Độc Sủng Mỹ Hậu

Chương 13: Giận dỗi bỏ đi (thượng)



Sau vụ lộn xộn ở Ngự uyển, chuyện hoàng thượng đối quý phi yêu chiều hết mực lại được dịp lan truyền khắp trên dưới trong cung, dĩ nhiên càng ngày càng được thêu dệt thêm.

Trưa hôm ấy, Lôi Thừa Vũ cùng nàng dùng cơm.

Hắn ngồi đối diện với nàng chậm rãi ăn, Ninh Nhược Đình chăm chú nhìn người trước mặt, trong lòng không khỏi cảm thán, đại đại mỹ nam như vậy, ngay cả lúc ăn cũng khiến người ta không thể rời mắt.

Hắn ngẩng đầu, " Sao không ăn?"

Nàng bừng tỉnh, xấu hổ cúi đầu, vội vàng cầm đũa lên.

Món ăn trên bàn toàn cao lương mỹ vị, Ninh Nhược Đình chặc lưỡi, nếu ở thời của nàng, sẽ chẳng bao giờ dám bỏ tiền triệu ra ăn một bữa thế này.

Nàng gắp miếng tôm,  vừa cho vào miệng lưỡi liền bỏng rát.

Mặt Ninh Nhược Đình đỏ bừng lên " Tiểu Thanh, mau đem nước, đem nước cho ta, cay quá!"

Nước vừa được đem tới, nàng ngửa cổ một hơi uống cạn, chẳng còn chút dáng vẻ thuỳ mị nào.

Lôi Thừa Vũ nhìn bộ dáng ngốc nghếch của nàng, khoé miệng từ từ nhếch lên, trở thành nụ cười hoàn mỹ.

Nàng giận dỗi lườm hắn " Hoàng thượng cười gì chứ?"

" Dáng điệu vừa rồi của nàng thực ngốc nghếch."

Nàng không đáp lại, cúi đầu tiếp tục ăn.

" Do nàng tham ăn, cho cả miếng lớn vào miệng."

Ninh Nhược Đình tức giận ngẩng đầu " Thần thiếp không biết món đó rất cay!"

Hắn nheo nheo mắt " Nàng lại dám cãi cọ với trẫm?"

Nàng bĩu bĩu môi :" Không phải nói thần thiếp là phúc tinh sao?"

" Phải, nàng mới có thể tuỳ ý làm loạn." Hắn đứng dậy, cười nhẹ " Tối nay ta sẽ tới đây."

Ninh Nhược Đình cúi đầu thở dài : " Hoàng thượng thường xuyên tới cung Vĩnh Thuỵ, thần thiếp lại càng phải cẩn trọng, bị người ta hại chết lúc nào không biết.

Lôi Thừa Vũ như cười như không, bàn tay to lớn áp lên gò má hồng hào của nàng nói khẽ " Chỉ có nàng dám nói chuyện với trẫm như vậy."

Má nàng bỗng chốc đỏ lên, đứng trước mặt hắn ở khoảng cách gần như vậy, mùi hương trầm ổn trên người hắn lan vào cánh mũi, khiến cho nàng nhất thời mê đắm, tim trong lồng ngực không nghe lời đập loạn.

Thị vệ thân cận nhất của hắn- Lý Đằng, đúng lúc ấy tiến vào.

" Hoàng thượng vạn phúc kim an, quý phi nương nương cát tường."

" Bình thân."

" Hoàng thượng, Diệp đại nhân đang ở ngự thư phòng cầu kiến."

Lôi Thừa Vũ không chậm trễ rời đi.

Ninh Nhược Đình buồn chán đi ngủ,phân phó Tiểu Thanh trong lúc nàng ngủ ai cũng không tiếp.

Bây giờ là cuối thu, thời tiết mát lạnh dễ chịu, nàng liền ngủ một mạch tới xế chiều.

Trong lúc Ninh Nhược Đình say giấc, Đặng tài nhân đến nhưng không thể gặp, liền ôm một bụng uất ức đem kể lể với thái hậu, dĩ nhiên thêm mắm dặm muối.

Thái hậu tức giận nói " Doãn thị này thật ngang ngược, cậy được sủng mà ngạo mạn không coi ai ra gì. Không dạy cho nàng ta một bài học, nhất định lại càng không để cả bản cung vào mắt!"

Đặng tài nhân nghe vậy mở cờ trong bụng, thái hậu trừng trị ngươi rồi, xem ngươi còn dám lớn lối!

Lôi Thừa Vũ cùng Diệp Chính nghị sự, sau đó bữa tối ăn qua loa, rồi lại chuyên chú vào văn kiện chồng chất trên thư án. Vương Hàm ở bên cạnh mài mực hầu trà, đối với hoàng thượng đã chăm sóc từ nhỏ hiểu rất rõ, luôn hầu hạ chu đáo làm hắn hài lòng, cũng chỉ có Vương tổng quản.

Lý Đằng từ bên ngoài vào " Hồi hoàng thượng, Tô tổng quản tới chuyển lời thái hậu, khi nào hoàng thượng xong việc thì tới Ninh Vân các gặp người."

" Ninh Vân các, thái hậu đang ở chỗ chiêu dung?"

" Vâng, thưa hoàng thượng."

"Được, chuyển lời lại, ta sẽ tới."

" Nô tài tuân mệnh."

Triệu Uyển Nhi nghe tin vui sướng như điên, liên tục tạ ơn thái hậu.

Thái hậu nhìn nàng ta đang quỳ " Đứng lên đi, vận may này tận dụng cho tốt, không có lần thứ hai đâu!"

" Thần thiếp hiểu rõ, tạ ơn nương nương, thần thiếp lập tức đi chuẩn bị!"

Nàng ta sai người chuẩn bị nước nóng thả cánh hoa tắm rửa, trang son điểm phấn thật đẹp, lại mặc bộ trang phục lụa mỏng mềm mại, chỉ cần xoay mình một chút, đường cong bên trong liền ẩn hiện mà phô bày.

Triệu Uyển Nhi lấy trong hộp trang điểm ra một gói thuốc nhỏ, đổ vào bát sứ trắng muốt bên cạnh.

Thứ thuốc này không màu,hầu như không có mùi hoàng thượng tuyệt đối không thể nhận ra.

Đây chính là xuân dược mạnh do nàng ta sai người dùng giá cao mua được, chính là chuẩn bị cho ngày hôm nay.

Nàng ta còn lấy ra một viên đan dược, thứ thuốc này giúp dễ dàng mang thai chỉ trong một lần được sủng hạnh, cho vào miệng nuốt xuống.

Cung Vĩnh Thuỵ

" Tiểu Thanh, hoàng thượng đang ở đâu?"

Tiểu Thanh khó xử một chút, mới ngập ngừng nói: " Hoàng thượng đã tới... Ninh Vân các thưa nương nương."

"Triệu Uyển Nhi sống ở đó?"

" Vâng."

" Hừ, vậy mà sáng nay còn đóng kịch, giúp ta trừng trị nàng ta, đêm tới lại tìm nàng ta làm ấm giường." nàng nộ khí bừng bừng, hận không thể chạy ngay tới trước mặt hắn chất vấn. " Vậy mà còn nói đêm nay tới đây!"

" Nương nương người bớt giận, hoàng thượng đối nương nương ân sủng, Triệu Uyển Nhi chỉ là nhất thời hứng thú mà thôi."

" Mặc kệ hứng thú của hắn, bản cung cần gì quan tâm, lui ra đi, ta muốn nghỉ ngơi."

" Vâng, nô tì cáo lui."

Ninh Vân các.

" Hoàng thượng giá lâm."

Triệu Uyển Nhi vội bước ra :" Hoàng thượng vạn phúc kim an!"

Hắn hờ hững lướt qua nàng ta, cũng không liếc một cái.

"Hoàng nhi, đến đây ngồi xuống." Thái hậu nhẹ giọng. " Chiêu dung đứng dậy đi, tới đây."

Nàng ta yểu điệu bước tới, lại sai người đem hai bát canh nhân sâm lên.

" Hoàng thượng, thái hậu nương nương, đây là canh thần thiếp tự mình nấu. Hoàng thượng vì quốc sự lao tâm khổ tứ như vậy, từ nay thần thiếp sẽ vì người chuẩn bị vài món bổ dưỡng giữ gìn long thể."

Hắn vẫn một câu không nói, cũng không hề có ý định đụng đến bát canh.

" Hoàng nhi, con xem, chiêu dung có lòng như vậy." Thái hậu cầm thìa lên, " con cũng nếm thử đi."

Hắn chậm rãi cầm thìa, múc một chút canh nóng, đưa thìa canh tới bên miệng.

Triệu Uyển Nhi trong lòng đã loạn, bên ngoài vẫn cố giữ nét mặt thản nhiên.

Nước canh vào trong miệng, mùi nhân sâm thơm nhẹ lan toả, bỗng hắn cảm nhận được một mùi hương rất kì lạ khó chịu.

Triệu Uyển Nhi trong lòng vui mừng hồi hộp.

Bỗng nhiên, hắn đứng dậy, đem thìa ngọc cùng bát ném xuống đất vỡ tan.

Tất cả mọi người trong Ninh Vân các đều sợ hãi quỳ xuống.

" Ngươi cho thứ gì vào canh, hả?"

Triệu Uyển Nhi run rẩy, nước mắt lã chã rơi " Hoàng thượng, thần thiếp chỉ hầm canh nhân sâm như ngự thiện phòng vẫn làm, tuyệt đối không..."

Hắn rút cây kim bạc trong tay giơ lên, màu bạc đã ngả đậm.

" Còn dám bao biện?"

Thái hậu dĩ nhiên đã đoán ra nàng ta cho gì vào canh.

"Hoàng nhi, đây chắc chắn chỉ là hiểu lầm, Triệu chiêu dung tự mình nấu canh cho con, nhưng cũng không tự mình đem lên... vừa rồi ai mang canh lên?"

Một cung nữ hoảng sợ tiến lên" Hồi thái hậu, là tiểu nữ, nhưng tiểu nữ không... tiểu nữ..."

"Lôi ra ngoài chém cho ta!" Thái hậu quát lớn, cung nữ kia cứ thế bị kéo ra ngoài.

Đây rõ ràng chỉ là một màn quýt làm cam chịu, cung nữ kia chỉ là người thế mạng mà thôi.

Lôi Thừa Vũ trong lòng hiểu rõ, nhưng không có bằng chứng, cũng không thể làm gì hơn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.