Độc Sủng Đồ Nhi Yêu Nghiệt

Chương 35: Diễn kịch đau khổ vì tình




Vân Chiến bình ổn cảm xúc kích động, tròng mắt quay tròn, ngoắc tay với Ngải Thiển: "Muội theo chúng ta ra ngoài chút."

Ngoắc tay với nàng? Đôi mắt Ngải Thiển lóe lên, bỗng nở nụ cười.

Cười cái gì? Vân Chiến nhìn mà sửng sốt. Trong mắt Lưu Niên cũng tràn đầy khó hiểu.

"Không phải kêu bản tiểu thư ra ngoài sao? Đi nào." Ngải Thiển đi tới cạnh Vân Chiến, mặt rất bình tĩnh.

Ngược lại, Vân Chiến sửng sốt một chút mới lấy lại được tinh thần, nói: "Đi thôi!" Quyền chủ động về tay Ngải Thiển khi nào vậy?

Ngải Thiển đi phía trước, quần áo màu xanh tươi mát phiêu dật.

Hai người Vân Chiến ngẩn ngơ theo sau.

Nguyệt Ca nhìn, chỉ cười tủm tỉm không thôi, không theo sau.

Trước mặt Nguyệt Ca, Ngải Thiểnd♑đ♑L♑q♑đsẽ bất giác xử sự như nha đầu đơn thuần, nhưng ở trước mặt người khác thì nàng trở nên đặc biệt thông minh, phát huy cá tính của mình như thường.

Ngoài phòng, ánh mặt trời rắc xuống muôn nơi, kéo thật dài bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn của Ngải Thiển. Vân Chiến cất bước giẫm lên bóng nàng, bước dài qua. Người thì đối đầu còn bóng lại chồng lên nhau.

"Nói đi, kêu bản tiểu thư ra đây làm gì?" Ngải Thiển khoanh hai tay trước ngực, tràn đầy khí thế.

Á? Bị Ngải Thiển hỏi, Vân Chiến mới cảm thấy bản thân đã quên phải nói gì. Hắn lắc lắc đầu, cố gắng bình tĩnh suy nghĩ, chờ tới lúc mạch suy nghĩ rõ ràng hơn thì mới bày ra vẻ mặt nghiêm túc: "Ta mong muội có thể rời khỏi sư đệ, rời khỏi núi Tử Nguyệt."

Việc này...Ngải Thiển nghe nói, miệng há hốc có thể nhét vừa một quả trứng gà. Đây là đang diễn kịch khổ vì tình sao? Rời khỏi Nguyệt Nguyệt, rời khỏi núi Tử Nguyệt? Sao nghe cứ như nữ chính đau khổ bị người nhà nam chính ép phải rời đi vậy?

Thấy Ngải Thiển hoảng sợ không nói, Vân Chiến nhấn mạnh thêm: "Ta muốn muội rời khỏi sư đệ. Muội ở bên đệ ấy ta không dám bảo đảm đệ ấy có làm ra chuyện gì tổn hại tới mình nữa không. Muội cũng không muốn đệ ấy bị thương đúng không?"

Ngải Thiển bất giác buông hai tay ra, thanh thanh cổ họng, biểu cảm đầy kỳ lạ, nói với Vân Chiến: "Vừa rồi huynh mới nói những lời đó một cách nghiêm túc đấy chứ?"

"Không nghiêm túc? Chẳng lẽ còn phải xào nấu lại mới là nghiêm túc?" Vân Chiến trừng mắt, suýt chút nữa là thở không nổi. Hắn rất nghiêm túc nói một hồi lâu mà lại nghe được một câu như thế, hỏi có tức không?

"Ừm, được rồi, coi như huynh nghiêm túc." Ngải Thiển thở dài bất đắc dĩ, duỗi hai tay ra, đã vậy thì không có cách nào khác.

"Ý muội là gì?" Vân Chiến nhếch khóe môi, cảm thấy đỉnh đầu sắp bốc khói rồi.

"Muội rất khâm phục." Ngải Thiển nói thế, khuôn mặt tươi cười tràn đầy nghiêm túc.

"Khâm phục gì?" Suy nghĩ của Vân Chiến không theo kịp Ngải Thiển, nghi ngờ hỏi.

"Khâm phục huynh." Ngải Thiển cười yếu ớt, kéo dài giọng.

"Ặc, khụ khụ..." Có thế nào hắn cũng không thể nghĩ tới Ngải Thiển sẽ nói một câu như thế. Câu này còn khiến người ta kinh hoàng hơn hồi nãy. Vì thế hắn bị sặc bởi nước bọt của chính mình. "Á? Khâm phục ta cái gì?"

"Khâm phục thiên phú diễn kịch kinh ngườid๖ۣۜXđ☆L๖ۣۜXqღđcủa huynh đó, sức tưởng tượng thật hoàn mỹ." Ngải Thiển khẽ mở miệng, gằn từng chữ thật nghiêm túc, nói.

"Có ý gì?" Vân Chiến nghiêng đầu, không hiểu mà hỏi. Hắn không thể lý giải được những lời này nhưng có thể nghe ra ý châm biếm trong đó.

"Không hiểu à?" Ngải Thiển cũng nghiêng đầu, hỏi vặn lại.

Vân Chiến lắc đầu, tỏ vẻ thật sự không hiểu.

Ngải Thiển cười khẽ: "Không hiểu thì muội sẽ không giải thích nhiều."

"Muội..." Vân Chiến tức giận, chỉ tay về phía Ngải Thiển nhưng không thể thốt ra lời mắng.

Ngải Thiển cười yếu ớt, nhìn Vân Chiến đầy dịu dàng, mặt rất bình tĩnh.

Tay Vân Chiến run lên. Hắn tự an ủi mình rằng hắn đã tu thành tiên, không so đo với một cô bé người phàm, tuy rằng cô bé này đã có tiên cốt.

Ngay lúc Vân Chiến cố gắng ổn định cảm xúc của mình, Lưu Niên vẫn im lặng đứng bên cạnh bỗng mở miệng, giọng nói lạnh lùng, xém chút nữa là khiến Ngải Thiển lạnh đến phát đau: "Muội, đi đi."

Lời ít ý nhiều, ba chữ vô cùng đơn giản đã biểu đạt trọn vẹn ý của mình. Ngải Thiển sờ sờ mũi, vẻ mặt khâm phục, nhìn Lưu Niên, quả đúng là "Bất minh tắc dĩ, nhất minh kinh nhân" *

*Trong “Hoạt kê liệt truyện” của Sử ký: "thử điểu bất phi tắc dĩ, nhất phi xung thiên: bất minh tắc dĩ, nhất minh kinh nhân". Ví với bình thường không có biểu hiện gì đặc biệt, nhưng khi làm thì có thành tích khiến mọi người kinh ngạc.

"Đúng, muội đi đi." Vân Chiến phụ họa lời Lưu Niên. Sao hắn lại bị Ngải Thiển dắt mũi, quên mất mục đích của mình thế nhỉ?

"Vì sao?" Đôi mắt sáng rỡ của Ngải Thiển chứa đầy nghi hoặc, trở nên mờ mịt.

"Muội không thể đứng ở đây." Vân Chiến vẫy vẫy tay, nói rất nghiêm túc. Hắn thấy bản thân đúng là thay đổi không ít, đã biết cười. Nhưng đang nói chuyện nghiêm túc như thế này thì không thể cười được.

"Lý do." Ngải Thiển không dài dòng nữa, nói ngắn gọn.

"Muội sẽ làm hại sư đệ." Lúc Vân Chiến nói lời này thì rất nghiêm túc. Hắn quyết định để cho Ngải Thiển rời đi, không chỉ vì Nguyệt Ca đã cho nàng tiên cốt. Tuy bọn hắn không tính ra được kiếp trước kiếp nàyd❖đ❖L❖q❖đcủa Ngải Thiển nhưng có thể loáng thoáng tính ra trong tương lại nàng sẽ có ảnh hưởng rất lớn tới Nguyệt Ca. Có lẽ là ảnh hưởng không tốt. Cho nên bọn họ nhất định phải bóp chết mọi khả năng từ trong trứng nước.

"Xin chỉ giáo?" Ngải Thiển lại khoanh tay trước ngực lần nữa, nhướng mày nhìn Vân Chiến. Sao lại coi nàng như ôn thần thế chứ?

"Muội đừng hỏi nhiều. Tóm lại là rời đi sớm đi." Vân Chiến không dám nhìn vào mắt Ngải Thiển. Đôi mắt đó quá trong, có cảm giác nàng nhìn thấu mọi thứ. Dưới ánh mắt chăm chú đó, bọn hắn có cảm giác mình quá ích kỷ.

Đôi mắt đen nhạt của Ngải Thiển lấp  lánh, không nói nhiều mà chỉ lẳng lặng nhìn vân chiến, nhìn tới mức lòng dạ hắn bồn chồn, không thể nói ra lời nhẫn tâm.