Độc Sủng Mỹ Hậu

Chương 26: Lôi Ngọc Âm



Sáng hôm sau, quân lính hàng ngũ chỉnh tề, chuẩn bị lên đường.

Ninh Nhược Đình cũng không nghĩ có thể trở về sớm như vậy, xem ra Tiểu Thanh đánh giá thấp năng lực của hắn rồi, còn nói nhanh ba tháng, chậm nửa năm chứ. Họ về đến kinh thành là hai tuần nữa, tổng cộng lần đi dẹp loạn này mất một tháng.

Lôi Thừa Vũ lúc mặc áo giáp, chỉ có thể hình dung bằng câu ngọc thụ lâm phong.

Hắn thực đa mưu túc trí, có thể chiến thắng nhanh chóng, lại không có nhiều thương vong.

Hắn cứ ôm nàng trên ngựa như vậy, một đoàn người vừa đi vừa nghỉ. Hai tuần sau, về tới kinh thành.

Cổng thành mở ra.

Nàng mở to mắt, ngồi thẳng dậy, cảnh tượng cũng thật hoành tráng.

Người dân trong thành rất đông tụ tập hai bên đường, thấy hắn đi đến, liền quỳ xuống hô lớn:

" Hoàng thượng vạn tuế, vạn vạn tuế!"

" Vạn tuế, vạn vạn tuế!"

" Bình thân!"

Giọng nói của hắn tuy nhẹ nhàng, nhưng lại tản ra uy nghiêm tột bậc.

Người dân mừng rỡ đứng dậy.

" Hoàng thượng thật oai phong dũng mãnh! Dân chúng chúng ta cũng nhờ người mà được bình an!"

" Ồ, người ngồi cùng hoàng thượng là ai vậy?"

" Ngươi không biết sao? Là quý phi nương nương đó! Thật xinh đẹp như thiên tiên!"

"Đúng vậy đúng vậy, nhìn nương nương còn nhu thuận hoà ái, chẳng trách được ân sủng như vậy."

Khoé môi Lôi Thừa Vũ giật giật, hắn có võ công , dĩ nhiên thính lực rất tốt, những lời kia đều nghe thấy.

Nói nàng đẹp như thiên tiên, không sai, chỉ có điều, Nhược Đình mà nhu thuận hoà ái, người trong thiên hạ đều là hiền nhân sao?

Có ai biết nàng ấy giảo hoạt không?

Vào trong cung, bá quan đều tới đại môn đón tiếp hắn, thái hậu và các phi tần cũng vậy.

Ninh Nhược Đình thực sự mất kiên nhẫn, lúc này chỉ muốn nghỉ ngơi, nàng thực sự mệt lắm rồi, đến chớp mắt một cái cũng lười.

" Nhược Đình!"

" Hử?"

" Tối nay ở Ngự uyển thiết yến, nàng về thì nghỉ ngơi, đến tối ta cùng nàng đến đó."

"Ừm, ta biết rồi!"

Đám người trong cung thật rỗi việc, mệt mỏi muốn chết không để người ta nghỉ ngơi, còn bày đặt yến tiệc.

Tiểu Thanh thấy nàng trở về rất vui mừng, vội vàng săn sóc" Nương nương, Tiểu Thanh đã chuẩn bị nước nóng rồi, nương nương vào tắm rồi nghỉ ngơi đi ạ."

Nàng đặc biệt hài lòng, nha đầu này, lúc nào cũng làm đúng ý nàng.

Ninh Nhược Đình tắm xong, ngủ một mạch đến xế chiều.

" Hoàng thượng giá lâm."

Nghe ồn ào, nàng bật dậy.

" Nhược Đình, nàng..."Lôi Thừa Vũ muốn bảo nàng chuẩn bị rồi đi cùng hắn, nhưng nhìn bộ dáng phờ phạc kia, lại cảm thấy đau lòng.

" Thôi, nàng mệt thì nghỉ ngơi đi, không cần tới yến tiệc."

" Ta không mệt!"

Hắn quan tâm đến nàng như vậy, làm sao nàng có thể làm hắn khó xử được?

Ninh Nhược Đình thay y phục chỉnh tề, chỉnh trang đầu tóc, còn cẩn thận cài trâm hắn tặng lên đầu.

Lôi Thừa Vũ nhìn thấy nàng, không khỏi cảm thán, dù đã ngắm nhìn nàng bao lâu vẫn không khỏi cảm thấy say mê.

Hắn ôm nàng vào trong lương đình, lúc này mọi người đều đông đủ.

Ninh Nhược Đình cảm nhận rõ ràng, nếu ánh mắt thực sự có thể phát hoả, e rằng nàng đã biến thành tro.

Chỗ ngồi của nàng, là ở bên phải hắn, bên trái dĩ nhiên là thái hậu.

Mọi người vừa an toạ, yến tiệc sắp bắt đầu thì...

" Công chúa giá đáo!"

Ninh Nhược Đình nghi hoặc, tại sao từ trước tới nay nàng không biết còn có một công chúa?

Một nữ tử một thân hồng y, gương mặt khả ái bước vào trong.

Các vị quan viên vừa ngồi xuống, lại phải đứng lên hành lễ.

Đôi mắt lanh lợi của công chúa sáng rực, nàng đi nhanh đến chỗ Lôi Thừa Vũ và thái hậu, nhanh nhẹn ôm lấy thái hậu.

" Mẫu hậu, hoàng huynh, Âm Nhi rất nhớ hai người!"

Thái hậu mỉm cười ôn nhu" Nha đầu này, sắp về nhà chồng rồi vẫn như tiểu nhi nữ!"

Lôi Ngọc Âm cong môi hờn dỗi " Con không xuất giá, con muốn ở lại bên mẫu hậu!"

" Âm Nhi, đừng nháo nữa, muội ngồi xuống đi!" Lôi Thừa Vũ nhẹ giọng nói.

Phía dưới, hai bên tả hữu chính là Lôi Thừa Vân và Phong Trạch, vị trí của Lôi Ngọc Âm ngay dưới Phong Trạch.

Ninh Nhược Đình vẫn nhìn theo Lôi Ngọc Âm.

Lôi Thừa Vũ hiểu được ý nàng, liền ghé tai nàng giải thích " Lôi Ngọc Âm muội ấy là nhi nữ của thái hậu, muội muội cùng cha khác mẹ với ta, ta vốn chỉ là con thừa tự của thái hậu, mẫu phi ta bệnh mất khi ta còn nhỏ. Trước đây muội ấy đến sống ở hành cung, cho nên nàng chưa gặp."Nhắc đến mẫu phi, giọng nói bình ổn của hắn có chút run lên.

" A, đây hẳn là hoàng tẩu?"

Ninh Nhược Đình giật mình, Lôi Ngọc Âm là đang nói với nàng?

Lôi Thừa Vũ trong mắt toát lên ý cười thoả mãn, hai tiếng hoàng tẩu này, nghe thật êm tai!

Hoàng tẩu? Công chúa cũng thật thoải mái đi. Không sao, như vậy thật tốt!

" Âm Nhi, không được thất lễ!" Thái hậu lạnh giọng nhắc nhở, bà còn chưa chấp nhận nàng ta, sao Âm Nhi có thể gọi một tiếng hoàng tẩu?

" Tẩu thật đẹp nha, làm Âm Nhi cảm thấy mình thật thua kém." Lôi Ngọc Âm hoà nhã nói, hoàn toàn là hâm mộ mà không có một tia đố kỵ.

" Công chúa quá lời rồi."

" Nào, ta kính tẩu một ly!"

Nói rồi, công chúa tự rót cho mình một chén rượu, đưa về phía nàng.

Ninh Nhược Đình cũng rót một chén, liếc qua, liền thấy ánh mắt Phong Trạch nhìn Lôi Ngọc Âm khác thường.

Ánh mắt ấy, rõ ràng là quan tâm cùng lo lắng.

Haha, giữa hai người này không đơn giản đi!

" Được, công chúa, thỉnh!"

Hai người đều uống cạn chén rượu.

Nàng cảm thấy rất thích vị công chúa này.

" Hoàng tẩu, ta rất thích tẩu đó!"

" Được công chúa quý mến, ta thật may mắn rồi!" Nàng nở nụ cười sáng lạn, vui vẻ đáp lại.

" Tục danh của tẩu gì vậy?" Lôi Ngọc Âm cười nói, đôi mắt cong lên như vầng trăng khuyết.

" Tên của ta là Doãn Kiều Ninh."

"Ồ, từ nay tẩu có thể gọi ta Âm Nhi!"

" Được!" Nàng thoải mái đáp lại, trong hoàng cung có người bầu bạn, không tệ.

Tối đến, Lôi Thừa Vũ cùng nàng trở về cung Vĩnh Thuỵ.

Hai người vào đến tẩm điện, cung nữ liền lui ra, đóng cửa lại.

Lôi Thừa Vũ chuếnh choáng men say, nàng để hắn ngồi trên giường, muốn gọi cung nữ nấu canh giải rượu.

Đang định ra ngoài phân phó, bàn tay lại bị hắn kéo lại.

" Nhược Đình..."

Hắn giữ nàng ngồi trong lòng.

"Thừa Vũ, để ta giúp chàng chuẩn bị canh giải rượu."

" Không cần..." Hơi thở của hắn nóng rực phả vào cổ nàng, hắn nhanh nhẹn xoay người, đem nàng đè xuống giường.

Ninh Nhược Đình hoảng hốt " Chàng..."

Lời chưa kịp nói ra, đã bị hắn nuốt xuống.

Hắn hôn nàng, không còn ôn nhu dịu dàng nữa, mà nụ hôn cuồng dã tấn công, khiến nàng không thở nổi.

Nụ hôn của hắn trượt xuống cần cổ trắng ngần, gặm cắn từng chút một.

Bàn tay hắn đưa lên, muốn cởi lớp áo ngoài của nàng xuống.

Ninh Nhược Đình hoảng hốt giữ lấy tay hắn, kêu lên " Thừa Vũ, dừng lại!"

Hắn coi như không nghe thấy.

" Thừa Vũ, mau dừng lại đi!" Giọng nói nàng càng khẩn trương.

Hắn vẫn không mảy may nghe lọt.

" Hoàng thượng, người chỉ coi thần thiếp là phúc tinh, chúng ta không phải phu thê thực sự!"

Thân mình Lôi Thừa Vũ bỗng cứng đờ, động tác cũng dừng lại.

Hắn ngẩng lên, đối diện với nàng, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.

Lôi Thừa Vũ đứng dậy, chỉnh trang y phục, không nói lời nào rời đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.