Độc Sủng Nam Hậu

Chương 70: Hàng cung vũ quốc



Từ ngày ta trúng độc, Lãnh Nhược Tư mỗi ngày một tấc cũng không rời ta, ta quả thật cao hứng khi hắn mỗi phút mỗi giây đều ở cạnh ta, nhưng đây là không phải quá không tự do hay sao?

“Nhược Tư, ngươi không cần lúc nào cũng đi theo ta ngaz!” Ta không phải tiểu hài tử.

“Không thể”. Vạn nhất chuyện như lần trước lại phát sinh thì làm sao?

Ai…… Xem ra là nói không thông “Khi nào thì chúng ta xuất phát a?” Không lẽ cứ ở mãi khách điếm a?

“Ngày mai, hôm nay để cho ngươi hảo hảo nghỉ ngơi, ngày mai hẳn là có thể đến hoàng cung Vũ quốc!” Lãnh Nhược Tư cười cười giải thích.

Thật nhanh nga ! “Triệt Nhi làm sao vậy?” Nhìn dáng vẻ của hắn dường như sinh khí?

“Không có, chỉ là cảm thấy thời gian trôi thật nhanh !” Có điểm mất mát mà thôi.

“Ngươi lại miên man suy nghĩ cái gì nữa rồi?” Từ sau khi Triệt Nhi mang thai, không chỉ có thích khóc, hơn nữa cũng rất thích miên man suy nghĩ.

“Không có a !” Ta mới không thừa nhận đâu !

“Phụ hậu, chúng ta đến rồi !” Tiểu Vân Vân cùng Cầu Cầu xông vào.

Bọn họ toàn hướng ta vọt lại đây, ta ôm lấy Tiểu Vân Vân “Phụ hậu, ta cùng Cầu Cầu có mang điểm tâm đến cho người ăn nga !” Tiểu Vân Vân đem điểm tâm dường như rất quý đưa ra.

“Cám ơn”. Ta vui vẻ cầm lấy ăn.

“Không cần cảm tạ, ta thích nhất Phụ hậu” .Tiểu Vân Vân cao hứng ở trên mặt thật ta hôn một cái rõ to.

Lãnh Nhược Tư nhìn đến sắc mặt xanh mét, Cầu Cầu dường như cũng không cam chịu yếu thế, tiêu sái lại liếm liếm ta “Cầu Cầu không cần như vậy, hảo nhột nga !”

Tiểu Vân Vân cùng Cầu Cầu tấn công ta, Lãnh Nhược Tư hoàn toàn bị chúng ta bỏ qua, hắn gân xanh ứa ra đầy đầu hắc tuyến hướng chúng ta đi tới, ở trong mắt bọn họ, hắn là không khí? Bọn xú tiểu tử này dám trước mặt hắn mặt khinh bạc lão bà hắn? Hắn sao lại sinh ra một tên nghịch tử như vậy a?

Đột nhiên Cầu Cầu đụng trúng độc châm trên chân, ta đau kêu lên một tiếng “A”

Lãnh Nhược Tư vội vàng vọt lại đây “Triệt Nhi, ngươi làm sao vậy? Bị đau chỗ nào ?” Hắn khẩn trương nhìn ta.

“Không có việc gì, chỉ là chân bị Cầu Cầu đụng phải !” Ta miễn cưỡng cười cười.

“Cầu Cầu, ngươi còn không mau xuống cho trẫm !” Lãnh Nhược Tư căm tức nói với nó.

Cầu Cầu tự biết bản thân đuối lý nên ngoan ngoãn leo xuống dưới. Lãnh Nhược Tư vội vàng xem xét chân của ta. “Hoàn hảo, chỉ là có chút đỏ ! Đến, trẫm giúp ngươi thoa thuốc!” Da thịt trắng như tuyết của Triệt Nhi bị ửng đỏ một mảnh lớn.

Lãnh Nhược Tư lấy thuốc giúp ta thoa vào chỗ ửng hồng kia “Ân…… Đây là thuốc gì? Thật lạnh nga !” Thật thoải mái nga.

“Đây là Hứa Dương cho trẫm, hắn nói Triệt Nhi rất dễ bị thương, cho nên đưa cho trẫm để dự phòng !” Lãnh Nhược Tư buồn cười nhìn ta.

Oa — hắn thật đúng là hiểu ta mà! Ta hướng Cầu Cầu vẫy tay, nó vội vàng đến bên giường, ta bắt nó làm gối đầu mà dựa vào, Lãnh Nhược Tư giúp ta thoa thuốc xong “Nhược Tư, giúp ta mát xa đi !” Gần đây thân thể thật đau nhức.

“Hảo !” Hắn thật sự là không có biện pháp đối với Triệt Nhi.

Được hắn mát xa làm ta thoải mái mà chìm vào giấc ngủ, Lãnh Nhược Tư giúp ta đắp chăn thật cẩn thận rồi đi đến cái bàn bên cạnh đọc sách. Mà Tiểu Vân Vân thì biết thân biết phận tự chơi ở bên ngoài. Tối ta mới tỉnh lại, cơm nước xong xuôi lại tiếp tục ngủ, cứ như vậy đến sáng hôm sau.

Ân…… Giường như thế nào lại động a? Ta mơ mơ màng màng mở mắt “Triệt ngươi tỉnh !” Mộ Dung Vân đem mặt mình tiến lại đây.

“Ca ca……” Ca ca sao lại ở trong phòng của ta?

“Xem ra ngươi còn chưa tỉnh !”

Ta còn mê ngủ nên dụi dụi mắt vài cái rồi đem thân mình chuyển ra chỗ khác để tiếp tục ngủ “Triệt Nhi, tỉnh dậy ăn bữa sáng rồi ngủ tiếp có được không?”

“Không !” Ta mới không cần ăn đâu.

“Triệt Nhi không ăn là không được, hiện tại ngươi không phải chỉ có một mình a!” Hứa Dương giáo huấn ta.

Di…… Ta vừa nghe thấy tiếng của Hứa Dương ? Ta mở to mắt thấy mọi người đều có mặt “Đây là thế nào?” Bọn họ như thế nào đều ở đây?

“Đây là xe ngựa a ! Chúng ta đang ở trên xe ngựa !” Vũ Liệt giải thích !

“Chúng ta xuất phát sao? Vì cái gì không gọi ta?” Ta cũng không biết.

“Ngươi ngủ say như vậy khiến trẫm không nỡ gọi ngươi !” Nói xong hắn bắt đầu uy ta ăn bữa sáng.

“Chúng ta, cái gì…… Chừng nào thì đến…… Đến hoàng cung a?” Ta vừa ăn vừa hỏi, nên lời nói ra không được rõ ràng.

“Nửa ngày sau”. Vũ Liệt phỏng chừng thời gian rồi trả lời ta.

Ta gật gật đầu. Có thể hành trình so với dự tính của chúng ta nhanh hơn nhiều, nên giữa trưa thì chúng ta đã tới nơi “Oa…… Thật khá nga ! So với Mộ Dung quốc cùng Lãnh quốc hoàn toàn khác biệt a !” Hoàng cung Lãnh quốc giống như cung điện bằng thuỷ tinh, hoàng cung Mộ Dung quốc thì giống như một hoa viên, còn Vũ quốc lại giống thành hoa. Bạn đang

“Chúng ta đi vào thôi !” Vũ Liệt dẫn chúng ta đi vào.

Lúc này ta phát hiện một nữ tử yêu diễm đang nghênh đón chúng ta “Hoàng Thượng, người đã trở lại !” Nàng lập tức hướng Vũ Liệt vọt qua.

Vũ Liệt thực không cho nàng chút mặt mũi nào mà tránh ra. Thế mà nàng kia lại tiến lại, Vũ Liệt lại tránh ra, cứ như vậy bọn họ kẻ rượt người né làm ta xem đến đầu muốn hôn mê “Triệt Nhi, ngươi làm sao vậy?” Lãnh Nhược Tư lo lắng nhìn chăm chú vào ta.

“Choáng váng đầu !” Bị bọn họ làm cho thật mệt nga.

Lãnh Nhược Tư vội vàng ôm ta đi đến hoa viên đình, Vũ Liệt dùng sức chín trâu hai hổ mới bỏ nàng kia ra “Thực xin lỗi, khiến các ngươi chế giễu !”

“Không có gì”. Lăng Vân cười cười.

“Phòng đã an bài xong, các ngươi hôm nay hảo hảo nghỉ ngơi, ngày mai cùng ta tham gia đại hội vũ đạo mỗi năm một lần!”

“Đại hội vũ đạo?” Có phải là nói ta có thể đi xem không a?

“Ân, ngày mai ta sẽ mời các ngươi đi xem, hôm nay hảo hảo nghỉ ngơi đi !” Hắn cười cười rồi sai người đưa chúng ta trở về phòng.

Vừa đặt chân vào phòng “Nhược Tư, ngày mai không cho phép ngươi xem !” Không thì ta sẽ sinh khí.

“Ngươi nga ! Vẫn thích ăn dấm chua như vậy! Yên tâm đi ! Trẫm sẽ không bị bất luận kẻ nào ngoài ngươi dụ hoặc đâu !” Lãnh Nhược Tư vui vẻ hôn hôn ta.

Hừ ! Hắn mới không có tư cách nói ta như vậy ! Hắn còn không phải cũng giống hệt như ta hay sao? Mà chúng ta lúc này không hề biết, đại hội vũ đạo lần này không hề bình thường như vậy……

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.