Độc Sủng Mỹ Hậu

Chương 61: Lôi Thừa Vũ nổi giận



Ninh Nhược Đình mở mắt, đã thấy mình nằm yên ổn trên giường, nàng kéo chăn ra, ngồi dậy, Lôi Thừa Vũ đã rời khỏi án thư, hắn ngồi ở bàn trà ngay trước giường, vừa uống trà vừa đọc sách, gương mặt nhìn nghiêng càng làm nổi bật sống mũi cao thẳng của hắn.

"Thức dậy rồi?" Lôi Thừa Vũ rót một chén trà đưa qua cho nàng, Ninh Nhược Đình đón lấy chén trà, ngồi xuống đối diện hắn.

" Ta ngủ bao lâu rồi?"

" Khoảng một canh giờ.'' Lôi Thừa vũ gấp cuốn sách lại để qua một bên, lại đưa một miếng bánh phù dung đến trước miệng nàng.

Ninh Nhược Đình cắn một miếng " Quá ngọt.'' Nàng nhăn mặt, cầm lấy miếng bánh trả cho Lôi Thừa Vũ. Ninh Nhược Đình biết, từ mai nàng sẽ không thể có hạnh phúc bình yên như vậy nữa, vậy thì hôm nay hãy tận hưởng đi.

Bộ dáng nhõng nhẽo khó gặp này của nàng khiến cho Lôi Thừa Vũ bất ngờ, hắn nắm lấy bàn tay nàng đưa lên miệng, cắn lấy miếng bánh " Nàng không ăn liền đem cho ta sao?"

''Ừ, không hợp khẩu vị."

Ninh Nhược Đình uể oải ăn vài loại điểm tâm khác.

" Cùng ta ra ngoài đi dạo đi?"

" Ta bận việc, để Âm Nhi đi cùng nàng được không?"

" Được, vậy ta đi." Ninh Nhược Đình chủ động hôn lên môi Lôi Thừa Vũ một cái, hắn thụ sủng nhược kinh, liền ôm nàng ngồi trên đùi, hung hăng hôn một trận.

Lát sau, Ninh Nhược Đình liền cùng Lôi Ngọc Âm và Từ Tịnh Nhạc ôm Lôi Dật ra ngoài đi dạo.

Ngự uyển lúc này, hoa trà nở rất nhiều, rất đẹp, màu hồng và màu trắng kết hợp với nhau, xinh đẹp mà ngọt ngào. Giữa hai hàng hoa trà đẹp đẽ, có ba nữ tử bước đi trên lối đi rải sỏi, cả ba mỗi người một vẻ, một kiều diễm mê người, một hoạt bát trong sáng, còn một người thanh nhã dịu dàng, nhất thời khiến cho hoa kia ảm đạm thất sắc.

"Âm Nhi, nếu Thừa Vũ thu hồi chiếu thư bãi bỏ hậu cung thì sao?"

"Làm gì có chuyện đó?" Lôi Ngọc Âm ngay lập tức gạt đi " Chính huynh ấy khăng khăng quyết định như vậy, tẩu không cần lo lắng không đâu."

" Đình tỷ, tỷ đừng nghĩ như vậy, không có chuyện đó đâu." Từ Tịnh Nhạc cười nói, có lẽ tỷ tỷ gần đây lo lắng nhiều việc, mới sinh ra nghĩ ngợi vu vơ.

"Ta chỉ nói là "nếu", giả sử chuyện đó xảy ra thôi."

Lôi Ngọc Âm tùy ý ngắt một đóa hồng trà, cầm trong tay đùa nghịch " Huynh ấy dám, muội liền không tha cho huynh ấy.''

"Nếu như ta thu hồi chiếu thư đó? Vẫn tiếp tục tuyển tú nữ?" Ninh Nhược Đình khó khăn nói ra.

" Tỷ nói gì thế?" Từ Tịnh Nhạc phản ứng đầu tiên.

Lôi Ngọc Âm bước chân khựng lại, suýt nữa vấp ngã, nàng gần như hét lên " Tẩu mất trí rồi sao?"

"Âm Nhi, Tịnh Nhi, ta vẫn chỉ nói là "nếu"."Tuyệt đối không được. Hoàng huynh sẽ tức chết, muội cũng tức chết mất." Lôi Ngọc Âm gấp gáp nói.

"Ta sẽ không nhắc đến nữa." Ninh Nhược Đình nghĩ đến ngày mai, không chỉ có Thừa Vũ, mà cả Âm Nhi cũng sẽ nổi trận lôi đình với nàng.

Lôi Ngọc Âm lúc này cũng đang hoài thai, bụng cũng lớn lên một chút, thỉnh thoảng nàng đưa tay vuốt ve bụng mình " Tịnh Nhạc, tỷ cũng sớm sinh hài tử đi, để cho ba đứa trẻ chơi với nhau."

Từ Tịnh Nhạc khẽ cười, nụ cười có chút thẹn thùng " Âm Nhi, chuyện này đâu phải muốn là được, phải theo ý trời thôi."

" Muội tốt nhất nên sinh một tiểu công chúa, để ta nhận làm con dâu nuôi từ nhỏ." Ninh Nhược Đình cũng cười nói, ừ, sau này nàng không thể vì con trai chọn con dâu, bây giờ liền "chuẩn bị" trước đi? Tịnh muội cùng Ngân tướng quân, đảm bảo con gái sinh ra vạn dặm khó tìm.

" Ha ha, được, nếu như muội sinh nữ nhi, liền nhận Dật nhi làm hiền tế!"

Ba tỷ muội vui vẻ trò chuyện, đến xế chiều mới lần lượt ra về.

Gần trưa ngày hôm sau, Ninh Nhược Đình ngồi trong cung Vĩnh Thuỵ, nàng một thân hồng y thêu phượng hoàng lộng lẫy, tượng trưng cho ngôi mẫu nghi thiên hạ, mái tóc óng ả vấn cao, cài trâm phượng tinh xảo, toát lên vẻ kiêu sa quyền quý.

Nàng ngồi trên ghế đệm, bên cạnh là một bàn trà kiểu thấp chạm khắc hoa văn cầu kỳ, trực tiếp đặt ở khoảng giữa hai chỗ ngồi, trên bàn đặt một ấm trà, mà cốc trà trong tay nàng nguội lạnh từ lâu.

"Nương nương?" Tiểu Thanh lo lắng hỏi, nương nương đã thất thần như vậy từ sáng tới giờ. Lúc nàng châm trà cho nương nương, nương nương còn bất cẩn để trà nóng đổ lên mu bàn tay, kết quả da bị bỏng đỏ rực lên, nương nương còn luôn miệng nói không sao, cầm chén trà đến khi nguội lạnh, cũng chưa nhấp một ngụm nào.

Ninh Nhược Đình dường như không nghe tiếng Tiểu Thanh, nàng vẫn như cũ ngây ngẩn, tựa như đã chìm vào thế giới của riêng mình.

" Hoàng hậu nương nương!" Tiểu Thanh không nhịn được khẽ đẩy tay nàng.

"A?" Ninh Nhược Đình bừng tỉnh, nàng vừa muốn đón lấy Lôi Dật trong tay Tiểu Thanh, thì âm thanh hung bạo ngoài cửa đã khiến nàng ngưng lại động tác.

" Hoàng hậu! Nàng to gan!"

Lôi Thừa Vũ trực tiếp đạp cửa xông vào trong phòng, vẻ lãnh tĩnh điềm đạm thường ngày hoàn toàn biến mất không thấy, hai mắt hắn tràn ngập giận dữ, trong tay siết chặt một cuộn chiếu thư.

"Lui ra hết đi." Trái ngược với Lôi Thừa Vũ đang nổi giận lôi đình, Ninh Nhược Đình lại vẫn điềm nhiên như không, dường như đây là việc nằm trong định liệu của nàng.

Hạ nhân trong cung sợ hãi vô cùng, rối rít lui ra bên ngoài, lưu lại căn phòng chỉ có hai người.

Cạch!

Một âm thanh khô khốc vang lên, cuộn chiếu thư rơi xuống, trải rộng ra, hiển lộ rõ một ấn phượng tỷ đỏ chói.

" Đây là cái gì? Nàng nói đi!" Lôi Thừa Vũ quát lên, đây là lần đầu hắn to tiếng với nàng, cũng chỉ có nàng, mới làm cho hắn mất bình tĩnh.

Phải, một nam tử luôn luôn trầm tĩnh lạnh nhạt như hắn, bây giờ thực sự nổi trận lôi đình!

Ninh Nhược Đình không đáp lại hắn, nàng chậm rãi bước đến, lại chậm rãi cúi xuống, bàn tay ngọc ngà đưa ra, nhặt cuộn chiếu thư kia lên, bình tĩnh đọc.

" Đại Khang cần có chỗ dựa sau này, cũng là nhờ phúc khí của hoàng thất. Nay bản cung ở ngôi đã lâu, chỉ sinh được thái tử, tự cảm thấy mình chưa tròn bổn phận. Bản cung thay hoàng thượng ban chỉ, tuyển năm vị tú nữ danh môn khuê tú vào hậu cung, vì hoàng thất duy trì huyết thống. Lệnh cho Lễ bộ lo liệu, nội trong vòng nửa tháng phải đưa các vị tú nữ đoan trang, tri thư đạt lễ vào cung, không được có nửa điểm sơ suất."

Ninh Nhược Đình bình tĩnh đọc xong, lại cuộn chiếu thư lại như cũ.

" Tại sao?" Lôi Thừa Vũ nhếch môi, hai tiếng bật ra lạnh lẽo. " Ta hỏi nàng, chiếu thư này từ đâu mà có?"

Ninh Nhược Đình hờ hững hỏi " Chàng cảm thấy chiếu thư ta soạn, có gì chưa thoả đáng sao? Nếu chàng không vừa ý, bây giờ ta lập tức tăng từ năm lên mười vị tú nữ, được không?"

Nói như vậy, chiếu thư là do chính tay nàng soạn.

Lôi Thừa Vũ còn nghĩ rằng, một vị đại thần nào đó đã soạn sẵn chiếu thư này, nàng chỉ là bị ép đóng con dấu lên mà thôi. Hoặc là, chiếu thư cũng là do nàng bị ép buộc nên mới viết...

Nhưng lúc này, vẻ lãnh mạc xa cách của nàng, đã đánh tan những điều hắn tự huyễn hoặc bản thân.

" Nàng muốn trở thành một hoàng hậu cao thượng sao? Chấp nhận cho ta có những nữ nhân khác?" Lôi Thừa Vũ chất vấn nàng, đáp lại hắn, lại là gương mặt bình tĩnh đến khó tin.

Nàng thản nhiên đáp " Phải, đó là bổn phận của ta."

" Bổn phận ư? Nàng cho rằng làm vậy là vì ta?" Giọng nói hắn tràn ngập chua xót " Nàng biết, trong lòng ta chỉ có nàng!"

Ninh Nhược Đình giấu đi bàn tay siết chặt, móng tay đâm vào da thịt đau đớn, nhưng nàng không còn cảm nhận được nữa.

" Đế vương, vĩnh viễn không thể có một nữ nhân duy nhất..."

Lúc nói ra những lời này, trái tim của nàng như bị hàng ngàn mũi kim xuyên thấu, đau đớn kịch liệt.

" Ta đã nghĩ rằng nàng hiểu rất rõ ta, cũng rất tin tưởng ta..." Lôi Thừa Vũ giọng nói nhỏ dần, pha thêm sự mỉa mai, hắn là đang châm chọc chính bản thân mình.

Hắn quay lưng lại, trước khi rời đi, để lại cho nàng một câu nói.

" Nàng cứ tuyển đi, bao nhiêu tú nữ cũng được, phần tâm ý này của nàng... ta sẽ không từ chối."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.