Độc Tôn Tam Giới

Chương 160: Ngọc kỳ quả



Mặc dù Giang Phong đối với Đông Phương Lộc tuyệt vọng, nhưng nếu như muốn hắn lựa chọn, hắn vẫn tình nguyện thấy Đông Phương gia tộc tiếp tục khống chế Vương Quốc, nếu như Vương Quốc rơi vào trong tay Long gia, đối với Giang gia mà nói, tuyệt đối là tai nạn.

- Phụ thân, không họ Đông Phương, lại càng không phải họ Long? Nếu phụ thân muốn, để cho Vương Quốc đổi thành họ Giang ta, có cái gì không được?

Giang Trần ngữ khí lạnh nhạt.

- Cái gì?

Thân thể Giang Phong chấn động.

- Trần Nhi, lời này của ngươi...

- Đại nghịch bất đạo?

Giang Trần cười ha ha.

- Phụ thân, thế giới võ đạo, cường giả vi tôn, Đông Phương nhất tộc này, cũng đơn giản là từ trong tay người khác đoạt đến Giang Sơn. Bởi vì cái gọi là ngôi vị hoàng đế thay phiên ngồi, năm nay đến nhà của ta. Bất quá, này chỉ là một Vương Quốc thế tục, Giang gia ta chưa hẳn để ý.

Giang Phong thật lâu nói không ra lời, không thể không nói, lời nói này của nhi tử, rất có đạo lý, để cho hắn hơi có chút động tâm.

Giang Phong với tư cách chư hầu đại phiệt, cũng không phải loại ngu trung. Trái lại, hắn đối với cục diện chính trị, đều có một phen giải thích.

Cho nên, những lời này của Giang Trần, quả thực để cho hắn có chút tim đập thình thịch.

Đúng vậy a, vì cái gì Giang gia không thể?

Đông Phương nhất tộc vô đạo, vì cái gì Long gia có thể đi tranh đoạt, Giang gia hắn lại không thể?

Giang Trần cũng biết, cha mình khẳng định đang đấu tranh tâm lý. Nhưng có thể khẳng định là, lão ba động tâm rồi.

Ai không muốn ghi tên sử sách?

Đàn ông ai không muốn kiến công lập nghiệp, khai cương khoát thổ, xưng vương xưng bá?

Ai quy định, binh sĩ Giang gia, không thể trèo lên đại bảo, ngồi trên quốc quân vị?

- Phụ thân, đây là một viên Ngọc Kỳ Quả, ngươi ăn vào đi, có thể để ngươi vô điều kiện tăng lên một trọng tu vi.

Giang Trần từ chỗ Mãng Kỳ đạt được sáu Ngọc Kỳ Quả, lúc ấy hắn ăn ba quả, ba quả khác đều bị hắn cất lại.

- Vô điều kiện tăng lên một trọng tu vi?

Giang Phong ngạc nhiên.

- Ân, đây là linh quả hấp thu thiên địa linh khí, phi thường khó được, trăm năm khó được nhất ngộ.

Giang Phong đối với con mình, đương nhiên là tuyệt đối tín nhiệm. Chỉ là, hắn nhịn không được hỏi:

- Trần Nhi, linh quả như thế, ngươi phục dụng chẳng phải là tốt hơn sao?

- Ta đã ăn rồi.

Giang Trần cười nói.

- Ăn nhiều vô dụng.

- A, vậy vi phụ liền không khách khí, ha ha.

Giang Phong nghe nhi tử nói đã ăn qua, liên không còn do dự cái gì, tiếp Ngọc Kỳ Quả tới, hai ba miếng liền nuốt vào.

- Phụ thân, ngươi phục dụng quả này, cần tu luyện mấy ngày thời gian, mới có thể đột phá. Liền ở trong sơn cốc này tìm một nơi yên tĩnh, ta an bài bộ phận Kiếm Điểu hộ pháp cho ngươi!

- Trần Nhi, ngươi muốn đi đâu?

Giang Phong hiếu kỳ.

- Phụ thân không cho ta mang đại quân đại náo vương đô, hài nhi dù sao cũng phải về đi xem a? Vạn nhất Long thị nhất tộc kia nổi điên, toàn thành lùng bắt, dù sao cũng phải có chút chiếu ứng không phải sao?

Trong lòng Giang Phong xiết chặt:

- Đúng, đúng, tuy Dược Sư Điện ở vương đô căn cơ rất hùng hậu, nhưng dù sao trong tay không có khống chế binh quyền. Vạn nhất Long Đằng Hầu liều lĩnh, dù là Dược Sư Điện cũng sẽ rất bị động.

Giang Trần gật gật đầu, ánh mắt nhìn về phía đông bắc xa xa.

Hắn trở lại Giang Hãn Hầu phủ, trước tiên liền mang hàm răng của Mãng Kỳ ra, đưa chân khí vào, nhờ Mãng Kỳ phái ra đại quân Kiếm Điểu đến đây nghe lệnh.

Mà Mãng Kỳ đối với sự tình của Giang Trần, là phi thường để bụng. Lập tức chọn hai mươi bộ Kiếm Điểu, trọn vẹn 300 vạn Kiếm Điểu, hạo hạo đãng đãng đi ra, chỉ một buổi liền giết đến.

...

Giờ phút này, vương đô đã loạn thành một đoàn.

Bên Long Đằng Hầu, Thân Vệ Quân tinh nhuệ của hơn mười lộ chư hầu, hội tụ một chỗ, trọn vẹn hơn mười vạn đại quân, vây quanh Giang Hãn Hầu phủ, Kim Sơn Hầu phủ, Hổ Khâu Hầu phủ.

Mà vương đô phố lớn ngõ nhỏ, mọi nhà bế hộ, hộ hộ đóng cửa.

Trên đường cái trống trải, không có một người nào hành tẩu. Tất cả cửa hàng, hết thảy đóng cửa, sợ tai bay vạ gió.

Ai cũng biết, vương đô rối loạn, triệt để rối loạn.

Một hồi giết chóc, sẽ trình diễn ở vương đô.

Một hồi tranh đoạt chiến tàn khốc, sẽ ở vương đô khai hỏa.

Chỉ là, đại quân bao vây Tam gia Hầu phủ, lại phát hiện Tam gia Hầu phủ này đã sớm người đi nhà trống, nửa bóng người cũng không có tìm được.

- Cái gì? Chạy trốn?

Long Chiếu Phong nhận được tin tức, cả người bỗng nhiên đứng lên.

- Tam gia Hầu phủ, nửa bóng người cũng tìm không thấy!

- Truy, toàn thành lùng bắt cho ta! Tam gia Hầu phủ, mấy ngàn người, không có khả năng trong vòng một đêm đi không còn một mống.

Trên mặt Long Chiếu Phong bao phủ một tầng sương lạnh.

Nắm đấm siết chặt, các đốt ngón tay xoẹt zoẹt xoẹt zoẹt loạn hưởng.

Giờ phút này cừu hận của hắn, dù lấy sạch nước biển cũng rửa không sạch. Thậm chí, cừu hận của hắn đối với Giang gia, đã vượt qua cừu hận đối với vương thất!

Đối với vương thất, hắn chỉ là muốn đoạt quyền.

Mà Giang gia, lại có mối hận giết con!

Long Ngâm Dã, đó là con trai đắc ý nhất của Long Chiếu Phong hắn, là người nối nghiệp kiệt xuất nhất.

Hai mắt Long Chiếu Phong tràn đầy mối hận tang tử. Nghĩ Long Đằng Hầu hắn hoành hành cả đời, cho tới bây giờ đều là hắn đi diệt môn người khác, giết nhà người khác.

Lúc nào, người Long gia bị giết ngược?

Cho nên, Long Chiếu Phong tức giận, bạo tẩu rồi! Cái này không đơn thuần là báo thù, cũng là giữ gìn quyền uy của Long gia, giết gà dọa khỉ!

- Hầu gia, trong vòng một đêm, người Tam gia này, mấy ngàn nhân khẩu, khẳng định đi không tới nơi nào. Tất nhiên là trốn ở địa phương nào đó.

- Đúng vậy, trong đêm cửa thành đóng cửa, bọn hắn cũng ra không được.

- Cũng không nhất định, nếu bọn họ thu mua thủ vệ, hơn nữa vương thất giúp đỡ, suốt đêm ra khỏi thành, cũng không phải là không có khả năng!

Nhóm thủ hạ mưu sĩ của Long Đằng Hầu, nhao nhao phát biểu ý kiến của mình.

Long Chiếu Phong khẽ gật đầu:

- Cái này dễ dàng, phái người đi từng cửa thành hỏi thoáng một phát. Long gia chúng ta, ở mỗi một cửa thành, đều có nhân mạch.

Long Đằng Hầu mưu đồ soán vị, ở chỗ quân giữ thành này, nhất định là trọng điểm chú ý, khẳng định sẽ phí rất nhiều tâm tư, tiến vào không ít nằm vùng, đả thông không ít nhân mạch.

Đang nói, lại có một gã tâm phúc đến:

- Hầu gia, thuộc hạ đã đi từng cửa thành điều tra, ngày hôm qua trong đêm, tuyệt đối không có số lớn nhân mã ra khỏi thành!

Long Chiếu Phong đại hỉ:

- Đã như vầy, kia khẳng định là ở trong vương đô rồi! Phong tỏa vương đô cho ta, đào ba thước đất, cũng phải đào ra!

Hiện tại hắn sư ra nổi danh, đập danh nghĩa báo thù nhi tử, càng là không kiêng nể gì cả.

Vương thất muốn can thiệp, hắn liền lấy cớ báo thù.

Vương thất không can thiệp, hắn dĩ nhiên là càng không có băn khoăn.

Hôm nay, đại quân các lộ chư hầu, đã bắt đầu điều khiển, hướng vương đô xuất phát. Dù Đông Phương Lộc muốn trở mặt, Long Chiếu Phong cũng không sợ.

...

Trong vương cung, sắc mặt Đông Phương Lộc tiều tụy, vành mắt hơi có chút biến thành màu đen, hiển nhiên cũng là một đêm không ngủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.