Độc Sủng Mỹ Hậu

Chương 34: Động thai



Ninh Nhược Đình cùng Lôi Thừa Vũ trở về cung Vĩnh Thuỵ, người của Lan Tâm các cũng được thả đi hết.

Nàng trở về, dùng bữa xong, hôm nay thật sự có chút quá sức rồi, liền đi nghỉ ngơi.

Lôi Thừa Vũ nằm bên cạnh nàng, ôm nàng vào trong ngực.

Nàng thân thể mệt mỏi, nhưng là trằn trọc không ngủ được, lật qua lật lại trên giường.

Hắn mở mắt, kéo chăn lại cho nàng," Nhược Đình, làm sao vậy? Nàng khó chịu sao?"

" Ta không ngủ được." Ninh Nhược Đình trong người mệt mỏi, lại không thể chợp mắt, nàng lo cho con mình.

" Sao vậy? Mấy hôm nay đều uống canh an thai, lẽ ra phải ngủ ngon chứ?" Hắn cau mày.

" Có lẽ ta chỉ khó chịu một chút thôi, không có vấn đề gì đâu."  Nàng nói xong liền nhắm mắt lại, ngày mai hắn cần thượng triều, không thể để hắn vì nàng mất ngủ được.

Ninh Nhược Đình cố gắng nằm yên, rốt cuộc đến gần sáng không chịu được mà thiếp đi.

Đến sáng, nàng vừa tỉnh dậy, cũng là lúc Lôi Thừa Vũ vừa lên triều. Nàng ngủ cũng không được bao lâu, thân thể mềm nhũn vô lực, hai mắt thâm quầng.

Vừa lúc Tiểu Thanh vào đưa nước rửa mặt, hoảng hốt lại gần " Nương nương, người làm sao vậy? Sắc mặt người rất kém!"

" Ta không ngủ được." Nàng yếu ớt đáp lại, cũng không đủ hơi sức mà nói nữa.

" Nương nương, Tiểu Thanh gọi Trương ngự y tới!"

Trương ngự y là người giỏi nhất ở thái y viện, chuyên chăm sóc cho hoàng đế, cũng chỉ có ông biết bí mật này.

" Không cần đâu, có lẽ mang thai nên trong người khó chịu. Không bao lâu sẽ quen thôi."

" Nương nương, người không thể chủ quan được đâu!" Tiểu Thanh lo lắng nói, nếu chủ tử mệt nhọc thế này, sức khoẻ xấu đi chưa nói, còn ảnh hưởng tới long thai.

" Được rồi, đừng cuống lên nữa, nếu cần ta nhất định sẽ gọi."

" Vâng, nương nương nhất định phải giữ gìn ngọc thể."

" Ừ, ta biết rồi."

Tiểu Thanh trong lòng vẫn lo lắng, nhưng cũng không nói gì nữa, đến lò đốt hương liệu thay hương liệu dùng ban ngày rồi lui ra ngoài.

Ninh Nhược Đình cũng không ra khỏi cung Vĩnh Thuỵ nữa, vì an toàn của con, đành phải chịu khổ một chút, ở trong cung Vĩnh Thuỵ cho tới lúc tìm ra thủ phạm thật sự. Lôi Thừa Vũ cũng đã hạ chỉ, ngoại trừ công chúa và hạ nhân của cung Vĩnh Thuỵ, ai cũng không được tiến vào.

Cũng may, cung Vĩnh Thuỵ là tẩm cung lớn nhất nhì trong hoàng cung, trong khuôn viên rộng rãi có nhiều hoa thơm cỏ lạ, Ninh Nhược Đình thỉnh thoảng đi lại, cũng đỡ buồn chán hơn ngồi trong phòng.

Ninh Nhược Đình không muốn ăn chút nào, cố gắng ăn mấy miếng điểm tâm sáng, rồi lại lên giường nghỉ ngơi. Nàng không cảm thấy khó chịu như tối qua nữa, rất nhanh đã thiếp đi.

Nàng ngủ một giấc, lúc tỉnh lại đã là buổi chiều.

" Nương nương, người dậy rồi? Tiểu Thanh mang điểm tâm lên cho người!"" Ừ!" Buổi trưa ngủ không ăn cơm, bây giờ có chút đói bụng, dù sao bây giờ cũng phải ăn cho hai người.

" Buổi trưa hoàng thượng tới muốn cùng nương nương dùng cơm, nhưng nương nương đang ngủ, hoàng thượng liền rời đi rồi."

Tiểu Thanh ngồi đối diện với Ninh Nhược Đình, nhẹ nhàng nói.

" Ừ, hoàng thượng bây giờ ở đâu?"

" Người đang ở Ngự thư phòng ạ."

Tiểu Thanh trong lòng lo lắng, nhưng vẫn không muốn nói ra, sợ ảnh hưởng không tốt đến tâm tình của nàng.

Ninh Nhược Đình lại cảm giác được " Tiểu Thanh, có chuyện gì sao?"

Nếu chủ tử đã hỏi, nàng không muốn nói dối" Nương nương, sáng nay lúc thiết triều, nhiều quan viên đã dâng tấu,khuyên hoàng thượng không nên độc sủng nương nương, mà nên tới chỗ những vị phi tử khác, để cho hoàng thất có nhiều người nối dõi..."

Ninh Nhược Đình cũng không cảm thấy ngoài dự đoán, bình thản nói " Tâm phúc của ta có khác nha, chuyện trên triều cũng biết được!"

Tiểu Thanh cũng không cảm thấy ngạc nhiên, chủ tử sao có thể cư xử như những nữ nhân tầm thường khác!

"Chuyện này cũng là do Vương tổng quản nói với Tiểu Thanh."

" Việc này không cần ta lo lắng. Nếu chàng chỉ có mình ta, thì ta có thể yên lòng không cần quản. Nếu chàng đã muốn có nữ nhân khác, ta muốn quản cũng không được."

Tiểu Thanh càng thêm ngưỡng mộ chủ tử " Nương nương, người nói rất hay!"

"Nhược Đình, nàng đương nhiên không cần lo lắng !"

Lôi Thừa Vũ tươi cười bước vào, Tiểu Thanh liền thức thời lui ra.

" Thế nào, còn khó chịu không?"

" Ngủ bù một giấc, bây giờ không mệt."

" Ừ, vậy thì tốt, có muốn ra ngoài đi dạo một chút không?"

" Được."

Lôi Thừa Vũ cùng nàng ra ngoài, đi lại trong khuôn viên Vĩnh Thuỵ cung một chút, lại trở vào trong phòng. Bụng bây giờ cũng lớn hơn, nàng lại tăng cân không ít, đi lại cũng không linh hoạt như trước.

" Thừa Vũ, tối nay nói Âm Nhi tới ăn cơm với chúng ta!"

" Được."

" Cả Nhị vương gia có được không?"

Hắn khó hiểu cau mày" Nàng muốn mời Phong Trạch?"

Nàng ném cho hắn một ánh mắt coi thường" Chàng cố ý hay thực sự không nhìn ra vậy? Nhị vương gia có ý tứ với Âm Nhi đó!"

Hắn có chút kinh ngạc" Làm sao nàng biết?"

Mức độ tinh ý của đàn ông đúng là số không.

Ninh Nhược Đình hừ một tiếng " Chỉ sợ mình chàng không biết!"

" Vậy tại sao Phong Trạch không nói với ta ban hôn?"

Ánh mắt coi thường của nàng đã tăng mức độ lên mười lần " Nhị vương có ý với công chúa, nếu như xin chàng ban hôn, hôn nhân gượng ép thì có nghĩa lí gì? Nhị vương là muốn trước chiếm được cảm tình của Âm Nhi!"

Lôi Thừa Vũ làm ra biểu tình bừng tỉnh đại ngộ " Xem ra nàng thật tinh tường!"

" Dĩ nhiên!"

" Để hai hôm nữa đi, lúc đó Phong Trạch mới về."

" Được."

Đêm hôm đó, nàng như cũ không ngủ được, nhưng vẫn cố gắng nằm yên, không muốn Lôi Thừa Vũ lo lắng.

Đêm tiếp theo cũng vậy, chỉ có điều ban ngày, nàng lại có thể ngủ rất ngon.

Tối ngày thứ ba, Ninh Nhược Đình cùng Lôi Thừa Vũ cùng Lôi Ngọc Âm và Phong Trạch bốn người ăn cơm.

Lôi Ngọc Âm cùng Ninh Nhược Đình nói chuyện rất vui vẻ, Lôi Thừa Vũ và Phong Trạch cũng gác lại chuyện chính sự, thoải mái chuyện trò, không khí ấm áp vô cùng hài hoà.

Lôi Ngọc Âm rất thích ăn món cay, không giống với Ninh Nhược Đình, Phong Trạch rất hiểu Lôi Ngọc Âm, liền chuyển món ăn nàng thích nhất tới gần, còn nhắc nhở "Không nên ăn nhiều."

Công chúa không vui đáp lại " Trạch ca ca, muội không còn là tiểu nhi nữ nữa, muội biết mà!"

" Âm Nhi, ca ca cũng là muốn tốt cho muội."

Nghe Ninh Nhược Đình phân tích một hồi, Lôi Thừa Vũ mới để ý thấy, đối với Lôi Ngọc Âm, đại huynh, nhị huynh, cùng với một tiếng " Trạch ca ca" này có ý nghĩa rất khác nhau.

Hắn gả tiểu muội yêu quý cho người anh em của mình, chẳng còn gì phải đắn đo nữa, hắn hoàn toàn yên tâm. Bất quá, những lời Ninh Nhược Đình nói rất có lý, vậy cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên.

Ninh Nhược Đình từ khi vào cung hiếm khi được thoải mái vui vẻ như vậy, ăn cơm cũng thấy có khẩu vị hơn nhiều. Bỗng nhiên, trong bụng truyền đến cảm giác đau tức, nàng vội vã buông đũa, đưa hai tay ôm lấy bụng.

" Thừa Vũ, đau..." Gương mặt nàng dần dần mất đi huyết sắc.

Lôi Thừa Vũ biến sắc,nhanh chóng đỡ lấy nàng, lớn tiếng gọi " Lý Đằng!"

Lý Đằng cùng gấp gáp chạy vào, Tiểu Thanh thấy chủ tử được hoàng thượng đỡ lấy, mặt tái đi, cũng chạy vào theo.

Hắn vừa đỡ nàng lên trên giường, Lý Đằng lập tức bắt mạch.

Lôi Ngọc Âm gấp giọng" Hoàng tẩu sao vậy? Ngươi mau nói đi!"

Phong Trạch vỗ nhẹ vai nàng" Âm Nhi, muội bình tĩnh đi. Y thuật của Lý Đằng thật sự tốt, muội không nên lo lắng quá."

Lý Đằng vốn là trẻ mồ côi, lúc sáu tuổi, được Lôi Thừa Vũ lúc ấy mới chỉ là một hoàng tử trong lúc xuất cung cứu thoát khỏi lũ buôn người, từ đó liền đi theo Lôi Thừa Vũ, tiên đế cho hắn theo học y thuật và võ công, nhằm trở thành cánh tay phải cho Lôi Thừa Vũ. Lý Đằng lại thật sự có tuệ căn, lớn lên ưu tú, trở thành tâm phúc của Lôi Thừa Vũ, đã phò tá hắn được mười năm.

Lý Đằng bắt mạch xong, biểu tình hoà hoãn hơn một chút " Hoàng thượng, người không cần lo lắng quá, nương nương bị động thai khí, nhưng bây giờ không còn nguy hiểm nữa."

Hắn gật đầu" Vậy thì tốt."

"Có điều..." Lý Đằng hít một hơi thật sâu , nhanh chân bước tới lò đốt hương liệu, nhấc bình chứa hương liệu ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.