Độc Tôn Tam Giới

Chương 30: Công chúa? Chiếu mắng không lầm! 2



Bất quá coi như là cô cô, vậy cũng nên mắng:

– Thân là cô cô? Có cô cô đối đãi chất nữ của mình như vậy sao? Ngươi có biết, vừa rồi ngươi làm hết thảy, đều là đẩy nàng tới tử vong hay không. Đừng tưởng rằng ngươi là công chúa, liền có thể não tàn a?

Trong mắt Câu Ngọc công chúa bùng lên sát khí, ngọc thủ kìm lòng không được lại nắm chuôi kiếm.

Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt Giang Trần thản nhiên, đáy lòng của hắn vô tư, lại không sợ ánh mắt sát nhân của Câu Ngọc công chúa.

– Tiểu tử, ta chẳng cần biết ngươi là ai, hôm nay ngươi tổng cộng mắng ta năm lần ngu ngốc, một lần nữ nhân điên. Ngươi nhớ kỹ cho ta, nữ nhân đều là rất mang thù.

– Giang Trần đúng không? Tiểu Hầu gia đúng không?

Bỗng nhiên khóe miệng Câu Ngọc lộ ra một tia vui vẻ cổ quái, phảng phất bắt được tay cầm gì của Giang Trần vậy.

Giang Trần nhún nhún vai:

– Ta người này cái gì cũng sợ, lại không sợ bị nữ nhân uy hiếp. Tốt rồi, hiện tại ta muốn hội chẩn cho Chỉ Nhược công chúa, ở đây không chào đón ngươi.

– Không chào đón ta? Dựa vào cái gì?

Câu Ngọc lại càng không vui nói:

– Nơi này là nhà của ta?

– Cái gì? Đây là nói cho ta biết, ngươi còn không có xuất giá sao? Xin nhờ, ngươi bao nhiêu tuổi rồi a? Ngươi nhìn xem chất nữ của ngươi không sai biệt lắm có thể xuất giá rồi. Ngươi lại không biết xấu hổ nói đây là nhà của ngươi? Có hận gả như vậy sao?

Nếu như không phải cân nhắc đến bệnh tình của Đông Phương Chỉ Nhược, Câu Ngọc tuyệt đối sẽ chặt Giang Trần, sau đó kéo thi thể ra ngoài cho chó ăn.

Bởi vì ánh mắt hung dữ kia của nàng, đầy đủ cho thấy nàng giờ phút này nghĩ gì.

– Được, tiểu tử, chúc mừng ngươi, ngươi thành công được Bổn công chúa nhớ kỹ. Lão nương về đổi quần áo trước. Nếu như ta phát hiện hội chẩn cho Chỉ Nhược là âm mưu, ngươi sẽ chết vô cùng thảm.

Giang Trần khinh thường nói:

– Đi nhanh lên a! Thay quần áo nhớ kéo màn, nếu không sẽ dọa người. Dù không hù ngã người, hù ngã a miêu a cẩu cũng không đúng.

– Được rồi, Giang Trần ca ca, cô cô đã đi rồi! Ngươi cũng đừng lời nói ác độc a! Kỳ thật cô cô là người rất tốt, hai người các ngươi hôm nay nhất định là lầm rồi.

Đông Phương Chỉ Nhược cười nói tự nhiên, lộ ra ngây thơ rực rỡ. Nụ cười này, để cho tâm tình của Giang Trần thoáng tốt hơn rất nhiều, hắn thật sự bị nữ nhân kia làm tức hồ đồ rồi.

Những cử động ngu ngốc kia hắn không so đo, thế nhưng mà hắn chịu không nổi là, nữ nhân này mở miệng là một câu “Dê xồm”.

– Không thể tưởng được Giang Trần ta lại bị một nữ nhân ngực to không não mắng, ai!

Ở dưới Đông Phương Chỉ Nhược dẫn đường, Giang Trần đi tới tẩm cung của nàng, tới tới lui lui lượn một vòng.

– Giang Trần ca ca, thế nào, chỗ ta ở cũng không tệ lắm phải không?

Giang Trần cười nhạt một tiếng:

– Miễn cưỡng không có trở ngại, bất quá ngươi ở chỗ này, lại rất không ổn. Từ đại hoàn cảnh, đến chi tiết nhỏ, đều đẩy ngươi tới vực sâu tử vong.

Đông Phương Chỉ Nhược hoa dung thất sắc:

– Giang Trần ca ca, ngươi đừng dọa ta.

– Hậu cung là thâm cung đại viện, vốn chính là địa phương âm khí cực thịnh, mà hậu cung lâm viên này, thiết kế vô cùng đẹp và tĩnh mịch, không có dương khí lui tới, dễ dàng hấp dẫn càng nhiều âm vật. Nếu như ngươi vừa ra đời, không tập võ, không ở chỗ này, kỳ thật cùng thường nhân tuổi thọ không sai biệt lắm. Đáng tiếc, ngươi thân ở nhà đế vương.

– A? Giang Trần ca ca, ta bị ngươi hù rồi. Chẳng lẽ Chỉ Nhược thật sự sống không quá mười sáu tuổi sao?

– Nếu như không gặp được ta, có lẽ năm nay ngươi cũng qua không được.

Giang Trần cũng không phải nói chuyện giật gân, lấy cái hoàn cảnh này, trời sinh là tụ âm chi địa, Thái Âm chi sát trong cơ thể không nhanh phát tác mới là lạ.

Không để ý tới vẻ mặt lo lắng của Đông Phương Chỉ Nhược, Giang Trần đi đi bốn phía, lại ngẩng đầu nhìn, thỉnh thoảng nhảy đến trên tường vây, trên lầu các hết nhìn đông tới nhìn tây một chút.

Đã qua một hồi, mới trở lại bên cạnh Đông Phương Chỉ Nhược, hỏi:

– Nếu nói, đem hậu cung đại viện này đập phá, một lần nữa kiến thiết lại, phụ vương của ngươi sẽ đồng ý không?

– Giang Trần ca ca, ngươi. . . ngươi nói giỡn sao? Hậu cung 3000 giai lệ, cũng không phải một người Chỉ Nhược ở a.

– Nói như vậy, cái phương án này là không thể được rồi?

– Không được, không được.

Đông Phương Chỉ Nhược nâng bàn tay thon dài nhỏ bé nói:

– Chỉ Nhược không thể bởi vì bản thân mình, mà ảnh hưởng toàn bộ hậu cung sinh hoạt bình thường a.

Tiểu nha đầu đáng thương lại khả kính, mình sắp chết đến nơi rồi, còn nghĩ lấy đại cục làm trọng. Không hổ là vật hi sinh tiêu chuẩn của vương thất.

– Vậy cũng chỉ có thể chuyển ra ngoài ở rồi. Hơn nữa, càng sớm càng tốt. Ngươi ở nơi này nhiều một ngày, là đến gần tử vong một bước.

– Cái này cũng không được. Chỉ Nhược là công chúa, không có xuất giá, là không thể rời cung ở bên ngoài.

Thanh âm của Đông Phương Chỉ Nhược thấp như muỗi kêu, như một hài tử phạm sai lầm, cúi thấp đầu không dám nhìn Giang Trần.

Phảng phất, đây hết thảy đều là lỗi của nàng.

– Ta nói, rốt cuộc là những quy củ này trọng yếu, hay là tánh mạng của ngươi quan trọng hơn?

Giang Trần có chút bó tay rồi.

– Giang Trần ca ca, ngươi còn có biện pháp khác không? Tánh mạng của ta cùng quy củ đều trọng yếu a. Thế nhưng mà Chỉ Nhược sợ phá hủy quy củ, làm cho người khác không vui.

– Ai? Ai dám không vui? Để lão tử ngươi chém hắn.

Giang Trần quát.

Phốc. . .

Đông Phương Chỉ Nhược bị khẩu khí nghiêm trang của Giang Trần chọc cười.

– Giang Trần ca ca, ngươi thật thích nói giỡn, cùng một chỗ ngươi, thật đúng là thú vị vô cùng.

Nhẹ nhàng ôm cánh tay của Giang Trần, tiểu nha đầu ngọt ngào cười nói:

– Ta biết Giang Trần ca ca nhất định có thể nghĩ ra biện pháp càng tốt.

Một mùi thơm xử nữ nhàn nhạt, ung dung truyền vào trong lỗ mũi Giang Trần, làm cho nội tâm Giang Trần không khỏi cảm khái tuổi trẻ thật tốt.

Lập tức cười nói:

– Biện pháp là có, bất quá ngươi thật sự không thể tu luyện võ đạo nữa. Ai, nữ nhân ngu ngốc kia, ngươi nói nàng là cô cô của ngươi sao?

– Hì hì, ngươi lại mắng cô cô rồi.

Đông Phương Chỉ Nhược chớp chớp hai mắt dí dỏm.

– Giang Trần ca ca, Chỉ Nhược vụng trộm nói cho ngươi biết một bí mật. Ngươi không thể lại mắng cô cô ta a.

– Vì cái gì? Nàng ngu ngốc như vậy, lại không cho người mắng? Ta mắng nàng, là để nàng thông minh, thiện lương một chút.

– Hì hì, cô cô ta là công chúa, nàng còn là Tiềm Long hội thử đệ nhất phụ trách. Ngươi không phải muốn tham gia Tiềm Long thi hội sao?

– Cái gì?

Giang Trần nghe xong lời này, cả người đều nhảy dựng.

– Loại sự tình này sao ngươi không nói sớm?

– Các ngươi vừa rồi không cho ta cơ hội nói a.

Đông Phương Chỉ Nhược có chút ủy khuất.

Giang Trần có chút buồn bực, vừa đắc tội Đỗ Như Hải, cái kia cuối cùng chỉ là nhị đương gia. Hôm nay Câu Ngọc công chúa kia, dĩ nhiên là người đứng đầu!

Cái Tiềm Long thi hội này. . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.