Độc Tôn Tam Giới

Chương 24: Lần thứ hai vẽ mặt 1



Giang Trần vừa đi, một bên mong loại sự tình này phát sinh. Đáng tiếc chính là, những người theo dõi kia, lại thủy chung không dám đoạt. Cái này để cho hắn cảm thấy có chút buồn bực.

- Thực là một đám nhát gan!

Giang Trần lắc đầu, cũng không thèm để ý những việc xen giữa này nữa, thúc ngựa hướng Tùng Thạch quán chạy như bay, hắn còn có chính sự muốn làm.

Trong quán rượu che giấu nào đó ở Vương đô, Bạch Hổ Hầu truyền nhân Bạch Chiến Vân, cùng với Chu Tước Hầu truyền nhân Hồng Thiên Đồng, hai người đang lén lén lút lút thương nghị lấy cái gì.

- Bạch huynh, tiểu tử kia rất càn rỡ a. Không đem ta và ngươi để vào mắt chút nào. Nhất là Bạch huynh ngươi, ngươi và hắn cơ hồ là đồng thời đến, vậy mà hắn từ trong tay ngươi cướp đi Long Cốt Chí Dương Thảo, có thể nhẫn nhưng không thể nhục a?

Hồng Thiên Đồng rõ ràng là kẻ dối trá, nói gần nói xa mang theo châm ngòi chi ý rất rõ ràng.

- Hừ! Giang Trần, đắc tội Bạch Chiến Vân ta, ngươi là muốn chết!

Bạch Chiến Vân đang nói, một gã phụ trách theo dõi vội vàng báo lại.

- Tiểu Hầu gia, tiểu tử kia chưa có trở về Giang Hãn Hầu phủ, tựa hồ là đi Tùng Thạch Quán.

- Tùng Thạch Quán? Tiểu tử này vào đó làm gì? Chẳng lẽ hắn còn muốn mua Linh Thạch sao?

Hồng Thiên Đồng có chút hồ nghi.

Bạch Chiến Vân nghe được lời ấy, lại lộ ra dáng tươi cười:

- Tùng Thạch Quán sao? Ngươi xác định không nhìn lầm?

- Thuộc hạ một mực theo dõi hắn, sẽ không nhìn lầm.

Bạch Chiến Vân vui sướng nở nụ cười:

- Giang Trần tiểu tử, ngươi đây là tự rước lấy nhục a. Lão bản Tùng Thạch Quán, là biểu cữu của ta!

Nói đến đây, Bạch Chiến Vân đắc ý hơn:

- Hồng huynh, đi, chúng ta cùng đi xem náo nhiệt. Hung hăng nhục nhã tiểu tử này thoáng một phát. Thuận tiện đoạt Long Cốt Chí Dương Thảo kia!

Nơi này cách Tùng Thạch Quán cũng không xa, hai người rất nhanh đi vào Tùng Thạch Quán, từ cửa sau tiến vào.

. . .

Tùng Thạch Quán là một cửa hàng chuyên môn kinh doanh Linh Thạch, dị thạch, quy mô rất lớn, là cửa hiệu lớn nhất vương đô.

Giang Trần đến, tự nhiên không phải là vì xem thạch thưởng thạch, mà là đến định chế vật liệu.

Tại Tùng Thạch Quán đi dạo cả buổi, kết hợp kinh nghiệm kiếp trước, đã tập trung vào một vật liệu đá, định xong giá cả.

Đang chờ trả tiền, bỗng nhiên lão bản Tùng Thạch Quán vội vàng đi ra, cười nói:

- Vị Tiểu ca này, quả thực không khéo. Ta cũng là vừa rồi biết được, Ngọa Dương Thạch ngươi định này, ngày hôm qua đã bị người mua rồi.

- Ai mua rồi? Trùng hợp như vậy sao?

Giang Trần sững sờ, còn có sự tình trùng hợp như vậy?

- Đương nhiên là bổn thiếu gia ta rồi!

Phía sau một âm thanh chói tai truyền ra, Bạch Chiến Vân nghênh ngang từ phía sau đi ra.

- Giang Trần, không khéo a. Ngọa Dương Thạch này, ta định rồi. Ngươi muốn sao? Đem Long Cốt Chí Dương Thảo giao ra đây, bổn thiếu gia tâm tình tốt, có lẽ sẽ cân nhắc chuyển nhượng cho ngươi.

Giang Trần là người biết chuyện, nhìn thấy Bạch Chiến Vân, còn có Hồng Thiên Đồng giống như cười mà không phải cười ở sau lưng Bạch Chiến Vân, lại nhìn Tùng Thạch Quán lão bản, lập tức liền minh bạch.

Xem ra, Bạch Chiến Vân này thật đúng là rảnh rỗi nhức cả trứng, từ Dược Sư Điện, một mực làm đến Tùng Thạch Quán, thật đúng là cùng mình làm lên a.

Chỉ là, Tùng Thạch Quán lão bản này, lại bị một chư hầu chi tử áp chế, ngược lại thật là mất đi giá trị con người, để cho Giang Trần thoáng cái xem nhẹ hắn.

- Thú vị, thú vị. Tống lão bản, tảng đá kia, ngươi xác định không bán cho ta đúng không?

Giang Trần bất động thanh sắc, hỏi một câu.

Bạch Chiến Vân quát to:

- Giang Trần, đã nói giao ra Long Cốt Chí Dương Thảo, tảng đá kia thiếu gia không tranh với ngươi. Nếu không, Ngọa Dương Thạch này, ngươi nghĩ cùng đừng nghĩ.

- A? Nếu ta không giao thì sao?

Giang Trần cười nhạt nói.

- Ha ha ha, ngươi cho rằng bổn thiếu gia sẽ để cho ngươi sao? Ngọa Dương Thạch này, dù bổn thiếu gia mua về kê hầm cầu, cũng sẽ không để cho ngươi.

- Hầm cầu nhà các ngươi thật đúng là có mặt mũi. Nói như vậy, không có thể nói chuyện rồi?

- Nói cái rắm! Hoặc là giao ra Long Cốt Chí Dương Thảo, hoặc là cút nhanh lên!

Bạch Chiến Vân đại khái cũng biết, muốn Giang Trần giao ra Long Cốt Chí Dương Thảo, sợ là không thực tế.

Giang Trần cười ha ha, cũng không chút phật lòng. Hắn mới chẳng muốn cùng loại ngu ngốc như Bạch Chiến Vân này lãng phí miệng lưỡi, hơn nữa cũng không phải bản thân hắn mua đồ.

Đây là mua sắm vì công chúa, Giang Trần hắn mới sẽ không đi tốn nhiều nước miếng. Bạch Chiến Vân đã muốn cản chân vương thất, vậy để cho hắn cản đi.

- Tống lão bản, thoạt nhìn, ngươi là người thông minh, nhưng xử lý chuyện lại ngu xuẩn a.

Giang Trần nhẹ nhàng cười cười, lắc đầu than nhẹ.

- Bây giờ ngươi không bán cho ta, chỉ sợ đến lúc đó khóc bán cho ta, cũng đã muộn.

Nói xong, Giang Trần nhìn cũng không nhìn Bạch Chiến Vân cùng Hồng Thiên Đồng, thản nhiên đi ra ngoài.

Mới vừa đi tới đại sảnh, bỗng nhiên một tiểu nhị vội vã đi tới, thần sắc sợ hãi, ở bên tai Tống lão bản nói nhỏ vài câu, sắc mặt tràn đầy kiêng kị. Ánh mắt thậm chí không dám cùng Giang Trần tiếp xúc.

Tống lão bản nghe xong, sắc mặt thoáng một phát trắng bệch, tựa như huyết dịch toàn thân bị hút sạch, mặt mũi tràn đầy lo lắng, miệng đắng chát.

Cơ hồ mang theo khóc nức nở kêu lên:

- Giang Tiểu Hầu gia, dừng bước, xin dừng bước! Ngọa Dương Thạch này, là của ngươi rồi. Tùng Thạch Quán chúng ta không thu tiền của ngươi, lập tức đưa đến quý phủ cho ngài.

Thái độ của Tống lão bản lập tức phát sinh chuyển biến 180°, để cho Bạch Chiến Vân cùng Hồng Thiên Đồng cảm thấy giật mình.

Nhất là Bạch Chiến Vân, bàn chân muốn nhảy dựng lên.

- Biểu cữu, ngươi có lầm hay không? Chúng ta không phải đã nói rõ sao?

Vẻ mặt Tống lão bản cầu xin:

- Ta nói tiểu tổ tông, ngươi đừng làm khó dễ biểu cữu a. Các ngươi Thần Tiên đánh nhau, đừng để cho phàm nhân chúng ta kẹp ở giữa a.

Bạch Chiến Vân nổi giận:

- Thần Tiên? Phi, Giang Trần hắn tính là Thần Tiên gì chứ? Đông Phương Vương Quốc một trăm lẻ tám lộ chư hầu, Giang Hãn Hầu hắn còn sắp xếp không lên thượng đẳng! Biểu cữu, ngươi lại sợ hắn?

Nếu như không phải kiêng kị lão ba chư hầu của Bạch Chiến Vân, Tống lão bản nhất định sẽ xông lên đánh một chầu, trước đánh hắn ngay cả sinh hoạt cũng không thể làm, sau đó lại hung hăng thóa mạ mấy khẩu.

Tiểu tử này, hoàn toàn là lừa bịp a, đẩy Tống mỗ hắn vào chỗ chết a!

Tống lão bản cơ hồ là nhào tới, ôm đùi Giang Trần nói:

- Tiểu Hầu gia, Tống mỗ ta có mắt không tròng, van ngươi, cầu ngươi nhận lấy a! Ngọa Dương Thạch này, tính lão Tống ta hiếu kính ngài.

Bởi vì cái gọi là tìm chỗ khoan hồng mà độ lượng, Giang Trần vốn cũng không có ý định cùng một tiểu lão bản so đo quá nhiều.

Hắn cười cười nói:

- Tống lão bản, ngươi nói như vậy, ngược lại lộ ra ta là tiểu nhân rồi. Ngươi đã có thành ý như vậy, tảng đá kia ta miễn miễn cưỡng cưỡng thu a! Còn giá tiền, tự nhiên sẽ có người trả tiền. Sáng sớm hôm sau, theo như địa chỉ đưa qua cho ta là được. Đến lúc đó ta sẽ thông báo cho ngươi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.