Độc Sủng Nam Hậu

Chương 2: Ta muốn gả là



Ta nhanh chân chạy đi tìm Mộ Dung Vân, ta vọt vào và tức giận rống to: “Ta không muốn đi hòa thân”

“Không phải ngươi vừa mới đáp ứng sao?”. Mộ Dung Vân ngây ngốc hỏi

“Bởi vì vừa rồi ta quên, hiện tại mới nhớ tới, ta tuyệt đối không đi hòa thân”. Ta thần sắc kiên quyết.

“Đã quyết định rồi thì không có biện pháp sửa đổi”. Mộ Dung Vân bất đắc dĩ nói

“ Ta không muốn đi hòa thân, vì cái gì nhất định phải là ta?. Ta cực kì khó hiểu hỏi.

“Ngươi muốn cũng phải đi, không muốn cũng phải đi”. Một nam tử tuấn tú đi vào.

“Ngươi là ai? Ta vì cái gì lại phải nghe lời ngươi?”. Hắn không phải lại là tên ca ca nào của ta nữa chứ?

“Triệt, ngươi làm sao vậy? Ngươi như thế nào mà lại không biết Lăng Vân vậy?”. Mộ Dung Vân kinh ngạc nhìn ta.

Nực cười, ta nào phải là Mộ Dung Triệt thật sự thì làm thế nào có thể biết các ngươi. “Ta tỉnh lại thì không nhớ rõ chuyện trước kia”

“Có thể là ngươi bị va đập vào đầu , Lăng Vân là trọng thần triều đình”. Mộ Dung Vân giới thiệu

“Nếu là như thế thì ta vì cái gì ta phải nghe lời hắn đi hòa thân?”. Ta phẫn nộ nhìn hắn.

“Bởi vì nếu ngươi không đi, Mộ Dung quốc chúng ta sẽ biến mất trên đời từ đây, ngươi muốn như vậy sao?” Lăng Vân dùng ánh mắt thâm thúy mà chăm chú nhìn ta.

Này………Tuy rằng ta không phải là Mộ Dung Triệt thật sự, nhưng cũng không muốn làm mất nước a! “Kia vì cái gì mà ta phải đi hòa thân? Mà không phải vị công chúa kia gả tới đây sao?” Hòa thân không phải đều là đem công chúa gả đi hay sao?

“Công chúa?”. Mộ Dung Vân sợ ngây người.

Ta nói có gì sai sao? “Ngươi có nghe một cường quốc gả công chúa đến một nhược quốc bao giờ chưa ? “ . Lăng Vân nói với giọng xem thường.

Nói là nói như vậy, nhưng ta cảm thấy có chút gì đó không hợp lý, ta nhìn thấy vẻ mặt hoàng đế ca ca hơi khác thường, bất quá Lăng Vân nói có lý, ta bất đắc dĩ nói : “Vậy được rồi !“ sau đó xoay người ly khai.

“Lăng Vân ngươi lừa hắn như vậy hình như không tốt lắm đâu ? “ . Mộ Dung Vân lo lắng nhìn Lăng Vân.

“Không tốt ? Có cái gì không tốt ? Nếu hắn biết chân tướng thật sự không phải sẽ lại muốn chết nữa sao ? “

“Nói là nói như vậy, nhưng giấy có bao giờ gói được lửa“. Mộ Dung Vân bất đắc dĩ lắc đầu

“Đến lúc đó nói sau, nếu hắn có thể thuận lợi xuất giá như lời nói, cho dù hắn biết được chân tướng thì phiền phức cũng chẳng đến phiên chúng ta“. Lăng Vân lạc quan khai đạo

“ Hy vọng là thế đi ! “

Ta sau khi rời khỏi nơi của hoàng đế ca ca thì cùng Tiểu Hương đi dạo khắp các nơi trong hoàng cung, hoàng cung này thật không hổ danh nha, bố cục phức tạp nhưng lại mang đến cho người ta có một loại cảm giác an bình, cảnh sắc phối hợp hài hòa, đi tới đi lui đột nhiên thấy hai thanh niên cử chỉ tao nhã đi tới, ta thấp giọng hỏi:

“ Bọn họ là ai ? “

“Vị bên trái là Tướng quân, vị bên phải là thủ lĩnh cấm quân“. Tiểu Hương giới thiệu nói.

Đi lên phía trước tiếp đón họ, ta vui vẻ nói: “Hai vị tốt lành“

“Vi thần tham kiến vương gia“. Hai người bọn họ vội vàng quỳ xuống

“Hai vị đứng lên đi, vừa rồi hai vị đang nói cái gì vậy?”. Ta tò mò hỏi.

“Vi thần vừa rồi đang nói về Vương gia”.

“Ta? Nói cái gì về ta?”. Ta ở Mộ Dung quốc thật sự nổi danh vậy sao ?

“Vương gia thứ tội, vi thần vô tâm mạo phạm“. Hai người bọn họ vội vàng thỉnh tội.

Chuyện gì mà có vẻ nghiêm trọng như vậy ? Ta nghi hoặc hỏi: “Các ngươi có chỗ nào mạo phạm ta ? Nếu thế cũng không có vẻ nghiêm trọng vậy a ? “

“Vương gia là vi thần có lỗi, không nên tự tiện đàm luận chuyện Vương gia đi hòa thân. “

Nguyên lai là việc này a ! Cho dù là ta « gả » nghe có vẻ chướng tai thì cũng không có gì a ! Dù sao ta cũng không để ý đến thanh danh này nọ, “Vương gia tài giỏi vì Mộ Dung quốc hi sinh bản thân mình, thần thật sự bội phục “

Không cần khoa trương như vậy chứ ? “Ta không phải là đi cường quốc hòa thân cùng công chúa bọn họ sao ? Chỉ vì vậy mà khâm phục ta sao ? “ . Ta buồn cười không thôi.

“Vương gia, cái gì cưới công chúa ? Nô tỳ được biết là người đi hòa thân với Hoàng thượng cường quốc mà“ . Tiểu Hương nghi hoặc nhìn ta.

“Hoàng thượng ? Bọn họ là để nữ nhân nhiếp chính sao ? “. Hổng lẽ giống với triều Đường của Võ Tắc Thiên là giống nhau sao ? Nguồn :

“Không, hắn một trăm phần trăm là nam nhân“. Tướng quân tốt bụng giải thích.

Nam nhân ? Con mẹ nó, sao lại thế này ? Ta như thế nào lại cùng nam nhân hòa cái quỷ gì thân chứ ? Hắn cũng không phải đồng tính luyến ái ! Ta vội vã chạy đi tìm hoàng thượng lão ca, ta mới vừa bước tới trước cửa chợt nghe hoàng đế lão ca kêu lên thật dâm mị: “Vân, ngươi nhanh lên ! “

Có chuyện gì vậy ? Lão ca của hắn như thế nào mà lại kêu ái muội như vậy ? Mặc kệ chuyện của ta có vẻ trọng yếu, ta xông đi vào, nhất thời choáng váng, Trời ạ ! Chính mình vừa thấy cái gì a ? Chính mình thế nhưng lại thấy lão ca hắn cũng Lăng Vân ở trên giường kịch liệt vận động ? Vẫn là đối tượng bị áp ? Trách sao hắn không phản đối chuyện đem ta gã cho một nam nhân !

Hai người bọn họ vội vàng mặc quần áo, ta nộ khí hỏi: “Vì cái gì không nói cho ta biết, ta gả cho một nam nhân ? “. Ta còn ngay ở hai chữ « nam nhân » mà tăng thêm trọng âm.

“ Ngươi không có hỏi thì ta biết thế nào mà nói với ngươi ? “ . Mộ Dung Vân ủy khuất nhìn ta.

“Tốt lắm, hiện tại ngươi nghe rõ ràng cho ta, ta không lấy phu quân. “ Ta nghiến răng nghiến lợi.

“Không phải ngươi đã quyết định rồi a , Lãnh quốc là một cường quốc, hoàng thượng của bọn họ là hoàng đế cường đại nhất trong lịch sử nên Mộ Dung quốc ta xin ngươi hãy chịu ủy khuất vậy. “ Mộ Dung Vân cầu xin ta.

Ủy khuất cái đầu ngươi. “Vì cái gì ta không thể nói không ? “Tự đi mà gả không phải tốt lắm sao, dù gì ngươi cũng thích nam nhân.

“Bởi vì Mộ Dung gia chúng ta chỉ có ngươi, chúng ta lại không còn huynh đệ tỉ muội, trẫm cũng muốn nhận một nghĩa nữ nhưng trẫm ở tuổi này làm sao có thể có một nữ nhi lớn vậy chứ ? “

Cho nên ngươi liền hy sinh đệ đệ ta ? Ta xem ngươi cả đời cũng không thể sinh ra hài tử, hơn nữa bổn thiếu gia không có cái chí hướng ấy. Bổn thiếu gia thích là mỹ nữ a, ta sinh khí toàn bộ khuôn mặt nói: “Dù sao ta cũng không lấy phu quân ! “ rồi xoay người chạy ra ngoài

“Lăng Vân, hiện tại nên làm sao đây ? “ Mộ Dung Vân phiền não nhìn hắn.

“Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, tất cả hẳn có biện pháp, chúng ta tiếp tục chuyện tốt vừa rồi“ . Bọn họ lại lẫn nữa phiên vân phúc vũ (mây mưa).

Ta rời phòng Mộ Dung Vân mà lòng càng ngày càng sinh khí: ‘‘ Ta tuyệt đối không thể gả cho nam nhan, đúng rồi, rời đi là tốt nhất, ta cũng không sợ không làm Vương gia thì không sống được, ý kiến vừa nảy ra là ta lập tức hành động, ta lập tức đóng gói li khai…………..

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.