Độc Tôn Tam Giới

Chương 26: Ba hạng khảo hạch trụ cột 1



– Đỗ Như Hải đúng không? Nếu như nhớ không lầm, lần trước cha ta bởi vì sự tình của ta, đưa ngươi sáu mươi vạn lượng bạc đúng không? Sự tình ngươi không có ý định xử lý, tiền này, ngươi muốn che giấu sao?

Thân hình Đỗ Như Hải dừng lại, hai mắt đột nhiên bắn ra một đạo hung quang, gắt gao nhìn chằm chằm vào Giang Trần, hung thần ác sát phảng phất muốn nuốt Giang Trần vậy.

Chỉ là để cho hắn cũng không ngờ tới là, thời điểm ánh mắt hung thần ác sát của hắn ở trên mặt bình tĩnh của Giang Trần đảo qua, toàn thân không khỏi run rẩy, phảng phất đột nhiên rơi vào Địa Ngục.

– Gặp quỷ rồi sao? Ánh mắt tiểu tử này. . .

Đỗ Như Hải lấy lại bình tĩnh, cố gắng tự nói với mình, vừa rồi là ảo giác.

– Sáu mươi vạn lượng? Đi vào quốc khố tìm đi! Hối lộ giám khảo là tội lớn, ngươi cho rằng bản tổng quản là loại người tham nhũng sao? Các ngươi đưa ngân lượng, ta đã sớm nộp lên quốc khố rồi!

Loại chuyện ma quỷ này, Giang Trần tự nhiên sẽ không tin. Yhịt mỡ đã đến miệng, còn có thể nhổ ra. Nhìn Đỗ Như Hải thế nào cũng không giống người thanh liêm như vậy.

Xem ra, không có chuyển nhượng Long Cốt Chí Dương Thảo, những chư hầu đệ tử như Long Cư Tuyết này, đã bắt đầu âm thầm dùng sức a!

Nếu là Giang Trần lúc trước, đắc tội mấy lộ chư hầu cường đại kia, lại bị người tổng phụ trách của Tiềm Long hội thử ghi hận, khẳng định là không thể nào có khả năng xoay người.

Thế nhưng mà hôm nay, Giang Trần sợ cái gì? Những người này thêm cùng một chỗ, trong mắt hắn, cũng không quá đáng là mấy con ruồi mà thôi.

Hơi cho hắn chút thời gian, vung tay lên là có thể chụp chết bọn hắn vài chục lần.

Khóe miệng mang theo vài phần vui vẻ lạnh như băng, nhìn qua Đỗ Như Hải nghênh ngang mà đi, Giang Trần lên tiếng nói:

– Đỗ Như Hải, xu lợi tránh hại, là thiên tính của người, ngươi sợ đắc tội những chư hầu cường đại kia, vốn cũng không có gì. Bất quá ngươi lấn thiện sợ ác, nhục nhã Giang gia ta. Dùng không được bao lâu, ngươi sẽ biết hôm nay sai đến cỡ nào.

Nếu như Đỗ Như Hải này khách khí, lời nói dịu dàng cự tuyệt Giang Phong, lẫn nhau không tôn thương mặt mũi, Giang Trần cũng có thể hiểu được.

Thế nhưng mà Đỗ Như Hải này, lấy tiền đã lâu như vậy, hôm nay lại đột nhiên chạy tới đổi ý. Đổi ý thì đổi ý, tiền còn không trả lại.

Tiền ngươi lấy mất, tốt xấu thái độ cũng tốt một chút a?

Làm thành như vậy? Hoàn toàn là coi Giang gia trở thành xương khô trong mộ, hoa vàng ngày mai a?

Loại thái độ này, thành công chọc giận Giang Trần.

– Ai, Trần Nhi, Đỗ Như Hải này không dễ chọc a. Người tổng phụ trách Tiềm Long đại hội, hắn bài danh thứ hai đó.

Giang Phong than nhẹ.

– Hơn nữa, vi phụ nghe nói, người xếp thứ nhất, cơ bản không hỏi đến việc nhỏ, uỷ quyền rất lớn, trên cơ bản đều buông tay để cho Đỗ Như Hải làm. Cách một thời gian mới nghe Đỗ Như Hải báo cáo. Cho nên, Đỗ Như Hải này, nói hắn là người phụ trách đệ nhất, cũng không đủ a.

Giang Phong thân là một đời chư hầu, làm người dũng mãnh hào khí, nhưng nói đến bổn sự mưu lược tính toán, quyền mưu tranh đấu này, ở trong toàn bộ vương đô, là không đủ xem.

Giang Trần dở khóc dở cười, sau khi hắn chuyển sinh, còn chưa kịp đi lý giải tình huống của Tiềm Long hội thử. Chẳng lẽ nói, tiền nhiệm Giang Trần lưu lại cục diện rối rắm, thật sự đã không xong, không ra tiền là không thể vượt qua kiểm tra sao?

– Ai, Trần Nhi, ngươi đừng ủ rũ, vi phụ sẽ nghĩ biện pháp. Nhìn xem có thể có đường khác đi không. Hơn nữa. . .

Có câu nói, mẹ chiều con hư, thế nhưng mà Giang Phong làm cha, lại để cho Giang Trần cảm thấy, nguyên lai từ phụ cũng có thể làm con hư hỏng.

Bất quá, Giang Trần quả thật có chút cảm động. Giang Hãn Hầu này, đối với nhi tử thật đúng là đủ cưng chiều. Cái này đã là hỏa thiêu đến mông đít rồi, cũng không thấy hắn nói một câu nặng.

– Đúng rồi, phụ thân, Tiềm Long thi hội, thành tích của ta đến cùng chênh lệch tới trình độ nào? Đỗ Như Hải này, hắn có nói qua không?

Giang Phong biểu lộ có chút xấu hổ, ấp úng nói:

– Cái này sao. . .

Giang Trần thật sự bó tay rồi, đã đến lúc này, lão ba còn sợ tổn thương lòng tự trọng của hài tử sao?

– Phụ thân, ta da mặt dày lắm, chênh lệch tới trình độ nào, ngươi nói thẳng đi.

Giang Phong cũng lo lắng nhi tử vừa qua đại kiếp, trong nội tâm chịu không được, thấy hắn có tâm lý chuẩn bị, cười hắc hắc nói:

– Ngươi tiểu tử thúi này thật sự là hiếm thấy, thành tích của mình, lại còn hướng lão tử nghe ngóng. Ta nói ra, ngươi xác định sẽ không bị hù ngã?

– Nói đi, tổng không phải là kế cuối a?

– Loại sự tình kế cuối này, ngươi cho rằng còn sẽ có lo lắng sao?

Giang Phong cười khổ nói.

– Hiện tại vấn đề là, ba hạng trụ cột xét duyệt, ngươi trước mắt là một hạng cũng không có vượt qua. Cuối tháng này, là nửa năm chung thẩm cuối cùng. Nếu như ba hạng trụ cột của ngươi không có thông qua, thì ngay cả tư cách tiến vào Tiềm Long thi hội tổng khảo thi cũng không có a.

Tiềm Long thi hội, hai năm trước là kỳ học tập, trưởng thành. Sau khi khoảng thời gian này kết thúc, sẽ có tư cách khảo hạch.

Nếu như ngay cả tư cách khảo hạch cũng qua không được, cái kia ngay cả tư cách tham gia Tiềm Long hội thử cuối cùng nhất cũng không có.

Giang Trần xem như đã minh bạch, vì cái gì lão ba sẽ ăn nói khép nép như vậy. Vì cái gì một chư hầu ngông nghênh thiết cốt, sẽ ở trước mặt Đỗ Như Hải, bị giáo huấn giống như tiểu hài tử rồi.

Gặp Giang Trần cúi đầu không nói, Giang Phong cũng cười khổ:

– Xú tiểu tử, ngươi sẽ không nói cho ta biết, ba hạng trụ cột khảo hạch là cái gì ngươi cũng không nhớ rõ chứ?

Giang Trần sờ lên mũi đáp:

– Được rồi, ta trở về cố gắng ngẫm lại.

Nếu như là chư hầu khác, nghe được nhi tử đối thoại như vậy, một tay đã tát tới rồi.

Giang Phong coi như là khác loại trong đám phụ thân, khẽ thở dài nói:

– Nhi tử, xem ra ngươi chung quy là cùng lão tử hồi hương làm ruộng a. Mà thôi mà thôi, mệnh đã định Giang gia chúng ta không thường hưởng phú quý, đến thế hệ ngươi, tá giáp quy điền cũng tốt. Quan trường nhiều thị phi, hồi hương làm ruộng cũng không phải chuyện xấu gì.

– Chờ một chút, lão ba, ta lúc nào từng nói qua sẽ hồi hương làm ruộng?

Giang Phong sững sờ:

– Thế nhưng mà ba hạng trụ cột khảo hạch. . .

– Không phải là ba hạng khảo hạch thôi sao! Quay đầu lại ta có rảnh, mười hạng tám hạng cũng sẽ thông qua.

– Xú tiểu tử, ngươi một ngày không khoác lác sẽ chết sao? Trước khỏi cần phải nói, hạng trụ cột thứ nhất, cũng là yêu cầu thấp nhất, yêu cầu ngươi tu luyện chân khí đạt tới trung giai Chân Khí cảnh, ít nhất có được bốn mạch chân khí, ngươi có sao?

– Bốn mạch chân khí? Trụ cột khảo hạch yêu cầu chỉ đơn giản như vậy?

Giang Trần ngược lại là ngây ngẩn cả người, cánh tay có chút nhấc.

– Phụ thân, ngươi nhìn cái ghế đá kia.

Đang khi nói chuyện, chân khí trong cơ thể chạy chồm, bốn đường kinh mạch như bốn đạo Giang Hà lao nhanh, hợp dòng mà thành, ngưng ở đầu ngón tay.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.