Độc Sủng Mỹ Hậu

Chương 57: : Linh Tiên đan (thượng)



"Thừa Vũ!" Ninh Nhược Đình nhào vào trong lòng hắn, hai cánh tay ôm chặt lấy cổ hắn, gương mặt nhỏ nhắn vùi vào trong ngực Lôi Thừa Vũ, nước mắt không kìm được mà lăn dài xuống hai gò má.

"Nhược Đình, đừng khóc, ta đã không sao rồi." Lôi Thừa Vũ đau lòng ôm chặt lấy nàng, tì trán mình lên trên đỉnh đầu nàng. " Ngoan, đừng khóc."

Ninh Nhược Đình vẫn như cũ nức nở, mọi lời muốn nói đến bên môi, đều trở thành tiếng nấc nghẹn ngào.

Lôi Thừa Vũ than nhẹ, nắm lấy cằm nàng, để gương mặt nàng đối diện với mình, ngón tay thon dài mang theo lạnh lẽo lau đi nước mắt trên mặt nàng, hắn cúi xuống, ôn nhu hôn lên môi nàng, đem toàn bộ tiếng khóc của nàng ngăn trở lại.

"Nhược Đình... ta xin lỗi..."

Hai người yên lặng mà ôm lấy nhau, trong phòng là một mảnh thâm tình tràn ngập.

"Hoàng thượng đã tỉnh lại rồi! Các ngươi biết chưa?"

"Vậy sao? Tốt quá rồi!"

"Vậy nữ hoàng thì sao?''

"Ngu ngốc! Này còn phải hỏi? Dĩ nhiên trở về làm hoàng hậu!"

Trong cung rất nhanh lan truyền tin tức, trên dưới là không khí náo nhiệt, đâu đâu cũng xôn xao chủ đề này. Cộng với chuyện bát quái của những cung nữ, thái giám về vấn đề hoàng thượng sau này có độc sủng hoàng hậu như trước không, vân vân, Lôi Thừa Vũ tỉnh lại đã phát động phong trào bát quái trong cung.

Nhưng không lâu sau, người trong cung chẳng còn gì mà bàn tán nữa, vì chỉ hai canh giờ sau khi hoàng thượng tỉnh lại, đã hạ một đạo thánh chỉ đem toàn bộ hậu cung giải tán!

Chiều hôm sau, cung Vĩnh Thuỵ.

"Thừa Vũ, chàng có làm được không đấy?"

"Nàng ngồi yên đi, nếu không ta liền vẽ mặt mèo!"

"Ai...vẽ cẩn thận vào!"

"Được rồi, nàng đừng động nữa!"

Ninh Nhược Đình ngồi ở trên giường, đối diện là Lôi Thừa Vũ đang vẽ lông mày cho nàng, hắn tỉ mỉ từng chút một, hồi lâu mới xong, hài lòng ngắm nhìn thành quả.

"Ừ, để ta xem?" Ninh Nhược Đình đứng trước gương đồng nhìn ngắm " Không tồi, không tồi, từ nay việc vẽ lông mày do chàng phụ trách!"

Lôi Thừa Vũ sủng nịch ôm lấy nàng từ phía sau, tì cằm lên vai nàng. '' Rất sẵn lòng."

"Hoàng thượng, nương nương, Phương tiên sinh cầu kiến, hiện đang chờ ở Ngự thư phòng."

Hắn xoay người, cũng không buông Ninh Nhược Đình ra, ôm nàng rời đi.

Phương lão đã đợi sẵn ở trong phòng, lão đứng lên, hơi cúi người xuống hành lễ " Tham kiến hoàng thượng,tham kiến hoàng hậu nương nương!''

"Phương tiên sinh, hẳn có việc quan trọng nên ngài mới tiến cung?" Ninh Nhược Đình ưu nhã nhập toạ, nhẹ nhàng hỏi.

"Hồi hoàng thượng, nương nương, đoàn người Minh lão và Diệp tiểu thư đã đưa thần thú trở lại Phiên Lâm cốc tu luyện. Họ còn báo cho thần biết, một viên Linh Tiên đan bảy ngày nữa sẽ được đấu giá ở Trữ Bảo lâu."''Linh Tiên đan?"Lôi Thừa Vũ có chút sửng sốt. " Linh đan diệu dược hiếm có như vậy, lại có người đem ra đấu giá?"

"Thừa Vũ, Linh Tiên đan là thứ gì?" Ninh Nhược Đình đối với thứ này vô cùng xa lạ.

"Nương nương, có chuyện mà thần vẫn giấu người." Lôi Thừa Vũ chưa kịp trả lời, Phương lão đã lên tiếng. " Lần trước trong cung xảy ra hạo kiếp, hoàng thượng đã trúng kịch độc từ trên đao của thừa tướng, sau đó người lâm vào hôn mê, độc tố tích tụ lâu ngày dần dần xâm nhập lục phủ ngũ tạng, cần phải có Linh Tiên đan mới trị khỏi."

" Vậy Linh Tiên đan đấu giá ở đâu?'' Ninh Nhược Đình biết được đan dược này rất quan trọng với Thừa Vũ, nàng liền trở nên khẩn trương.

"Một tuần nữa, Trữ Bảo lâu ở  Hoàng Hạc thành sẽ đấu giá Linh Tiên đan, thông tin này vừa mới phát tán, đã khiến cho mọi người kích động, chỗ ngồi hôm đó ở Trữ Bảo lâu đều chật kín. Thần cũng là từ Minh lão có được một biệt gian."

"Từ kinh thành đi Hoàng Hạc thành mất không đến một ngày đường, trẫm sẽ tự mình đi.''

"Hoàng thượng, thần vẫn cảm thấy chuyện này không thoả đáng, dù sao Linh Tiên đan giá trị liên thành, hơn nữa cực kì hiếm có, lại đúng lúc này xuất hiện gần kinh thành, vẫn là có điểm đáng nghi."

"Trẫm cũng cảm thấy chuyện này, dường như có sắp đặt. Nhưng thu hút sự chú ý của nhiều người như vậy, hẳn Linh Tiên đan không giả?"

"Đúng vậy, nhưng..."

"Thừa Vũ, chàng vẫn không nên tự mình ra mặt thì hơn." Ninh Nhược Đình cũng không muốn hắn thân thể còn yếu, mà đã xuất cung." Ta sẽ thay chàng đi, có được không?"

"Không được!" Lôi Thừa Vũ không cần suy nghĩ đáp. " Ta và nàng cùng đi."

"Chàng vừa mới tỉnh lại mà! Để ta đi là được rồi, Yên tâm, ta sẽ đi cùng Văn tướng quân, không có chuyện gì đâu." nàng cho hắn một ánh mắt an tâm.

"Đi cùng Văn Giản?" Ưng mâu nheo lại nguy hiểm, Lôi Thừa Vũ đè thấp thanh âm, " Nàng nghĩ ta không biết chuyện xưa của nàng với hắn sao?''

A, trượng phu của nàng rơi vào vại giấm chua!

Nàng học theo hắn đè thấp thanh âm, cố ý trêu chọc " Chàng cũng nghe rồi sao? À, nghe được những gì?''

Ninh Nhược Đình cảm thấy không khí xung quanh lạnh đi, nàng liền thu lại nụ cười trêu chọc, ôm lấy cánh tay hắn giảng hoà " Đó là Doãn Kiều Ninh, cũng không phải là ta, chàng ghen gì chứ?"

Lôi Thừa Vũ hừ lạnh một tiếng, hung hăng ôm lấy nàng " Tạm tha!"

"Khụ...khụ..." Phương lão ái ngại ho mấy tiếng, lôi kéo hai người chú ý đến sự có mặt của mình.

"A... ngại quá...ngại quá..." Ninh Nhược Đình đẩy ra cánh tay đang giữ lấy eo nhỏ, trợn mắt lườm hắn một cái.

"Vậy cứ làm thế đi, chúng ta hai ngày nữa xuất phát đi Hoàng Hạc thành, nên đi sớm một chút, đến đúng ngày hôm đó, sợ rằng người kéo về Hoàng Hạc thành rất đông, bất lợi cho chúng ta."

"Thần cùng Giản nhi sẽ hộ tống hoàng thượng."

"Mọi người tự mình thu xếp đi, hai ngày nữa chúng ta xuất phát."

"Thần xin cáo lui."

Phương lão vừa rời khỏi, Lôi Thừa Vũ lại kéo nàng gần sát bên mình, tham lam hưởng thụ mùi hương trên mái tóc nàng.

"Nàng thay ta trị quốc trong một tháng, có vất vả không?"

"Rất vất vả... Ta luôn tự hỏi, làm sao chàng có thể gánh vác hết được?"

"Nhược Đình, thực ra trước đây ta cũng không hề ham muốn hoàng vị này, nhưng từ khi có nàng, có con trai của chúng ta, ta lại muốn mình trở nên lớn mạnh, luôn luôn che chở cho mẫu tử nàng.''

"Thừa Vũ, sau này nếu như không có ta, chàng phải yêu thương Dật nhi gấp đôi, yêu thương con thay phần của ta.'' Nàng áp má vào lồng ngực hắn, nhẹ giọng nói, lời nói thoảng qua tựa hư không, mang theo đau thương khó nắm bắt được.

"Nhược Đình, ta không cần thay nàng yêu thương Dật nhi." Lôi Thừa Vũ nắm lấy tay nàng, mười ngón tay chặt chẽ đan vào nhau. " Chúng ta còn rất nhiều thời gian, cùng nhau già đi, cùng nhau nhìn con của chúng ta trưởng thành."

Ninh Nhược Đình chớp làn mi cong dài,  nàng cũng rất muốn có được tương lai hạnh phúc ấy, đáng tiếc, viễn cảnh tươi đẹp ấy vĩnh viễn không đến với nàng.

" Thừa Vũ, có một truyền thuyết nói rằng, nếu như kiếp này quay đầu nhìn người năm trăm lần, kiếp sau sẽ được gặp lại nhau. Chàng có tin không? Ta đã quay đầu nhìn chàng, ừm, bốn trăm lần, kiếp sau chúng ta sẽ được gặp lại nhau, phải không?"

"Nàng thực sự tin? Ừ, nếu như nhìn mười ngàn lần, có phải kiếp sau sẽ được ở bên nhau?" Lôi Thừa Vũ nâng gương mặt nhỏ nhắn của nàng lên, tì trán mình lên trán nàng, đôi con ngươi sâu không thấy đáy tràn đầy nhu tình.

"Đúng vậy." Ninh Nhược Đình rất nghiêm túc gật đầu.

"Ừ, vậy nàng cứ nhìn đủ năm trăm lần đi" Lôi Thừa Vũ bật cười "Chín ngàn năm trăm lần còn lại để cho ta.''

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.