Độc Sủng Nam Hậu

Chương 71: Sự khôn khéo của lãnh nhược tư



Chúng ta nghỉ ngơi một ngày, tối hôm sau thì Vũ Liệt tới tìm chúng ta “Đại hội vũ đạo sắp bắt đầu rồi, chúng ta mau đi đi !”

“Tốt !” Ta chờ đã lâu lắm rồi nha.

Vũ Liệt vui vẻ gật đầu mang nhóm ta đi vào hội trường đại hội vũ đạo “Vũ Liệt, đại hội vũ đạo này có đủ loại người tham gia a?” Vì cái gì lại đông và đủ dạng người như vậy chứ?

“Người nào đều có. Hôm nay mặc kệ là vương tôn quý tộc hay dân chúng bình dân đều có thể đến hoàng cung tham gia đại hội vũ đạo, người chiến thắng sẽ nhận được phần thưởng rất lớn!” Vũ Liệt giải thích !

“Như vậy a ! Vậy ngươi là người đưa ra quyết định cuối cùng rằng ai sẽ thắng đúng không?” Làm Hoàng Thượng chính là có cái ưu việt này. Hắn gật đầu.

“Được rồi. Các ngươi đừng nói nữa, đã bắt đầu rồi !” Duẫn Tuyết chỉ vào vũ đài bất mãn nói. Xem liền xem thôi ! Làm cái gì hung như vậy?

Lãnh Nhược Tư thấy vậy cười cười rồi sờ sờ đầu của ta “Phụ hậu, ngươi nhìn kìa, tỷ tỷ kia khiêu vũ thật đẹp nga !” Tiểu Vân Vân hưng phấn chỉ vào nữ tử xinh đẹp đang biểu diễn trên vũ đài.

Ta nhìn xong thì gật đầu “Đúng vậy ! Nàng khiêu vũ đúng là tuyệt !”. Nếu ở thế kỷ 21, nàng có hi vọng trở thành ngôi sao vũ đạo. Cứ như vậy chúng ta xem rất nhiều màn vũ đạo khác nhau, mọi người đều múa không sai biệt nhau mấy. Ngay lúc chúng ta xem tới hoa mắt chóng mặt, một nữ tử xem như thanh tú tiến lên khiêu vũ rất hảo. Chúng ta đều bị nàng hấp dẫn. Đợi nàng múa xong, mọi người đều vỗ tay không ngừng.

“Năm nay đại hội vũ đạo đến đây là kết thúc, trẫm tuyên bố thắng lợi thuộc về vị tiểu thư này !” Vũ Liệt chỉ vào nữ tử trên đài.

Mọi người cùng nhau vỗ tay chúc mừng nàng không ngừng “Dân nữ khấu kiến Hoàng Thượng”. Nàng vội vàng tiến tới thỉnh an.

“Đứng lên đi ! Vì ngươi chiến thắng nên được miễn một năm thuế ” Vũ Liệt vui vẻ nói với nàng.

“Đội ơn Hoàng Thượng ! Chỉ là…” Nàng như có chuyện khó nói nên gục đầu xuống.

“Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì sao?” Ta nghi ngờ hỏi nàng.

“Phụ mẫu ta đã chết, căn bản là không làm nông để sống, cho nên…”

“Nguyên lai là như vậy, thật đáng thương nga !” Ta đồng tình vói hoàn cảnh của nàng.

“Vậy sao? Vậy ta sẽ ban thưởng cho ngân lượng ngươi, ngươi hãy hảo hảo sinh sống đi!” Vũ Liệt thay đổi chủ ý, quyết định giúp nàng.

“Nhưng …” Nàng đáng thương tích tích nhìn ta.

“Nhược Tư, rõ ràng chúng ta…”

“Không được !” Lãnh Nhược Tư đánh gãy lời của ta, cự tuyệt ta.

“Vì cái gì? Dù sao thêm nàng cũng không nhiều, thiếu nàng cũng không ít !” Ta khó hiểu nhìn hắn.

“Cái gì đều có thể nghe ngươi, riêng chuyện này thì tuyệt đối không thương lượng !” Lãnh Nhược Tư kiên định không thôi.

“Nhược… Tư” Ta cầu xin nhìn hắn. Lãnh Nhược Tư không chút mềm lòng

“Được rồi. Triệt đừng cầu hắn, ca ca giúp ngươi!” Dù sao hoàng cung thêm một người cũng không quan hệ.

“Không được ! Ai cũng không được chứa nàng !” Lãnh Nhược Tư vô tình cự tuyệt. A? Vì cái gì?

“Nhược Tư, ngươi vì cái gì muốn làm như vậy ? Ngươi thực không có lòng nhân ái mà !” Ta tức giận nhìn hắn.

“Vị công tử này đừng nên làm bực lòng mọi người nữa, ta không có việc gì !” Nàng bi thương cười cười.

“Nhược Tư, chúng ta hãy thu nhận nàng! Dù sao nàng cùng bọn Tiểu Lan làm bạn cũng tốt a !”

“Triệt Nhi..” Lãnh nhược tư bất đắc dĩ kêu ta.

“Ta mặc kệ, cứ quyết định như vậy đi !” Ta kéo nàng kia đi rồi.

Chờ ta đi xa “Hoàng Thượng, ngươi vì cái gì không cho Vương gia thu nhận nàng a?” Tiểu Lan không rõ nhìn hắn.

“Các ngươi không biết là nàng ta có vấn đề hay sao?” Lãnh Nhược Tư ánh mắt thâm thúy trả lời.

“Có vấn đề gì chứ?” Hạo Nhiên nghi hoặc hỏi.

“Các ngươi có chú ý hay không, nàng luôn cố ý thu hút Triệt Nhi, hơn nữa còn kể ra một thân thế bi thương như vậy, dường như chỉ muốn làm cho Triệt Nhi thu nhận nàng thôi !” Thật sự là rất kỳ quái !

“Vậy Triệt Nhi có việc gì hay không a??” Mộ Dung Vân lo lắng hỏi.

“Ngươi còn dám hỏi? Nếu không phải ngươi nói đỡ, Triệt Nhi có thể nhanh như vậy đã đưa ra quyết định sao?” Thật sự là làm trở ngại chứ không giúp gì.

“Được rồi. Lần này là ta không đúng, ngươi có biện pháp nào không?” Mộ Dung Vân khó được khiêm tốn một hồi.

“Chỉ cần chú ý nhiều hơn một chút là được”. Không thì có thể làm gì bây giờ? Ta đem nàng đưa đến phòng của ta.

“Ngươi tên là gì”

“Nghê Nhi, ta gọi là Nghê Nhi”. Nàng cười cười trả lời.

“Nga ! Vậy từ giờ trở đi ngươi sẽ theo chúng ta nha”

“Cám ơn công tử !” Nàng cảm kích nhìn chăm chú vào ta.

“Không cần cảm tạ !” Dù sao ta cũng đâu có làm được gì cho nàng. Lúc này Lãnh Nhược Tư trở lại, hắn lãnh thị liếc mắt với Nghê Nhi một cái, Nghê Nhi vội vàng chạy ra ngoài,

“Triệt Nhi còn sinh khí sao?” Hắn buồn cười tiêu sái lại đây ôm lấy ta.

“Ta vì cái gì không tức giận? Ngươi một chút động lòng cũng không có”. Ta tức giận nói. W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

“Triệt Nhi, không phải trẫm không có động tâm, mà là nàng thật sự không bình thường!” Lãnh Nhược Tư giải thích.

“Không bình thường? Không có a ! Ngươi đa nghi thôi” Nghê Nhi tốt lắm a.

“Phải không? Hy vọng như thế !”

“Đương nhiên !” Ta cười cười ôm chặt hắn.

Mà lúc này ở một phòng bí mật trong hoàng cung “Nghê Nhi thế nào rồi ?” Một phụ nữ trung niên hỏi nàng, bởi vì ánh sáng âm u nên không thấy rõ dung nhan của nàng.

“Rất tốt. Ta đã được tiếp cận Lãnh Nhược Tư, hết thảy ta sẽ chiếu theo kế hoạch mà hành sự!” Nghê Nhi hội báo.

“Được rồi. Phu nhân chờ tin tức tốt của ngươi”. Nói xong nàng bước đi. Nghê Nhi lộ ra nụ cười âm ngoan, Lãnh Nhược Tư a Lãnh Nhược Tư, ngày chết của ngươi đã đến…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.