Độc Sủng Vương Gia Hắc Khuyển

Chương 12-1: Biến Hình




Bước chân ngày càng gần. Trong bóng tối, một bóng người dần hiện ra nhưng ngay lúc này đây, Tiểu Điệp sớm đã chìm vào hôn mê sâu.

Bóng người dần hiện rõ, một bà lão tay chống gậy đứng sừng sững, từ trên cao nhìn xuống, khuôn mặt đầy nếp nhăn, dấu vết của sự tàn phá của thời gian, nhưng ánh mắt lại vô cùng minh mẫn, nhìn thẳng Tiểu Điệp, khẽ lắc đầu. Chậc, lại thêm một người nữa vướng phải Mê Hồn, cũng may đúng lúc ta đi ngang qua đây, xem như tiểu cô nương này may mắn.

Xốc Tiểu Điệp dậy, lão bà bà nhét vào miệng nàng một viên thuốc màu đen tròn, sau đó chậm rãi dìu nàng rời khỏi.

Mặt khác, xa xa, nơi khoảng không đen hút, bỗng một tiếng gầm gú vang lên làm rung chuyển cả mặt đất. Như một cơn lốc, một con thú to hai thước phóng ra, hàm răng sắc bén, qua khẽ răng thứ nước nhơ nhớp trong khẽ răng không ngừng chảy xuống, nhiễu tới đâu nơi đó bốc khói như bị axit phân hủy. Vì bị cướp mất con mồi, mãnh thú sừng sộ trừng mắt nhìn, giơ móng vuốt sắc bén vồ vào hai người.

Xích Lân!!!

Bà lão nắm cổ áo Tiểu Điệp nhẹ nhảy lùi về sau vài bước, khẽ phất tay một cái, đám sương mù dưới chân lập tức kết lại nâng hai người lên không trung.

Mãnh thú vồ hụt, lông càng dựng đứng, miệng gầm gừ phun lửa.

Lão bà tay làm ấn kí, miệng hô: " Ngự Băng", tức khắc hai người được bao bọc bằng một khối hộp bằng băng.

Băng lửa gặp nhau, tiếng xèo xèo vang lên, bóc hơi thành khói cuồn cuộn từng đợt. Bỗng ngọn lửa thu lại, từ mãnh thú, hai tia sét từ đôi mắt phóng ra. "Đoàng!!!" một tiếng, tường băng vỡ vụn.

Lão bà bà lại giơ tay làm ấn kí, trong tay bà liền xuất hiện một dây côn. Dây côn trong tay lão bà di chuyển thoăn thoắt hấp thụ hết tia sét, bà đưa ngón tay vẽ vòng tròn, cả khu rừng như sống dậy, cây cối đua nhau trườn ra kết lại thành một cái lồng trứng nhốt Xích Lân vào trong đó.

Lão bà bà lại phất tay, đám sương mù dưới chân từ từ chuyển động đưa hai người đi mất. Trong cái lồng, không những bị mất con mồi mà còn bị giam cầm, Xích Lân không ngừng gầm gú, giãy giụa, một lúc sau lồng cây vỡ toan. Xích Lân nhìn về hướng hai người vừa biến mất gầm gừ vài cái rồi mới xoay người tiến vào nơi sương mù dày đặc, mất hút.....

*******......****.....*******

Cảm giác như đã ngủ một giấc rất dài, Tiểu Điệp nặng nề mở mắt ra. Nàng lấy hai tay xoa bên thái dương, len lỏi qua khung cửa sổ nhìn ánh trăng bên ngoài. Hôm nay trăng sáng thật.

Xoa một hồi Tiểu Điệp chợt phát hiện có gì đó không đúng lắm.

Ách, sao nàng lại có thể nhìn thấy cái mũi của mình, hơn nữa... cái này rõ ràng không phải tay người mà là.... chân chó.

"Á..... á....." Tiếng la thất thanh lập tức vang lên, Tiểu Điệp cứ thế liền hóa đá.

Chân chó? chân chó? chân chó?...... Nàng đang nằm mơ sao?

Tiểu Điệp nuốt nước miếng ừng ực, vỗ mặt vài cái, lần nữa lấy can đảm giơ lên xem thử. Sự thật phũ phàng khiến nàng khóc không ra nước mắt chính là, trước mặt nàng vẫn là.... chân chó.

Tiểu Điệp ba hồn bảy vía đều bị dọa chạy đi mất, nàng vội xông ra ngoài soi ảnh mình dưới sông.

Nhưng khi nhìn xong, toàn thân Tiểu Điệp lần nữa hóa đá, miệng cứng đờ, lắp bắp nói không rõ chữ: "Đây... đây.. là.. sói.. sói"

Phản chiếu dưới sông không phải là khuôn mặt của Tiểu Điệp, một thiếu nữ mà thay vào đó là Bạch Lang, một con sói lông trắng toát, mắt đỏ ngầu.

Cả thân hình Tiểu Điệp run rẩy, ngã bệch xuống đất.

Oa Oa Oa, có ai làm ơn nói cho nàng biết chuyện gì xảy ra không!!!!!!! (ಥ_ಥ)