Độc Tôn Tam Giới

Chương 410: Phí lão đầu vẽ mặt



Liễu Thừa Phong cũng quét qua xu hướng suy tàn, phảng phất thoáng cái lấy được năng lượng vô hạn, tùy ý cười to nói:

- Phí lão đầu, ngươi không phải cuồng sao? Ngươi không phải rất chảnh sao? Mới vừa rồi không phải khẩu khí rất cứng sao? Ta ngược lại muốn nhìn, ngươi lại ngạnh, có thể ngạnh qua pháp lệnh tông môn sao?

Quan lớn nhất cấp đè chết người. Tại Bảo Thụ Tông, đẳng cấp sâm nghiêm, quan lớn nhất cấp, càng có thể ép tới ngươi vạn kiếp bất phục.

Liễu Thừa Phong thấy lệnh bài của cung phụng đại nhân xuất hiện, toàn trường câm như hến, tất nhiên là vạn phần đắc ý. Trong nội tâm không khỏi bội phục mình, lúc này đây thật sự là anh minh, cũng may đi mời Thiết trưởng lão ra mặt, đưa Vương cung phụng đến, lệnh bài vừa ra, toàn trường khuất phục.

Thoải mái, loại cảm giác này thật sự sảng khoái.

Chỉ là, Liễu Thừa Phong thoáng nhìn khóe miệng Giang Trần tươi cười, trong lòng rất là nổi giận. Hắn biết rõ, Giang Trần này không phải người Bảo Thụ Tông, ngay cả Thiết trưởng lão cũng dám đắc tội, tiểu tử này không sợ lệnh bài kia, cũng có thể hiểu được.

Bất quá, thế cục hôm nay, không có Phí lão đầu cùng Thạch Tiêu Dao trợ trận, Giang Trần lại ngạo, cũng không có lực lượng.

Liễu Thừa Phong nhịn xuống khó chịu trong nội tâm, đối với Ninh cung chủ nói:

- Ninh cung chủ, ngươi xem, về hôn sự của Tiêu Vũ cùng Thanh Yên tiểu thư, Thiết trưởng lão cũng tự mình hỏi đến. Bằng không thì, sao sẽ phái Vương cung phụng tự mình đến làm chứng?

Vương cung phụng được Liễu Thừa Phong tâng bốc thập phần hưởng thụ, ngạo nghễ nói với Ninh cung chủ:

- Ninh cung chủ, chuyện này, không cần lề mà lề mề nữa. Sau khi làm thỏa đáng, bổn tọa phải về Bảo Thụ Tông tu hành.

Ninh cung chủ biết rõ, đây là cung phụng đại nhân của Bảo Thụ Tông, phát ra thông điệp cuối cùng cho mình. Nếu như lại ấp úng, chỉ sợ phải đối mặt Vương cung phụng đại nhân phẫn nộ.

Một khi cung phụng đại nhân tức giận, vận dụng pháp lệnh tông môn áp nàng, sự tình càng phiền toái. Nhẹ thì gọt sạch chức vị của nàng, nặng thì trực tiếp giết.

Bất đắc dĩ nhìn nữ nhi của mình, lúc này, nàng không có lực đi nhìn bên Giang Trần kia, sợ bên Giang Trần kia lại dẫn lửa thiêu thân, thế cho nên ảnh hưởng ấn tượng của nàng trong lòng cung phụng đại nhan.

Vành mắt Ninh Thanh Yên đỏ hồng, nước mắt tràn ra.

- Ha ha, nói như vậy, Ninh cung chủ là không có dị nghị rồi.

Liễu Thừa Phong cười ha ha, lập tức, lại tựa như thị uy, ánh mắt quét về phía đối diện.

- Các ngươi, chắc hẳn cũng không có khả năng có dị nghị đi à nha?

Lời này, không thể nghi ngờ là thị uy, là cười nhạo.

Bỗng nhiên Phí lão đầu nhếch miệng, lộ ra một nụ cười cổ quái, duỗi ngón móc móc lỗ tai, lười biếng nói:

- Liễu Thừa Phong, ngươi tự quyết định, là đơn phương tuyên bố thắng lợi sao?

Liễu Thừa Phong nhướng mày:

- Phí lão đầu, lệnh bài tông môn của cung phụng đại nhân ở trước mặt, ngươi còn dám lỗ mãng sao?

- Lệnh bài? Có lệnh bài liền giỏi à? Ai biết là thật hay giả?

- Lệnh bài tông môn, ai dám giả mạo?

Liễu Thừa Phong giận dữ.

Vương Hựu cung phụng kia cũng nhíu mày:

- Phí lão đầu, ngươi lại dám khinh nhờn lệnh bài tông môn?

Phí lão đầu cười quái dị nói:

- Lệnh bài tông môn, đại biểu cho tông môn, lão Phí ta không dám khinh nhờn. Chỉ có điều, ngươi muốn lấy lệnh bài tông môn dọa người, tốt xấu cũng nên cầm một khối Cao cấp ra chứ?

Cái gì?

Cầm Cao cấp ra?

Dùng lệnh bài cấp bậc cung phụng, còn áp không ngã ngươi một Chưởng Khống Giả ngoại môn sao?

Liễu Thừa Phong khó thở, cầm lệnh bài kia vỗ vào trước mặt Phí lão, quát:

- Mở mắt chó của ngươi ra nhìn rõ ràng, đây là lệnh bài cung phụng, Phí lão đầu, ngươi chỉ là một cốc chủ Thanh Dương Cốc, đến cùng có hiểu cái gì gọi là tôn ti cao thấp hay không?

Lệnh bài cung phụng kia, vỗ vào trước người Phí lão.

Dáng tươi cười của Phí lão không giảm, không đếm xỉa tới, thuận tay phất qua, như quét rác quét ra.

- Lệnh bài thấp như vậy, lấy ra mất mặt xấu hổ sao?

Hành động này, trực tiếp làm Liễu Thừa Phong sợ ngây người. Kể cả Ninh cung chủ cùng Thạch Tiêu Dao, cũng trợn mắt há hốc mồm

Phí Huyền này, lại hất lệnh bài cung phụng như rác rưởi, đây chính là khinh nhờn pháp lệnh tông môn, tuyệt đối sẽ bị đệ tử chấp pháp tông môn đuổi giết.

- Ngươi... Phí lão đầu, ngươi khinh nhờn lệnh bài tông môn? Ngươi là muốn chết?

Vẻ mặt Liễu Thừa Phong hoảng sợ, nhặt lệnh bài kia lên, tay áo lau qua lau lại, vẻ mặt như gặp quỷ vậy.

Vương Hựu cũng bị chọc giận, vỗ bàn quát:

- Phí lão đầu, ngươi khinh nhờn lệnh bài tông môn, là đối nghịch cùng toàn bộ tông môn, ngươi đến cùng hiểu cái gì gọi là thượng hạ tôn ti hay không? Đến cùng hiểu cái gì gọi là đẳng cấp tông môn hay không?

Phí Huyền cười nhạt một tiếng:

- Ta tự nhiên hiểu, ngược lại là hai người các ngươi, ở trước mặt ta hô to gọi nhỏ, những lời này, tựa hồ nên do bổn tọa tới hỏi các ngươi a?

Trên mặt lão đầu, hiện ra biểu lộ trang bức nhàn nhạt, tay áo hất lên, bàn tay nhiều ra một vật, hời hợt ném lên bàn.

Trong nháy mắt này, toàn trường bỗng nhiên đọng lại, phảng phất không khí cũng đình chỉ lưu động.

Tất cả con mắt, ngoại trừ Giang Trần cùng Đan Phi ra, cơ hồ toàn bộ bị hấp dẫn qua. Nguyên một đám, ánh mắt giống như gặp quỷ rồi.

Khó có thể tin, hoàn toàn khó có thể tin.

Đây là một lệnh bài, Phí lão đầu ném ra, hoàn toàn chính xác là một tấm lệnh bài. Lệnh bài tạo hình cùng Vương Hựu không sai biệt lắm.

Nhưng mà, mặc kệ từ phẩm chất, hay là vẻ ngoài tới nói, đều tốt hơn Vương Hựu nhiều lắm.

Chữ trên lệnh bài, cũng không khó nhận thức… Cao cấp cung phụng Phí Huyền.

Lệnh bài độc nhất vô nhị, tạo hình chỉ nó mới có, đây là mặc cho ai cũng nhái không ra.

Lệnh bài tông môn.

Lệnh bài cung phụng Cao cấp.

Cung phụng Cao cấp, ở Bảo Thụ Tông, đã coi là cao tầng.

Cung phụng Sơ cấp, nhiều lắm là tính toán tầng giữa tông môn.

Mà cung phụng Cao cấp, tuyệt đối là cao tầng tông môn.

Bởi vì, cung phụng Cao cấp lại hướng lên một bước, là trưởng lão dự bị, chẳng khác nào triệt để bước vào hàng ngũ cao tầng của tông môn.

- Làm sao có thể?

Hai mắt của Liễu Thừa Phong nhìn chằm chằm vào lệnh bài kia, lưỡi khô miệng đắng, chỉ cảm thấy yết hầu như bị cái gì đó chấn trụ.

- Cái này... Đây là lệnh bài thật?

Phí lão đầu cười nhạt nói:

- Tựa hồ vừa rồi ngươi còn nói, lệnh bài tông môn, ai dám giả mạo? Như thế nào? Lời vừa nói ra, lại tự mình vẽ mặt nữa asao?

Liễu Thừa Phong choáng váng, triệt để choáng váng. Hàm răng khanh khách, hai chân rung động, trong đầu trống rỗng.

Hắn nằm mộng cũng nghĩ không đến, cốc chủ Thanh Dương Cốc hắn xem thường, Phí lão đầu mềm yếu vô năng, vậy mà biến hóa nhanh chóng, thành cao tầng tông môn.

Hắn rất không muốn tin tưởng điểm này, thế nhưng mà lệnh bài tông môn, căn bản không có khả năng giả mạo. Ai giả mạo lệnh bài tông môn, người đó là muốn chết.

Cầu cứu liếc nhìn Vương Hựu, Vương Hựu kia so với Liễu Thừa Phong cũng không khá hơn chút nào, mặt mũi tái nhợt, vốn là hùng hổ uy phong, thoáng cái mềm nhũn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.