Độc Sủng Mỹ Hậu

Chương 67: Đi Nguyên Lăng quốc



Ở hậu viện của tiệm vải, chính là dãy phòng nghỉ dành cho chưởng quỹ và người làm, phía Tây là kho hàng và phòng nhuộm vải, Ninh Nhược Đình ở trong phòng cùng với vài người nữa, cùng nhau xem xét cách tạo ra màu sắc mới.

Xong việc ở phòng nhuộm, nàng lại về phòng riêng vẽ hoa văn cho hạ nhân thêu lên y phục, đây cũng là điểm khiến cho tiệm vải này thu hút khách nhân, bởi hoa văn ở đây độc đáo mới lạ, không đâu có được. 

Ninh Nhược Đình bây giờ không còn là thành viên hoàng thất cao cao tại thượng như trước nữa, mà bận rộn làm nhị chưởng quỹ của tiệm vải.Sở dĩ gọi nhị chưởng quỹ, bởi đại chưởng quỹ chính là Mộ Hoa Ảnh, nàng muốn mượn danh nghĩa vương phủ để bảo vệ cho Ninh Nhược Đình mới tới đây buôn bán, mặt khác, Ninh Nhược Đình bây giờ đang lấy danh nghĩa đường muội của Mộ Hoa Ảnh.

" Nhị chưởng quỹ, tín sử* của vương phủ đưa thư tới!"

Ninh Nhược Đình vươn ra bàn tay trắng nõn, cầm lấy bức thư, ra hiệu cho hạ nhân vừa rồi đi ra ngoài, nàng xé mở phong thư, hướng về phía ánh sáng đọc.

" Nhược Đình, chúng ta đã có tin tức ở Nguyên Lăng, ngày mai sẽ xuất phát ngay, bản thân ta nghĩ tỷ không nên đi, bởi có quá nhiều nguy hiểm, nhưng ta biết tỷ cũng rất lo lắng nóng lòng, cho nên viết thư này hỏi ý của tỷ, tỷ có muốn đi Nguyên Lăng cùng chúng ta không?"

Ninh Nhược Đình đọc xong, lập tức đi chuẩn bị đồ đạc,một ít ngân phiếu, sáng sớm ngày hôm sau nàng đã cùng đoàn người Mộ Hoa Ảnh hội họp, cùng đi Nguyên Lăng.

Mà lúc này, Lôi Thừa Vũ và cũng đã đến phụ cận kinh thành Tinh Mộ rồi.

Hắn vào trong thành, liền trước tới một khách điếm, bây giờ đến Tĩnh vương phủ không tiện, nếu như không có thân phận đặc thù, cư nhiên không được phép tiến vương phủ. Nếu như mượn thân phận của bọn hắn, không cần nói là hoàng đế, chỉ cần là người Đại Khang vô duyên vô cớ đến bái phỏng, sẽ sinh ra những hiểu lầm tổn hại đến Tĩnh vương gia.

Trong tửu lâu dưới lầu, có một nam tử ngân y dung mạo bất phàm, khí chất cao quý lãnh tĩnh, xung quanh hắn là vài nam nhân khác, cũng khí chất hơn người, bao quanh hắn giống như sao vây quanh trăng.

Đoàn người Lôi Thừa Vũ ngồi ở trong tửu lâu phía dưới khách điếm, lại nghe thấy những chuyện trà dư tửu hậu.

" Ngươi đã đến tiệm vải mới mở phía Đông thành chưa?"

" Chưa có dịp, thế nào?"

" Tiệm vải đó là do Tĩnh vương phi mở ra, ngày thường do đường muội của vương phi quản lý, rất nhiều hàng thượng phẩm, gần đây còn cung cấp vải cho hoàng thất sử dụng." Nam nhân kia cười hỉ hả, lại tiếp " Còn nữa, đường muội của vương phi là một trang tuyệt sắc giai nhân."

" Ta nhất định phải tới!"

" Đi ngay đi."

Hai nam tử bàn bên nói xong, liền đi ra khỏi cửa, Lôi Thừa Vũ dẫn đầu dứng dậy, theo sát phía sau." Công tử, người đã nghe ra điểm khả nghi?"

" Người trong hoàng thất, nhất là địa vị nhất phẩm cao như Tĩnh vương, hiếm khi tham gia vào việc kinh doanh, thế nhưng Tĩnh vương phi không sớm không muộn lại ngay lúc này mở tiệm vải, hơn nữa đích thân ra mặt, ta nghĩ có thể Nhược Đình ở đó, nếu không, chúng ta có thể tìm hiểu mội chút thông tin của vương phủ." Lôi Thừa Vũ không nhanh không chậm đáp lời.

Lúc bọn họ tới tiệm vải, mới biết Tĩnh vương gia, Tĩnh vương phi và nhị chưởng quỹ đều rời đi rồi, không biết bao giờ mới trở lại.

Tinh Mộ và Nguyên Lăng giáp nhau, đoàn người Lãnh Vân Hiên đi trong bốn ngày, đã tới phụ cận thánh địa.

Riêng Ninh Nhược Đình và Văn Giản tự mình tìm nơi gần đó nghỉ lại, còn Lãnh Vân Hiên, Mộ Hoa Ảnh cùng hai người Mộ lão và Phương lão tiến vào thánh địa Nguyên Lăng.

Trải qua ba ngày, hôm nay là ngày Mộ Hoa Ảnh hẹn sẽ trở về, Ninh Nhược Đình ngồi bó gối bên cạnh cửa sổ, tuỳ tiện đọc sách, muốn chờ đến khi bọn họ trở lại.

Nàng lật vài trang sách, chữ được chữ không ngủ gật, quyển sách " bộp" một tiếng rơi xuống đất, Ninh Nhược Đình gục đầu vào cửa sổ mà ngủ.

Văn Giản ở phòng bên nghe động, lo lắng chạy sang, hắn bất đắc dĩ nhìn nàng bộ dáng mệt mỏi tựa vào cửa, chần chừ một lúc, liền ôm ngang nàng nhẹ nhàng đặt lên giường.

Ninh Nhược Đình mơ mơ màng màng ngủ, mơ hồ cảm nhận mình nằm an ổn trên giường, liền yên tâm ngủ say, nàng mất ngủ đã quá nhiều đêm, quả thật vô cùng mệt mỏi.

" Nhược Đình, Nhược Đình?"

Văn Giản đang ngồi cạnh bàn nhắm mắt dưỡng thần, hắn mở mắt ra, thanh âm này không sai là của Tĩnh vương phi.

Ninh Nhược Đình mơ màng thức dậy, trời đã hửng sáng, nàng ngủ quên lúc nào?

Mộ Hoa Ảnh đẩy cửa bước vào " Mau lên, chúng ta phải rời đi ngay, hoàng đế Nguyên Lăng đã biết có người xâm nhập thánh địa!"

Ninh Nhược Đình và Văn Giản vội cầm đồ đạc chạy ra ngoài, tất cả mọi người tung mình lên lưng ngựa, lao đi như bay.

"Mau đuổi theo!"

Đội kỵ binh hoàng gia đuổi theo ráo riết, bọn họ nhân mã không hề ít, có đến không dưới năm mươi binh lính tinh nhuệ, trong khi bọn họ trừ bỏ Ninh Nhược Đình còn có năm người biết võ công, thật sự lành ít dữ nhiều.

Ninh Nhược Đình ngồi ở trước ngực Văn Giản, gắt gao nắm lấy dây cương, nàng lo lắng bọn họ bị bắt được, dựa vào thân phận của họ sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng Linh Y thảo dù sao cũng thuộc về thánh địa, chắc chắn sẽ bị đoạt đi.

" Cung tiễn thủ, chuẩn bị!"

Viên tướng giơ bàn tay ra hiệu cho kỵ binh phía sau nhất tề lắp tên giương cung lên, chỉ cần ông ta ra lệnh, đoàn người Lãnh Vân Hiên sẽ bị bắn thành con nhím.

Tình thế lúc này vô cùng cấp bách.

Lãnh Vân Hiên đột nhiên quát lớn " Đi!"

Hắn dứt lời, liền ôm Mộ Hoa Ảnh dùng khinh công phi thân lên trên không, phía sau là Mộ Kì, Phương lão và Văn Giản ôm theo Ninh Nhược Đình lần lượt bỏ ngựa lại lăng không thoát đi.

Văn Giản ôm ngang lưng Ninh Nhược Đình, cảm thấy có chút quá phận, nhưng lúc này không còn cách nào khác, còn Ninh Nhược Đình lúc này cũng không còn tâm tư mà nghĩ đến việc này.

" Bắn!"

Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, hàng loạt trường tên xé gió lao đến, bao vây sáu người bọn họ, thoáng nhìn thấy mưa tên tập kích đến, cơ hồ một đường lui cũng không có.

Mấy người ra sức múa kiếm cản tên, nhưng vẫn không tránh thoát được toàn bộ.

"A!" Ninh Nhược Đình bị một mũi tên sắc bén sượt qua đầu vai, máu tươi bắn ra, nàng không nhịn được mà kêu lên thành tiếng.

Mộ Kì, Phương lão và Văn giản cũng có vài vết thương , nhưng họ là người luyện võ, lại quen chinh chiến xông xáo nhiều nơi, cốt yếu nữa đều là nam nhân, tổn hại chính là không thể so sánh với Ninh Nhược Đình.

Bọn họ miễn cưỡng tránh thoát mưa tên, men theo những mái nhà rời đi hướng khác, thoát khỏi tầm mắt của kỵ binh Nguyên Lăng.

" Chúng ta phải mau đi thôi, nếu như chậm trễ, e là quanh thành sẽ bị bao vây một giọt nước không lọt." Lãnh Vân Hiên không chậm trễ, thân thể lao đi càng nhanh."

Mộ Hoa Ảnh lo lắng nhìn " Nhưng thương thế của Đình tỷ..."

" Ta không sao!" Ninh Nhược Đình nén đau gạt đi, không muốn ảnh hưởng đến đại cục.

Lãnh Vân Hiên đoán không sai, bọn họ vừa rời đi biên cảnh, toàn bộ toà thành liền bị binh lính bao vây tám hướng, ai muốn xuất nhập đều phải qua truy vấn kĩ càng.Bên ngoài thành, đã có sẵn xe ngựa do người của Lãnh Vân Hiên chuẩn bị sẵn, mọi người liền một đường trở về Tinh Mộ.

" Hoa Ảnh, mọi người có thuận lợi tìm được Linh Y thảo không? Có đủ dùng không?" Nàng hiểu rõ lần này gặp được Hoa Ảnh là may mắn, họ muốn luyện thành Linh Tiên đan dĩ nhiên là cho chính mình hưởng dụng, đan dược trân quý đến mức ấy, có thể có một viên trị khỏi cho Thừa Vũ, là nàng thiếu Hoa Ảnh một nhân tình.

Ninh Nhược Đình lúc này đã đau tới mức trán lấm tấm mồ hôi, máu thấm ướt đẫm một bên tay áo, nhưng nàng vẫn quan tâm chuyện của Thừa Vũ trước tiên.

" Linh Y thảo cũng vừa đủ luyện thành năm viên Linh Tiên đan đang dang dở, tỷ yên tâm, ta sẽ đưa cho tỷ một viên cứu Khang đế." Mộ Hoa Ảnh vừa nói vừa mở vạt áo Ninh Nhược Đình, nhanh nhẹn cầm máu vết thương.

" Cảm tạ muội." Lo lắng trong lòng Ninh Nhược Đình nhất thời buông xuống, trong giọng nói không giấu được vui mừng và nhẹ nhõm.

" Tỷ không cần khách sáo!" Mộ Hoa Ảnh thoa thuốc trị thương, Ninh Nhược Đình bị xót, mày liễu thoáng nhíu nhíu lại.

Mộ Hoa Ảnh băng lại vết thương, đưa cho nàng một bộ y phục mới, giúp nàng thay y phục sạch sẽ. Không lâu lắm, đoàn người tới một tiểu điếm, liền dừng lại đó nghỉ chân.

* người đưa thư

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.