Độc Sủng Nam Hậu

Chương 6: Điều khoản của ta



Có khế ước hôn nhân rồi ta cảm thấy an tâm hơn. Buổi sáng ngày hôm sau, Lãnh Nhược Tư mang ta đến từ biệt Mộ Dung Vân

“Triệt ngươi phải hảo hảo chiếu cố chính mình, hảo hảo bảo hộ chính mình ” . Mộ Dung Vân hướng ta dặn dò

“Được, ca ca ta sẽ làm vậy”. Hắn lưu luyến ôm lấy ta không rời mà nói lời từ biệt.

Đột nhiên hai chúng ta bị tách ra vì có một nam nhân nào đó kéo ta ôm vào trong ngực ” Mộ Dung Vân, trẫm sẽ hảo hảo chiếu cố, bảo hộ Triệt nhi, ngươi không cần lo lắng “. Lãnh Nhược Tư ôm chặt lấy ta.

“Ngươi tốt nhất nói được làm được”. Lăng Vân thay lão ca ca ta xuất ngôn .

“Đó là lẽ tự nhiên ngaz ~~~~”. Lãnh Nhược Tư gắt gao nhìn thẳng vào Lăng Vân.

Đúng là hai tên tự ăn dấm chua mà, hai huynh đệ người ta từ biệt nhau mà cũng không cho là sao ? Ta cảm giác hai người bọn họ ánh mắt cùng hướng về một chỗ mà phát ra hỏa, ta còn tưởng hai người bọn họ đang biểu diễn võ thuật chứ, ta cười cười hướng với Lãnh Nhược Tư nói : ” Chúng ta đi nhanh đi ”

Chúng ta vừ ra đến cửa đại điện thì ta gặp bộ dạng muốn nói lại không dám, ta liền vui vẻ hỏi : ” Tiểu Hương, ngươi có nguyện ý đi theo ta không ? ”

Hai mắt Tiểu Hương sáng lên và gật gật đầu . ” Không được, trẫm không cho “. Có Tiểu Hương bên cạnh thì Triệt nhi càng không thể luôn ở bên người hắn.

” Vì cái gì ? Ta mặc kệ, ta muốn mang Tiểu Hương cùng đi, không là ta không đi Lãnh quốc ” . Ta uy hiếp hắn, ta không tin hắn dám nói chữ « Không »

” Được rồi ! Cho ngươi mang theo, Triệt nhi chúng ta đi thôi “. Lãnh Nhược Tư bất đắc dĩ đồng ý.

Chúng ta cùng nhau rời khỏi hoàng cung, Tiểu Hương có vẻ luyến tiếc, điều này cũng khó trách, dù sao đây cũng là nơi nàng sinh trưởng mà. Chúng ta vẫn ở ngồi trên xe ngựa, Lãnh Nhược Tư vì ở cùng ta nên cũng không đi ngựa. ” Chúng ta đến bao giờ mới đến Lãnh quốc ? ”

” Đại khái là khoảng ba tháng ” .

Gì ? Ba tháng ? ” Lãnh quốc và Mộ Dung quốc chẳng phải giáp biên giới nhau sao ?” theo thường lệ mà nói phải đi rất nhanh nha.

” Đúng ~~!! hai quốc gia cùng giao nhau con sông tên Lãnh Mộ hà, là biên giới hai quốc gia, Triệt nhi tại sao cả việc này ngươi cũng không biết ? ” . Lãnh Nhược Tư nghi hoặc nhìn ta.

” Bẩm hoàng thượng, Vương gia trước kia từng bị thương cho nên đối với việc lúc trước không còn nhớ rõ lắm ạ “. Tiểu Hương giúp ta giải thích.

” Bị thương ? Triệt nhi ngươi bị thương ra sao ? ” . Hắn lo lắng ôm lấy ta.

” Vương gia sau khi nghe mình phải gả cho một nam nhân, chết cũng không chịu thế nên nhảy xuống sông tự sát, kết quả là bị thương nhưng không có việc gì lớn cả ” . Tiểu Hương sợ hãi nhớ lại

Má ơi ! Tiểu Hương ngươi nghĩ giúp ta thật ra là đang hại ta a ? Nói chuyện cũng phải coi hoàn cảnh chớ ? Lời này thì làm sao có thể nói trước mặt Lãnh Nhược Tư ? Ta cảm thấy trên người Lãnh Nhược Tư đang phát ra hàn khí, làm ta sợ đến không dám nhìn hắn ” Tự sát ? Triệt nhi, xem ra ngươi thật sự là chán ghét người phu quân này a ?” Hắn đặc biệt ở chữ « phu quân» càng nhấn mạnh, nghiến răng nghiến lợi nói

” Ta không có a ! Ta chỉ là không muốn gã cho nam nhân thôi ! Cũng không phải là nhầm vào ngươi ” . Ta vì chính mình biện giải

Nghe ta nói vậy tâm tình Lãnh Nhược Tư mới bắt đầu bình phục, chúng ta đã ra khỏi trung tâm Mộ Dung quốc, đi vào thành, ta tò mò hỏi : ” Chúng ta đang ra khỏi Mộ Dung quốc phải không ? ”

“Không phải, muốn rời khỏi Mộ Dung quốc ít nhất cũng phải hơn nửa tháng nữa, đây là một thành khác của Mộ Dung ” . Lãnh Nhược Tư giải thích

Không thể nghĩ ra Mộ Dung quốc thật sự lớn vậy ngaz ! Ta còn tưởng là một tiểu quốc mới đi hòa thân, xem ra là do quản lí không tốt a ! Sắc trời không còn sớm, Lãnh Nhược Tư mang chúng ta vào khách điếm để ngủ lại, càng không nghĩ tới là chúng ta lại phải ngủ cùng giường ” Ngươi vì cái gì không thuê thêm một phòng nữa ? ”

” Triệt nhi ngươi đúng là mau quên, chúng ta đã là phu thê đương nhiên phải ngủ chung giường a ! ” . Lãnh Nhược Tư cười như nở hoa

” Ngươi……. Ngươi không được làm gì a ! ”

” Yên tâm đi ! Trẫm sẽ không thất tín ! ” . Hắn xem ta như một đứa trẻ mà dỗ ta ngủ

Như vậy ta cũng yên tâm, rất nhanh liền ngủ. Sáng hôm sau, Lãnh Nhược Tư yêu cầu ta : ” Triệt nhi, ngươi từ nay phải gọi trẫm là phu quân a ”

Phu quân ? Ta đâu phải là nữ nhân mà phải kêu như vậy ? Nghe thôi mà đã thấy buồn nôn ” Ta thấy nên gọi là « ngươi hoặc là tên » đi ngaz ” . Ta nhẹ nhàng nói trong lòng thầm mong Lãnh Nhược Tư đồng ý

Hắn bất đắc dĩ gật gật đầu. ” Nhược Tư, ta có thể hay không ra bên ngoài để mua này nọ ?” ra ngoài mà không tham quan thật đáng tiếc

” Không được ! Ngươi muốn mua cái gì cứ bảo bọn thủ hạ đi mua giúp là được rồi, bên ngoài rất nguy hiểm ” .Hắn lập tức từ chối đề xuất của ta

” Nhược Tư, cho ta đi đi mà ! Ta chưa được đi dạo bên ngoài bao giờ để chơi bao giờ, cho ta đi đi mà ! ” . Ta làm nũng nói

Nôn ~~~~~~~ âm thanh này thật là ngọt dụ người mà, làm ta cái gì đều không nghe được, ta cũng không tin có thể ngăn cản nổi hắn, đúng là vì ra ngoài tham quan mà không từ thủ đoạn nào với ta a ! “Được rồi ! Trẫm cùng đi với ngươi ”

Bạn đang

” Không cần, ta muốn tự đi, nếu ngươi lo lắng như đã nói thì cứ cho bọn Đường Huy Hoàng bảo hộ ta là được a !” . Ngươi đi theo thì ta làm gì còn hứng thú tham quan a ?

Thấy ta có vẻ kiên quyết, Lãnh Nhược Tư cũng không có biện pháp nào khác đành phải đồng ý. Tiểu Hương cùng huynh đệ Huy Hoàng theo ta đi ra ngoài. Đường phố phồn hoa lập tức hấp dẫn ta, ta hết nhìn bên đông lại sờ bên tây. ” Các ngươi muốn mua cái gì thì nói ta mua cho a ? ” . Ta hào phóng nói, dù sao tiền có phải của ta đâu mà lo.

” Vương gia, ngài vẫn là nên biết tiết chế a ” . Tiểu Hương khuyên ta.

” Vì cái gì ? Lãnh quốc nghèo lắm sao ? ” . Không thể nào ?

” À không ! Đâu phải như thế ” . Tiểu Hương không rõ ta nghĩ thế nào mà nói như vậy.

Nếu là như vậy thì còn lo lắng cái gì a ? Ta lập tức lựa vài món này nọ, khi định trả tiền thì mới nhớ ta quên đòi tiền Lãnh Nhược Tư rồi ! . ” Ông chủ có thể kêu người theo ta về lấy tiền không ? Ta quên mang theo” . Ta ngượng ngùng nhìn hắn

Được ông chủ đồng ý, ta liền mua thật nhiều thứ này nọ, đều không phải là đồ ta cần. Dù sao dùng tiền Lãnh Nhược Tư để tăng kinh tế Mộ Dung quốc cũng được mà. Ta cứ vậy mua thật nhiềuthứ rồi còn tiện thể mua luôn cho bọn Tiểu Hương sau đó mới trở lại khách điếm. Lãnh Nhược Tư vừa thấy đám người lạ mặt theo ta trở về liền hỏi : ” Bọn họ là ai ? ”

” Cái kia…….. Ta quên tìm ngươi lấy tiền, cho nên bọn họ theo ta tới đây đòi tiền ”

Lãnh Nhược Tư đem tiền đưa cho từng người, sắc mặt âm trầm. Hoàng hậu hắn đúng là biết tiêu tiền, mới một buổi sáng mà đã tiêu gần một trăm vạn lượng ? Chuyện này đối với tiền tài của Lãnh quốc là không đáng kể, nhưng đối với Mộ Dung quốc mà nói thì nhiều gấp mấy lần, chắc vì sợ phá sản mà không cho hắn ra khỏi cửa. Hắn thấy trên tay bọn Tiểu Hương ai cũng có một món này nọ thật lớn liền hỏi: ” Sao lại thế này ? ”

” Ta mua cho họ a ~~~”

” Tại sao trẫm lại không có ? ” . Tốt xấu gì hắn cũng vừa thanh toán một trăm vạn lượng a

” Ngươi là hoàng thượng thì muốn cái gì mà không có ? Ta còn mua cho ngươi chẳng phải là thừa thải a ” . Vốn dĩ ta cho là vậy.

Lãnh Nhược Tư chưa bao giờ chán ghét việc mình là hoàng đế như lúc này. Sau vài ngày chỉ cần ta kêu lên: “Nhược Tư, ta……… ”

” Ngươi muốn bao nhiêu ? ”

” Năm trăm lượng được không? ” . Ai~~~~~~~~ Triệt nhi chủ động đến tìm hắn chỉ vì tiền của hắn mà thôi.

Ta vui vẻ gật đầu, hẳn là lão ca của ta phải cám ơn ta đã giúp hắn xúc tiến thị trường kinh tế a ! Lãnh Nhược Tư một chút cũng không ngại nhưng huynh đệ Đường thị thì hoảng sợ vô cùng. Hoàng hậu thật biết tiêu tiền, mới bốn ngày ngắn ngủi mà tiêu hết ba trăm vạn lượng ? Chuyện này đối với hoàng thượng mà nói đúng là không hề gì nhưng nếu là Mộ Dung quốc thì quốc khố đã sớm bị cạn kiệt. Hắn tiêu tiền giống như nước chảy, cứ chảy mà chả ngừng, không có điểm kết.

Bởi vì mấy ngày nay ta mua nhiều quá, hiện đã chả biết mua gì, thôi, coi như vì hắn mà ít tiêu chút tiền vậy. Bất quá, từ nay về sau bên cạnh ta đã có hắn thì cho dù đến đâu cũng không sợ không có tiền dùng. Lần sau ta nhất định sẽ tìm vài mỹ nữ, đã lâu không gần họ, ha ha……… Vui chết mất

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.