Độc Sủng Mỹ Hậu

Chương 23: Biên ải



" Nhược Đình, mau thức dậy!"

Nàng mơ màng mở mắt ra : " Ưm?"

" Tới nơi rồi!" Lôi Thừa Vũ vừa nói,  xuống ngựa, sau đó đỡ nàng xuống.

Viên tướng giữ ải cung kính cúi đầu : " Mạt tướng tham kiến hoàng thượng, tham kiến nương nương, tham kiến Nhị Vương gia!"

" Miễn lễ! Đại vương gia đâu?"

" Hồi hoàng thượng, vương gia đang huấn luyện binh sĩ ở trong."

Lôi Thừa Vũ cùng nàng và Phong Trạch bước vào trong thành.

Đứng trên đài cao là một nam nhân cao lớn một thân chiến bào oai phong lẫm liệt, ánh mắt dõi theo những binh sĩ đang luyện tập bên dưới.

" Huynh!" Hắn và Phong Trạch đồng thanh.

Nam nhân đó xoay người lại,ôm quyền, cúi đầu " Hoàng thượng!"

Hắn thân mật vỗ vai Đại vương gia :" Huynh, ta đã nói nhiều lần, huynh không cần đa lễ!"

" Hoàng thượng, phép quân thần không thể bỏ qua!"

" Huynh là đại huynh của ta, sao lại không thể?"

Đại vương gia ngẩng đầu nhìn Ninh Nhược Đình :" Đây là..."

" Huynh, đây là quý phi của ta."

" Tham kiến nương nương."

Nàng dịu dàng đáp lễ " Vương gia không cần khách khí!"

" Nhược Đình, ta đã kể với nàng, Thừa Vân huynh là đại huynh của ta."

" Ta còn nhớ. Hai người tình huynh đệ rất tốt."

Phong Trạch và Lôi Thừa Vân chỉ cần qua việc hắn đưa nàng theo, đủ biết sủng ái tận trời, cũng không cảm thấy xưng hô như thế có gì không được.

Ninh Nhược Đình lén nhìn Lôi Thừa Vân. Gương mặt rất tuấn tú nghiêm nghị, hắn cùng Lôi Thừa Vũ vẻ ngoài hao hao nhau.

Trong lúc ba người họ bàn bạc kế sách, Ninh Nhược Đình được đưa vào trong nghỉ ngơi.

Điều kiện ở đây không thể bằng trong cung, nhưng nàng cũng không bận tâm.

Ngồi trong phòng một lúc, Ninh Nhược  Đình đã cảm thấy buồn chán, Tiểu Thanh lại không đủ sức khoẻ để theo ra trận lần này, cung nữ theo hầu nàng lại là người khác. nên Ninh Nhược Đình cũng không có ai trò chuyện.

Nàng lấy áo khoác lông choàng lên người, đi ra ngoài.

" Nương nương, bên ngoài rất lạnh, người hãy vào trong nghỉ ngơi ạ!"

Nàng hoàn toàn bỏ ngoài tai, cứ thế đi.

Cung nữ bất đắc dĩ theo sau.

Ninh Nhược Đình lên phía trên đài quan sát, ở đó có vài người lính canh cầm giáo đứng gác.

Ở đây, chính là biên giới phía Bắc đất nước. Một bên là Xuyên Châu, bên kia chính là Thăng Long quốc.

Khí hậu ở đây lạnh hơn ở kinh thành nhiều, hơi thở vừa gặp không khí liền biến thành làn khói bay lên, nàng đưa tay giữ chặt lấy áo lông, tránh cho gió rét lùa vào trong người.

Cảnh vật phía dưới hoang tàn, vắng lặng, Lôi Thừa Vũ nói, giữa biên giới hai nước là khoảng cách một dặm, người dân hai nước có thể tới khu vực trung gian này mua bán, trao đổi hàng hoá; nhưng từ khi Thăng Long quốc gây hấn, vùng trung gian này ngoại trừ binh lính đi tuần, thì không ai lui tới nữa.

" Sao lại đứng đây? Gió lớn như thế này, sẽ bị cảm lạnh."

Lôi Thừa Vũ nhanh chân bước tới.

Hắn vòng tay ôm vai nàng " Đi, vào trong!"

" Thừa Vũ, khi nào chàng phải ra trận?"

"Đêm mai."

Nàng rơi vào trầm mặc, đêm mai sẽ là một đêm rất dài. Dù nàng có lo lắng bao nhiêu, rốt cuộc cũng không giúp gì được cho hắn.

" Nhược Đình?"

Nàng ngước đầu nhìn hắn.

Lôi Thừa Vũ xoay người, hai tay đặt trên vai nàng :" Nàng chỉ cần giúp ta một việc, đó là giữ sức khoẻ thật tốt, đợi thắng trận cùng ta trở về, hiểu không?"

" Được, ta giúp chàng, đợi chàng thắng trận cùng trở về." Nàng nở nụ cười dịu dàng, hàng lông mi dài cong vút khẽ chớp, khiến cho Lôi Thừa Vũ trong khoảnh khắc bị câu hồn đoạt phách.

Đêm hôm ấy, Ninh Nhược Đình vừa leo lên giường, liền thấy hắn cũng bước vào, mặc nguyên long bào trên người, cởi giày, leo lên giường nằm xuống.

Nàng mở lớn mắt, tay chọc chọc vào người hắn " Chàng sao lại nằm đây?"

Hắn nheo mắt, đuôi mắt đào hoa lại càng kéo dài :" Ta không nằm bên thê tử của mình, còn có thể nằm đâu?"

Mặt nàng đỏ lên, đánh hắn một cái :" Không đứng đắn!"

" Ta có chỗ nào không đứng đắn?" Hắn hỏi ngược lại, còn chỉ chỉ xuống giường " Mau nằm xuống đi, để cho ta ngủ, mai ta phải ra trận, nhớ không?"

Nàng chưa kịp phản ứng, hắn đã ngồi bật dậy, ôm lấy nàng cùng nằm xuống.

" Chàng!"

Lôi Thừa Vũ khép mi mắt lại.

Ninh Nhược Đình nằm yên, ngắm nhìn gương mặt hắn. Ngũ quan tinh xảo như tượng tạc, hài hoà cân đối, ngày nào cũng được ngắm nhìn đại soái ca thế này, nàng cũng thật may mắn.

Nàng không ngủ được, nghĩ ngợi, không biết mẹ thế nào rồi? Nàng cứ hôn mê như vậy, chắc hẳn mẹ rất lo lắng buồn phiền, nhưng biết làm thế nào? Chỉ có thể chờ đợi thôi!

Hắn có lẽ đã ngủ rồi, nhưng cũng không yên giấc, hai đầu lông mày chau lại.

Nàng đưa ngón tay thon dài lên, vuốt đầu lông mày hắn giãn ra.

Pặc!

"A!"

Hắn đột nhiên mở mắt, siết chặt lấy cổ tay nàng, ánh mắt vô cùng lạnh lẽo.

Ninh Nhược Đình thấy bộ dạng này, không khỏi hoảng sợ.

Hắn nhận ra mình đã làm nàng đau, lập tức buông tay, ánh mắt trở nên hoà hoãn.

" Ta xin lỗi!"

Nàng hiểu, hắn làm vậy là do cảnh giác.

" Chàng muốn bẻ gãy tay ta hả?" Nàng giận dỗi nói, xoa xoa cổ tay vừa bị hắn nắm chặt.

" Mau ngủ đi!"

Nói xong liền nhắm mắt lại. Nàng trằn trọc hồi lâu, cuối cùng mệt quá, liền thiếp đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.