Độc Sủng Mỹ Hậu

Chương 15: Trừng phạt



Về đến hoàng cung, Lôi Thừa Vũ tự mình bế nàng vào trong.

Ninh Nhược Đình ngẩng đầu, gương mặt vì men rượu mà nhuốm một tầng phiếm hồng, đôi mắt mơ mơ màng màng, mùi hương thơm mát trên người cùng mùi rượu nồng hoà quyện lại mười phần kiều mị.

Nàng không biết sợ đưa bàn tay nhỏ bé lên, áp vào má hắn.

" A, thật mịn màng nha!"

"..."

" Hoàng thượng, người thật đẹp trai, có thể làm minh tinh điện ảnh!"

"..."

Lôi Thừa Vũ căn bản không hiểu minh tinh là gì.

Hắn đặt nàng xuống giường, để nàng nằm thật ngay ngắn, còn kéo chăn đắp cẩn thận. Lôi Thừa Vũ đã muốn rời đi, nhưng tiểu nữ nhân này thật không biết điều.

Nàng vỗ vỗ vào má hắn vài cái, vẻ mặt ngốc nghếch nhìn hắn chằm chằm, Lôi Thừa Vũ liền bắt lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, tay kia vòng ra sau giữ lấy gáy nàng, hắn cúi đầu, gần kề gương mặt xinh đẹp tuyệt thế.

Đôi môi hắn nhanh chóng áp xuống chiếm giữ đôi môi anh đào đỏ mọng, dịu dàng chậm rãi, men rượu ấm nồng quấn quít giữa môi lưỡi làm say hồn người.

Ninh Nhược Đình mắt hạnh nhíu lại, lộ ra vẻ mê ly.

Đến khi hơi thở bị rút hết, Ninh Nhược Đình đưa tay yếu ớt đập vào lồng ngực hắn, Lôi Thừa Vũ mới buông nàng ra.

Chút tỉnh táo cuối cùng của nàng bị đánh cho tan tác, Ninh Nhược Đình nằm xuống giường, nhanh chóng thiếp đi.

Ra khỏi sương phòng của nàng, không khí bên ngoài làm cho Lôi Thừa Vũ tỉnh táo trở lại. Hắn vừa làm gì vậy? Hắn đã mất kiểm soát sao? Người luôn kiêu hãnh coi nữ sắc như phù du lại không vượt qua được cám dỗ ư?

Trong lòng Lôi Thừa Vũ rất mâu thuẫn, về nụ hôn vừa rồi, hắn vừa dằn vặt lại vừa thoả mãn. Lôi Thừa Vũ lắc lắc đầu, có lẽ là do hôm nay mình đã quá nóng giận, lại còn lo lắng, cho nên mới hành động thiếu tỉnh táo như vậy, nhất định không có lần sau.

Đến trưa hôm sau, Ninh Nhược Đình mới tỉnh dậy.

Đầu đau nhức như búa bổ, toàn thân mệt rã rời. Tửu lượng không tốt, lại còn bắt ép mình uống thứ vừa cay vừa đắng như vậy, Ninh Nhược Đình thầm mắng mình, đúng là đầu óc có vấn đề rồi.

Nàng nhớ lại chuyện ngày hôm qua, gọi Tiểu Thanh đến hỏi, dù sao Tiểu Thanh cũng tỉnh táo hơn. Nghe nói Lôi Thừa Vũ nổi trận lôi đình, còn phạt Tiểu Thanh nhổ cỏ ở Ngự uyển một tuần, Ninh Nhược Đình vừa ân hận vì làm liên luỵ Tiểu Thanh, vừa khiếp đảm, phen này không biết mình sẽ chết như thế nào đây.

Cung nữ hầu hạ nàng rửa mặt, thay y phục, dùng điểm tâm, nhưng Ninh Nhược Đình còn tâm trí đâu mà ăn nữa.

Một lúc sau, Vương tổng quản tới, truyền nàng đến tẩm cung của Lôi Thừa Vũ.

Ninh Nhược Đình hít một ngụm khí lạnh, tiêu rồi, tiêu thật rồi!

" Hoàng thượng, quý phi nương nương đã đến."Nàng phúc thân  " Thần thiếp tham kiến hoàng thượng, hoàng thượng vạn phúc kim an!"

Lôi Thừa Vũ nghe tiếng, đặt lại cuốn sách lên thư án, xoay người lại.

" Các ngươi lui ra hết đi!"

Ninh Nhược Đình một mình đối mặt với hắn, tim đập loạn, hai tay không biết để ở đâu liền đan vào nhau, mắt nhìn xuống dưới đất, hai tay liên tục vặn vẹo, giống như lúc nhỏ bị mẹ mắng.

Hắn cũng cứ thế giữ im lặng, chỉ chậm rãi đi lại, quan sát Ninh Nhược Đình.

Nàng cắn cắn môi, cứ từ từ tra tấn tinh thần thế này, chi bằng một đao dứt khoát cho xong, nàng rụt rè lên tiếng :" Hoàng thượng, người cho gọi thần thiếp?"

" Lau dọn hết tẩm cung cho ta."

Lôi Thừa Vũ nói, giọnh điệu giống như một mệnh lệnh bình thường, không có vẻ gì là tức giận.

Ninh Nhược Đình lập tức đưa mắt xem xét xung quanh, tẩm cung rộng như vậy, lại chỉ có một mình nàng dọn?

Haiz, so với tội của nàng, hắn thực đã hạ thủ lưu tình rồi!

Lôi Thừa Vũ lướt qua nàng, chuẩn bị bước ra ngoài.

Ninh Nhược Đình bất chợt nắm lấy tay áo hắn, tiếng nói nhỏ như muỗi kêu : " Hoàng thượng, người... người tới Ninh Vân các sao?"

Lôi Thừa Vũ giật mình, câu nói " Nàng quản được sao?" đến miệng lại nuốt ngược trở lại, hắn từ tốn nói" Đêm qua, ta chỉ tới đó gặp thái hậu, rồi lập tức rời đi."

Hơi thở lành lạnh của hắn phả vào trán nàng, Ninh Nhược Đình cảm nhận được hai người rất gần, nhất thời nhớ đến một màn hôn môi đêm qua, má nóng bừng lên, vội vàng buông tay áo hắn.

Lôi Thừa Vũ như cười như không, tay giữ lấy cằm nàng, ép nàng xoay mặt về phía hắn.

Hắn đặt lên gò má non mịn một nụ hôn phớt nhẹ như cánh bướm," Nếu lau dọn không xong, ta không cho nàng ăn cơm!"

Ninh Nhược Đình ngơ ngẩn, nhất thời không nhận ra, hắn vừa xưng "ta" - thân thiết cùng yêu chiều biết bao nhiêu.

Lôi Thừa Vũ ra ngoài, đóng cửa lại. Hắn lại vừa làm gì thế này! Không sao, không có gì quá trớn cả. Chỉ là thấy bộ dáng đó của nàng rất đáng yêu, cho nên muốn cưng chiều một chút thôi.

" Không có lệnh của ta, ai cũng không được phép mở cửa."

Hắn không muốn cho ai biết, chuyện nàng tự ý xuất cung mà bị phạt. Đặc biệt nếu đến tai thái hậu, khẳng định người sẽ gây không ít khó dễ cho nàng.

Lôi Thừa Vũ đến Ngự thư phòng, chăm chú xem tấu chương.

" Hoàng thượng, Phong tướng quân cầu kiến."

" Cho vào."

" Vi thần tham kiến hoàng thượng." Một nam nhân cao lớn quỳ một gối, cung kính hành lễ với Lôi Thừa Vũ.

" Bình thân." Trong ánh mắt Lôi Thừa Vũ lộ ra sự yêu quý và tín nhiệm hiếm thấy.

Phong Trạch từ từ đứng thẳng dậy, ngũ quan hài hoà tuấn tú, ưng mâu hữu thần, toàn thân mặc áo giáp toát lên khí phách khó ai bì kịp.

Hắn chính là Đại tướng quân nắm giữ binh quyền của Khang quốc, được phong Vương gia, cũng là bằng hữu tốt nhất cùng lớn lên với Lôi Thừa Vũ.

" Trạch, bọn chúng lại gây hấn?"

" Hoàng thượng, Thăng Long quốc bọn chúng ở biên giới giễu võ dương oai, thậm chí dùng tên bắn chết hơn mười binh lính tuần tra của chúng ta."

Lôi Thừa Vũ ánh mắt lạnh đi," Tên cẩu hoàng đế bên đó cũng thật không biết điều, chỉ biết đắm chìm trong tửu sắc còn muốn gây hấn với Khang quốc? Không phải tự tìm chết hay sao?"

" Dân chúng Thanh Long oán thán vô kể."

Hai người bàn bạc trong thư phòng rất lâu, đến chiều Phong Trạch mới ra về.

Lôi Thừa Vũ trở về tẩm cung, thấy nàng nằm bò trên thư án mà ngủ, khoé miệng cong lên nụ cười.

Hắn bế nàng đặt lên giường, nàng vẫn ngủ say sưa, có lẽ chưa tỉnh hẳn rượu, lại bị hắn phạt lau dọn, cho nên mới thiếp đi.

Canh giải rượu được mang lên.

" Nhược Đình..."

" Nhược Đình, nàng dậy mau!"Hắn hơi dùng sức, nhéo lên má nàng.

Ninh Nhược Đình ngồi bật dậy, gương mặt đẹp trai của hắn phóng đại trước mắt.

" Uống canh!"

Nàng đón lấy bát canh, ngửi thấy mùi thuốc bắc , lắc lắc đầu.

" Ta không uống."

Càng ngày càng không biết sợ, còn dám xưng " ta".

" Phải uống."

Hắn trừng mắt, nàng rụt cổ, đón lấy bát canh lên miệng từ từ uống.

Nàng nhăn mặt, đẩy bát canh ra " Khó uống!"

" Ngoan, uống hết đi." Hắn đỡ lấy bát canh, đưa tới bên miệng nàng.

" Hoàng thượng, Triệu chiêu dung cầu kiến."

Ninh Nhược Đình nghe tới cái tên này, lập tức trở thành con mèo xù lông, " Nàng ta tới làm gì?"

Lôi Thừa Vũ phất tay " Đuổi đi." Hắn đang ở cùng tiểu nữ nhân nghịch ngợm bướng bỉnh này, đều cảm thấy thoải mái vui vẻ, tuyệt đối không muốn có người làm phiền.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.