Độc Sủng Mỹ Hậu

Chương 2: Xuyên không



Mẹ Lan gục đầu bên giường bệnh khóc nức nở.

Đường điện não đồ lạnh lẽo vẫn đều đặn chạy trên màn hình.

Sao tai hoạ không ập xuống thân tôi đi, khổ thân con tôi…”

Khánh Huyền nghẹn ngào nâng bà dậy. “Nhược Đình sẽ không sao đâu, mẹ đừng khóc nữa, nó sẽ sớm tỉnh lại thôi.”

Một lão bà tóc trắng như tuyết, một thân bạch y bỗng dưng xuất hiện.

“Doãn Kiều Ninh dung mạo giống ngươi như hai giọt nước, năm Vĩnh Hi thứ nhất được triệu vào hậu cung, do bất mãn nên đã tự vẫn, còn ngươi, gặp nạn không chết, sẽ mượn thân xác Doãn Kiều Ninh mà sống một ngàn ngày, rồi trở về thân xác mình.

Lão bà nói xong liền biến mất.

Chỉ là mơ thôi…Nàng mở mắt.

Đây… là đâu?

Rèm lụa, màn trướng màu tím nhạt, bình phong cảnh tứ bình, bàn trà gỗ trước mặt… và một cô gái gục bên cạnh khóc thút thít, trên người rõ ràng là trang phục cổ xưa.

Vậy là… nàng đã xuyên không ư?

Thật hoang đường!

Ninh Nhược Đình tự nhéo mình một cái thật mạnh. Không phải mơ!

Nàng nhớ đến lời lão bà nói… Vậy đây là thời đại Khang triều… Còn nàng- Ninh Nhược Đình đang ở trong thân xác người tên là Doãn Kiều Ninh.

Nàng khó nhọc ngồi dậy.

“Tiểu thư tỉnh rồi!”

Tì nữ bên cạnh mừng rỡ vô cùng ” Ông trời có mắt, đã nghe thấu lời cầu nguyện của Tiểu Thanh hai ngày nay!”

“Ừm… Tiểu Thanh… Có thể lấy cho ta chút nước không?” Nhược Đình uể oải nói, một ngàn ngày ở đây, nàng phải sống cho thật tốt mới được, mấy khi có người hầu kẻ hạ như vậy chứ?

“Vâng, nô tì làm ngay.”

“Mau đi báo cho lão gia, phu nhân, tiểu thư tỉnh rồi!”

Trong nháy mắt, một đôi lão ông lão bà bước vào, vô cùng vui sướng.

“Tiểu Đình, con tỉnh rồi.”

Lão bà bước tới ôm lấy nàng ” Con hãy nghe ta, đừng bướng bỉnh nữa, nếu con không chịu vào cung, cả gia đình ta sẽ phải chịu tội, cái chức thái thú Đồ Châu của cha con cũng không giữ nổi đâu!”

Hừm, vào cung thì vào, dù sao cũng chỉ một ngàn ngày, đây là cơ hội hiếm có để nghiên cứu lịch sử Khang triều nữa.

“Được, con sẽ tiến cung.”

Lão ông lão bà vẻ ngạc nhiên, tiểu nha đầu này cứng đầu đến mức nhảy xuống hồ sen, sao bây giờ lại thay đổi vậy?

“Tiểu Thanh, chuẩn bị đồ đạc cho tiểu thư, ngày mai theo tiểu thư lên đường!”

“Vâng, thưa lão gia!”

Sáng sớm hôm sau, nàng ngồi trong kiệu hai ngựa kéo, cùng với tì nữ Tiểu Thanh lên đường vào cung.

“Tiểu Thanh, đưa ta gương!”

Gương mặt này… vẫn giống hệt như cũ.,, đúng như lời thần tiên lão bà nói.

“Tiểu thư đẹp như vậy, nhất định sẽ được sủng ái.”

Cái gì mà sủng ái, nàng chỉ muốn yên thân mà qua ngàn ngày thôi! Mấy chuyện cung tranh cung đấu rất ghê sợ, nàng không muốn dây vào nha Tiểu Thanh cảm thấy tiểu thư có gì đó lạ lùng, nhưng lại không nói rõ được.

Đi hết một ngày, ngủ lại một quán trọ, hôm sau lại tiếp tục đi.

Xế chiều ngày thứ hai, hoàng cung đã hiện ra trước mắt.

“Ê mông quá đi mất… xóc muốn chết…” Nhược Đình đau khổ bước xuống xe.

“Hoàng cung lớn thật đó!” Tiểu Thanh reo lên.

Mấy người họ được một vị tiểu thái giám đưa tới điện Vạn Hoa, nơi các tú nữ dự tuyển ở.

Nàng vừa bước vào, ánh mắt tất cả lập tức bị cuốn theo.

Nunh Nhược Đình một thân hồng y mềm mại duyên dáng, làn da trắng mịn màng ửng hồng sắc mơ màng, mắt phượng sâu như nước hồ thu, lông mày lá liễu dịu dàng, mũi cao thanh tú, đôi môi khẽ hé mở tựa cánh đào, mái tóc óng ả vấn cao, trâm ngọc cài đơn giản mà tao nhã.

Quả nhiên là quốc sắc thiên hương!

Trong lòng các tú nữ không khỏi ganh ghét.

“Triệu tỷ tỷ…” Mấy tú nữ nữa bước vào, giọng nói ngọt xớt vây quanh một nữ nhân gương mặt trang điểm cầu kì, vẻ vênh váo ngạo mạn.

“Cô ta cậy mình là thiên kim của tể tướng đại nhân, từ lúc tới đây lúc nào cũng hống hách không coi ai ra gì!” Một tú nữ đứng gần Nhược Đình nói khẽ.

“Nghe đồn thái hậu sẽ chọn cô ta làm hoàng hậu, cho nên cô ta mới dám kiêu căng như vậy!”

“Người như cô ta làm chủ hậu cung, sau này chúng ta khốn đốn rồi.” Một tiếng thở dài.

Vừa vào cung đã gặp ác nhân rồi… Haiz… sống yên thế nào đây… Nunh Nhược Đình buồn bực vô cùng.

“Ngươi là ai thế? Mới đến sao?” Một giọng nói lanh lảnh vang lên.

Bị ác nhân sờ gáy rồi…

Triệu Uyển Nhi hất hàm, ” Còn không mau nói?”

“Muội là Doãn Kiều Ninh, con gái thái thú Đồ Châu.”

Triệu Uyển Nhi nâng mặt nàng lên ” Được đó, cũng đẹp.”

Nàng ta nghĩ mình là ai chứ? Ninh Nhược Đình khó chịu hất tay nàng ta ra ” Tỷ tỷ xin giữ lễ!”

“Ngươi!” Triệu Uyển Nhi chưa từng bị đối xử như vậy, tức giận giơ tay định tát Nhược Đình.

“Tham kiến Vương tổng quản!”

Triệu Uyển Nhi đành hạ cánh tay xuống.

Nữ tì và thái giám trong cung đều cúi đầu, một vị công công mặc y phục xanh lá thẫm, tay cầm phất trần dáng vẻ nghiêm nghị bước vào.

Các tú nữ lập tức xếp thành hai hàng.

Vương công công từ tốn lên tiếng.

“Từ hôm nay, hai mươi tú nữ dự tuyển sẽ phải học tập cung nghi cung quy, luyện tập múa và làm món điểm tâm trong cung trong vòng một tháng. Sau đó thái hậu sẽ đích thân tuyển chọn những người ưu tú vào hậu cung. Còn lại sẽ được trở về tư gia.”

Vương tổng quản chỉ vào một phụ nữ đứng tuổi bên cạnh ” Đây là người sẽ dạy nghi lễ cho các ngươi. Học tập cho nghiêm túc.”

“Vâng thưa tổng quản.” – các tú nữ đồng loạt đáp lời.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.