Độc Tôn Tam Giới

Chương 277: Ngộ đạo thoát Phàm nhập Linh 2




- Vì cái gì Võ Giả của thế giới này, chân khí Hóa Linh tỉ lệ thấp như vậy, xác xuất Hóa Linh thành công thấp như vậy? Xem ra, không đơn thuần là không có Linh Dược phụ tá, đồng dạng, bọn hắn đối với chân khí Hóa Linh, không có nhận thức quá nguyên vẹn. Có lẽ, Võ Giả của thế giới này, cho rằng chân khí Hóa Linh, chỉ là tấn chức trên tu vi võ đạo, lại không lĩnh ngộ đến, đây là một lần lột xác, là một nghi thức thoát Phàm nhập Linh. Ở trong quá trình này, thực lực tăng lên, cảnh giới tăng lên tuy trọng yếu, nhưng mà Tâm lực tăng lên, Tâm lực lột xác, đồng dạng rất trọng yếu. Người lĩnh ngộ không được, không cách nào vượt qua cửa ải này, liền không khó lý giải rồi.

Giang Trần ở trong minh tưởng, đã có rất nhiều cảm ngộ. Ở nhận thức trên Tâm lực, bất tri bất giác, đã xảy ra lột xác.

Cái này không đơn thuần là lĩnh ngộ võ đạo chân ý, cũng là lĩnh ngộ một đoạn nhân sinh.

Từ trên ý nghĩa mà giảng, ở giờ khắc này bắt đầu, Giang Trần cũng coi là nửa bước Tiên cảnh rồi.

Mà hắn, hôm nay chỉ thiếu quá trình cuối cùng, cái kia chính là chân khí Hóa Linh, mở Linh Hải, miêu tả Linh Hải!

Quá trình này, Giang Trần có Ngũ Long Khai Thiên Đan trợ giúp, cùng những võ giả khác so sánh, là có ưu thế rất lớn.

- Còn có một chút cảm ngộ, cần thông thấu một ít, cần một ít linh cảm, để hoàn thành lĩnh ngộ cuối cùng. Đến một khắc đó, chính là thời điểm Giang Trần ta tiến vào Tiên cảnh.

Giang Trần biết rõ, bây giờ là không có thời gian.

Cùng Tứ vương tử Diệp Dung ước hẹn, phải tham gia yến hội mừng thọ của Diệp thái phó, chúc thọ lão nhân đức cao vọng trọng, đây là không thể thất ước.

Luyện đan bỏ ra khoảng mười ngày, minh tưởng mấy ngày, tính toán thời gian, cách thời gian ước định, chỉ một hai ngày mà thôi.

Về đến nhà, Giang Trần phát hiện, trong nhà vậy mà xảy ra ít chuyện.

Kiều Bạch Thạch đi Càn Lam Nam Cung, tục vụ trong nhà, chủ yếu là thúc thúc Giang Trần Giang Đồng chủ trì. Mà phụ thân Giang Phong, thì chuyên chú võ đạo, rất ít hỏi đến sự tình.

Câu Ngọc trên danh nghĩa nói là tùy tùng của Giang Trần, nhưng mà Giang gia cao thấp, không có ai thực coi nàng là tùy tùng đối đãi, cơ bản xem như một Thống Lĩnh hộ viện.

Nói cách khác, lúc Giang Trần không có mặt, toàn bộ Giang gia, thiếu một người tâm phúc.

- Lại là Long Nha vệ? Hẳn là bọn hắn cảm thấy, lần trước giáo huấn, còn chưa đủ khắc sâu?

Giang Trần nghe Tiết Đồng bẩm báo, nghe nói lại là Long Nha vệ, trong lòng không khỏi bốc lên lửa giận.

- Thiếu chủ, lần này không giống. Căn cứ luật pháp của Thiên Quế Vương Quốc, linh cầm không có đăng ký, hoàn toàn chính xác không thể ở trong vương đô phi hành. Tính cách huynh đệ Kiều Sơn thô mãng, nhất thời đắc ý quên hình, bị Long Nha vệ bắt lấy tay cầm. Hôm nay người và Kim Dực Kiếm Điểu, một phát bắt đi. Chúng ta thông qua Điền Thiệu điền đô thống hỏi thăm một chút, chuyện này, hắn cũng không thể nhúng tay.

- Hai huynh đệ bọn họ, hiện tại không có sao chứ?

Giang Trần càng quan tâm chính là hai người này có chịu thiệt hay không.

- Bị Long Nha vệ bắt, đau khổ là không thiếu phải ăn một ít. Ta đi thăm hỏi qua, còn không đến mức có lo lắng tính mạng. Nghe nói bây giờ có một đại nhân vật muốn mừng thọ, vương đô trai giới ba ngày, không thể sát sinh. Long Nha vệ cũng đồng dạng phải tuân thủ, cho nên, tạm thời mà nói, tánh mạng không lo.

Tiết Đồng cũng bất đắc dĩ, hai huynh đệ Kiều Sơn Kiều Xuyên, tính cách lỗ mãng. Ở Đông Phương Vương Quốc, có lẽ có thể hoành hành không sợ. Nhưng đến Thiên Quế Vương Quốc, bọn hắn như vậy, nhất định là phải chịu thiệt.

- Tiết Đồng, việc này ngươi không cần tự trách, ngươi hết toàn lực, trách không được ngươi. Tiếp qua, để ta xử lý.

- Thiếu chủ, việc này Long Nha vệ khẳng định sẽ mượn đề tài để nói chuyện, ngươi có đối sách gì không?

Giang Trần khoát tay áo:

- Binh tới tướng đỡ, nước tới đất ngăn. Vừa vặn, ngày mai là thọ thần của Hộ Quốc Linh Vương Diệp thái phó, ta phải theo Tứ vương tử đi tham gia yến hội. Việc này, ngươi không cần hỏi tới.

Lại là Long Nha vệ!

Trong mắt Giang Trần hiện lên một tia sát cơ.

- Long Nha vệ, ta đã khoan dung các ngươi một lần. Hi vọng lần này, các ngươi là bình thường phá án, không phải cố ý thêu dệt chuyện. Bằng không mà nói, lúc này đây, ta nhất định sẽ làm cho các ngươi biết rõ, chọc giận Giang Trần ta, phải trả một cái giá lớn!

Cái tên Diệp Trọng Lâu này, ở Thiên Quế Vương Quốc, đó là tồn tại như đồ đằng. Cái tên này, lên tới lão hủ tám mươi, xuống đến trẻ con ba tuổi, không có người không biết.

Hắn không có chức quan hiển hách, cũng không có thế lực rắc rối khó gỡ.

Nói trắng ra một điểm, hắn là một lão đầu không tranh quyền thế, một người rảnh rỗi không có chuyện gì làm, một ẩn giả ẩn trong thành phố.

Nhưng mà, nói đến cái tên này, lên tới quốc quân, xuống tới bình dân, mỗi người đều nghiêm nghị kính nể.

Bởi vì, cái tên này, đối với Thiên Quế Vương Quốc mà nói, chính là một tấm bia to, một đồ đằng.

Hiện tại những vương tử của Thiên Quế Vương Quốc, đều tôn xưng Diệp Trọng Lâu một câu "Lão sư".

Mà ngay cả quốc quân, hay vương tử một đời trước, đồng dạng phải tôn xưng Diệp Trọng Lâu là "Lão sư".

Cao hơn nữa, cũng như vậy...

Giang sơn Diệp gia, chí ít có năm đời người, đều phải tôn xưng Diệp Trọng Lâu là "Lão sư".

Có thể nói, Diệp Trọng Lâu Thái Phó, truyền thụ cho Diệp gia vương thất một đời lại một đời đệ tử. Không ai biết cụ thể có mấy đời, cũng không người nào biết Diệp Trọng Lâu đến cùng bao nhiêu tuổi.

Một đời một đời truyền thừa, năm năm tích lũy, đúc thành địa vị hôm nay của Diệp Trọng Lâu. Mặc dù hắn không tranh quyền thế, lại không người có tư cách cùng hắn tranh chấp.

Diệp Trọng Lâu không có yêu thích đặc biệt gì, hắn chỉ có một thói quen, là hàng năm đều tổ chức sinh nhật.

Vì thói quen này của hắn, vương thất của Thiên Quế Vương Quốc, cố ý xây một tòa Thái Phó biệt viện.

Thái Phó biệt viện này, hàng năm chỉ dùng một lần, là tổ chức sinh nhật yến hội cho Diệp thái phó.

Giang Trần dù sao không phải thổ dân của Thiên Quế Vương Quốc, đối với Diệp thái phó không có nhận thức trực quan gì, cho nên, chứng kiến bọn người Tứ vương tử Diệp Dung, nguyên một đám chuẩn bị tỉ mỉ, thì hơi có chút ngạc nhiên.

- Giang Trần huynh đệ, ngươi đã đến rồi. Đến, ta giới thiệu cho ngươi thoáng một phát.

Diệp Dung chứng kiến Giang Trần, cao hứng hô một tiếng.

- Điền Thiệu, các ngươi là quen biết đã lâu, lần này cũng sẽ theo ta đi chúc thọ Diệp thái phó.

Diệp Dung lại chỉ vào một người tuổi trẻ bên cạnh, giới thiệu nói:

- Lăng Thiên Lý, đệ tử hạch tâm của Càn Lam Nam Cung, lần tiếp theo Bảo Thụ Tông tuyển tú, rất có hi vọng tiến vào Bảo Thụ Tông.

- Thiên Lý, đây là Giang Trần trước kia ta đã nói với ngươi. Các ngươi niên kỷ cũng không sai biệt lắm, lẫn nhau có thể trao đổi nhiều hơn.

Lăng Thiên Lý biểu lộ đạm mạc, liếc nhìn Giang Trần, khẽ gật đầu.