡng gian!

Lời thề của cô cùng KiKi chính là ――

Thà rằng phụ nữ cưỡng gian đàn ông, cũng quyết không thể để cho đàn ông cưỡng gian mình.

Tầm Thiên Hoan thong thả xoay người, nhìn thẳng vào mắt Bắc Diệc Uy, ánh mắt của cô thanh tịnh, trong nháy mắt, hình như có ánh sáng lập loè, cô chậm rãi đi về hướng Bắc Diệc Uy, :“Được, bây giờ chúng ta bắt đầu đi!”

Cửa đang mở to, bất quá, lúc này, thách những người hầu kia cũng không dám tới nơi này.

Môi Tầm Thiên Hoan khẽ cong, hai ba cái đã cởi sạch y phục của mình, nhẹ nhàng rơi xuống đất, trên người chỉ còn lại áo lót bao lấy bầu ngực sữa tròn trịa mê người của cô, kiều diễm ướt át, con mắt thâm thúy của Bắc Diệc Uy híp híp, thẳng tắp nhìn chằm chằm vào thân thể của cô, vẫn chưa có bất luận động tác cái gì, Tầm Thiên Hoan đem thân thể nghiêng đến, vòng cánh tay trắng như ngọc ôm lấy cổ của hắn, ngón tay trắng nõn, nhẹ nhàng mà lướt qua cổ của hắn, ngay sau đó, cô thoả mãn nghe được hô hấp của hắn lập tức dồn dập, đôi môi xinh càng cười vui vẻ, sau đó, ngón tay nhỏ nhắn tiếp tục lướt qua những điểm nhạy cảm trên thân thể của hắn, khóe mắt mang theo mị hoặc liếc xéo Bắc Diệc Uy, mị nhãn như tơ, ung dung nói:“Em chồng đáng yêu của chị ơi, nhớ kỹ, hôm nay là chị muốn em, mà không phải em muốn chị, hiểu chưa?”

Bắc Diệc Uy bắt lấy bàn tay nhỏ bé nghịch ngợm của cô, cười đùa cợt:“Như thế có gì khác nhau sao?”

Tầm Thiên Hoan không để lại dấu vết rút bàn tay nhỏ bé ra, lặng yên cởi một cúc áo trên thân thể hắn, bàn tay nhỏ bé sờ soạng đi vào, nắm viên tiểu đậu đậu, lực đạo cùng kỹ xảo tuyệt đối số một, nói:“Anh không cần phải biết, anh chỉ cần nhớ kỹ cho tôi là được.”

“Thật không từng gặp qua người phụ nữ như em vậy.”

Bàn tay nhỏ bé của Tầm Thiên Hoan khẽ mân mê xiết lại rồi thả ra, chơi đùa với hai viên tiểu đậu đậu:“ Loại đàn ông giống như anh, thì tôi lại gặp rất nhiều.”

Bắc Diệc Uy mắt nhíu lại:“Là sao?”

Thân thể Tầm Thiên Hoan tựa ở trên người Bắc Diệc Uy, đùi dựa vào nam căn tại hạ thể hắn, trong lúc này, đang dần dần cương cứng.

Tầm Thiên Hoan dùng chân nghịch ngợm cọ xát nam căn thô sáp, dụ dỗ:“Tất cả đều là loại đàn ông dùng cái này để suy nghĩ.” Tuy chỉ mới tiếp xúc qua hai lần, nhưng Tầm Thiên Hoan có thể hết sức chắc chắn từng điểm mẫn cảm trên thân thể của hắn, đối với cô mà nói, đó chính là nhược điểm trí mạng hắn.

Dưới sự cố ý đụng chạm của Tầm Thiên Hoan, nam căn rõ ràng bắt đầu ngóc lên, tựa như một dã thú dần dần thanh tỉnh, đang tìm kiếm chỗ để phát tiết.

Bắc Diệc Uy lạnh lùng cười:“Đối phó với loại phụ nữ như em, thì phải là loại đàn ông như tôi đây, không phải sao?”

Tay Tầm Thiên Hoan cứng đờ, trong ánh mắt thoáng hiện một tia run rẩy, Tầm Thiên Hoan không chút do dự rút bàn tay nhỏ bé ra, trong nội tâm vừa tức vừa đau, cắn môi, mang theo bướng bỉnh xoay người một cái, nhặt lên y phục của mình, chuẩn bị rời đi.......

Bắc Diệc Uy từ phía sau bắt được cánh tay của cô, nói:“Khiêu khích tôi xong nhưng không cho thỏa mãn, em lại muốn đi như vậy sao?”

Tầm Thiên Hoan quay đầu lại trừng mắt nhìn hắn, đè nén lửa giận cùng nội tâm mệt mỏi:“Thả tôi ra, Bắc Diệc Uy! Loại đàn ông giống như anh, càng đến gần, sẽ chỉ làm tôi càng cảm thấy chán ghét!”

Bắc Diệc Uy nhướng mày, lửa giận nổi lên, ngang ngược đem Tầm Thiên Hoan kéo trở về, bá đạo nói:“Tôi không cần em yêu, tôi chỉ muốn thõa mãn! Hôm nay không đoạt được em, tôi thề không bỏ qua.”

Tầm Thiên Hoan sững sờ, nhìn Bắc Diệc Uy trước mắt, nói là một người đàn ông bá đạo, thì nói đúng hơn chính là một cậu bé ngang ngược, đối với thứ không chiếm được, mặc kệ tốt xấu, không đoạt được là không thể, sau đó vừa đến tay, thì sẽ ném qua một bên, vậy đối với cô mà nói là chuyện tốt hay là chuyện xấu?

Trong lúc Tầm Thiên Hoan vẫn còn đang sững sờ, thân hình cao lớn của Bắc Diệc Uy đã cúi xuống theo phần cổ của cô đưa tay giật lấy quần áo cô mới vừa nhặt lên ném ra ngoài........

Tầm Thiên Hoan sững sờ .

Bắc Diệc Uy bế cô lên, đi về phía trước, ném cô lên giường, may mà giường mềm mại, thân thể Tầm Thiên Hoan cũng không có gặp tội gì, còn chưa cho Tầm Thiên Hoan kịp nháy mắt, thân thể Bắc Diệc Uy đã đè lên, mạnh mẽ trên cơ thể cô.

Tầm Thiên Hoan nhắm mắt lại, vốn định, lần này cứ mặc hắn đi, giống như ban nãy cô vừa nghĩ, Bắc Diệc Uy tựa như một đứa trẻ, đối với thứ mà hắn không chiếm được đều liều mạng muốn đoạt cho bằng được, nếu chiếm được, hắn sẽ buông tha cô đúng không?

Nhưng, Bắc Diệc Uy đột nhiên ngừng lại, từ thân thể của cô đứng lên .......

Tầm Thiên Hoan khó hiểu mở to mắt, đã thấy trên tay Bắc Diệc Uy cầm lấy một cái máy quay, đặt ở cái bàn nhỏ bên giường ......

Tầm Thiên Hoan kinh ngạc nhìn ống kính đang quay về hướng mình, lại nhìn về phía Bắc Diệc Uy, cố nén giận dữ nói:“Thì ra anh đã sớm chuẩn bị!?”