Độc Tôn Tam Giới

Chương 49: Thế cục Vương đô gợn sóng 2



Ở hắn xem ra, tiên lễ hậu binh, không phải là vì kiêng kị Giang gia mạnh bao nhiêu, mà là muốn thành lập thanh danh lấy đức phục người. Hôm nay loại phương thức giả nhân giả nghĩa này không dùng được, Giang gia phụ tử không tán thưởng, vậy có thể vạch mặt, dùng thủ đoạn dã man!

...

Ngay thời điểm Long Đằng Hầu suốt đêm hội nghị, tại Dược Sư Điện, tất cả cao tầng đồng dạng cũng triệu tập hội nghị.

Bốn Đại Điện Chủ, thập đại trưởng lão, Dược Sư Điện tất cả cao tầng, toàn bộ đều có mặt.

Tam Điện Chủ Kiều Bạch Thạch đem sự tình phát sinh ở Long Đằng Hầu phủ, một năm một mười nói ra.

Tại Dược Sư Điện, Đại Điện Chủ Tống Thiên Tinh khống chế lấy quyền nói chuyện tuyệt đối, nói là trụ cột của cả Dược Sư Điện cũng không quá phận.

Sau khi Tam Điện Chủ giảng thuật hoàn tất, tất cả ánh mắt đều ngay ngắn nhìn về phía Tống Thiên Tinh Đại Điện Chủ. Hiển nhiên, trước khi không rõ cách nghĩ của Đại Điện Chủ, ai cũng không dám tùy tiện mở miệng.

Tống Thiên Tinh cười ha ha nói:

- Ta trước không biểu lộ thái độ, mọi người có ý kiến gì không, trước nói một chút đi!

- Thần Tú Tạo Hóa Đan kia ngay cả Thuấn lão cũng nói có chín thành chắc chắn, tất nhiên là tin cậy. Ta cảm thấy, Tam Điện Chủ lựa chọn rất chính xác.

Trong đó một gã trưởng lão trước tiên mở miệng.

- Ta cũng ủng hộ Tam Điện Chủ, Dược Sư Điện ở vương đô dừng chân mấy trăm năm, không có khả năng chu đáo, ai cũng không đắc tội. Vì lợi ích của Dược Sư Điện, đắc tội một ít người, đó cũng là sự tình không có biện pháp.

- Đúng vậy, Thần Tú Tạo Hóa Đan kia tiền cảnh sáng sủa như thế, thị trường lợi nhuận lớn như vậy, đừng nói là đắc tội Long Đằng Hầu, dù đắc tội càng nhiều chư hầu nữa, chúng ta cũng không có lựa chọn.

Nhìn ra được, cao tầng ủng hộ Kiều Bạch Thạch, vẫn tương đối nhiều. Mọi người đứng ở trên lợi ích của Dược Sư Điện cân nhắc vấn đề, đều cảm thấy Kiều Bạch Thạch lựa chọn không có bất cứ vấn đề gì.

- Lão Nhị, ngươi cũng nói xem.

Tống Thiên Tinh mang theo vài phần mỉm cười, nhìn qua Nhị Điện Chủ Nhạc Quần.

- Ta đồng ý ý kiến của mọi người, chỉ cần đối với Dược Sư Điện có lợi, ta cho rằng nên làm.

Lời này, nói rất dối trá, chẳng khác gì là chưa nói.

Ngược lại là Lam trưởng lão kia, bỗng nhiên mở miệng nói:

- Đại Điện Chủ, ta cũng nói hai câu.

- Tốt, hoan nghênh mọi người nói thoải mái. Lam trưởng lão, ngươi nói xem.

Tống Thiên Tinh cho cổ vũ.

- Ta cảm thấy, Giang gia phụ tử kia cũng không đáng tin cậy. Mọi người có nghĩ tới không, nếu như vạn nhất Thuấn lão nhìn lầm thì sao? Dược Sư Điện chúng ta không phải nháo ra Đại Ô Long sao? Cái này nếu truyền đi, uy tín của Dược Sư Điện chúng ta ở đâu? Vạn nhất Thần Tú Tạo Hóa Đan kia là khoác lác, chẳng phải chúng ta không công đắc tội Long Đằng Hầu phủ? Ta là nghe nói, Long Đằng Hầu thiên kim Long Cư Tuyết, chính là Tiên Thiên Thanh Loan thể bị Ẩn Thế Tông Môn nhìn trúng, tiền đồ võ đạo phi thường rộng mở. Bởi như vậy, Long Đằng Hầu phủ có thể nước lên thì thuyền lên hay không? Tương lai thế cục của Vương Quốc, sẽ xuất hiện cục diện Giang Sơn đổi chủ hay không?

Dược Sư Điện không thuộc về tổ chức chính thức, cho nên nghị luận triều chính, cũng không có chỗ cố kỵ, khá lớn gan nói ra. Cho dù là nói đến Giang Sơn đổi chủ, vẻ mặt của mọi người cũng không có bao nhiêu kiêng kị.

- Lam trưởng lão, ngươi quá lo lắng rồi. Đầu tiên, Thuấn lão tuyệt đối sẽ không nhìn lầm. Mặt khác, một Vương Quốc đổi chủ, là quy luật tự nhiên, cũng không bởi vì một hai người xuất hiện, liền phá vỡ tính biến hóa. Long Đằng Hầu cánh chim dần cứng, nhưng vương thất Đông Phương nhất tộc, tuyệt đối không có khả năng ngồi yên không lý đến.

Kiều Bạch Thạch đối với Lam trưởng lão thuyết pháp, tại chỗ bác bỏ:

- Hơn nữa, mặc dù Long Đằng Hầu có bổn sự này, hắn cũng không có khả năng bởi vì một số sinh ý, liền công nhiên đối phó Dược Sư Điện ta. Dược Sư Điện ta có thể dừng chân mấy trăm năm, không phải nói động có thể động. Bỏ qua lợi nhuận rõ ràng, đi băn khoăn một ít chi tiết không có khả năng phát sinh, cái này không phải nguyên tắc của Dược Sư Điện chúng ta.

Ai cũng không thể phủ nhận, tiền cảnh của Thần Tú Tạo Hóa Đan, thật sự là quá mức mê người. Cái đan dược này, nếu thật đầu nhập thị trường, ở lĩnh vực chữa thương thân thể, trước mắt những thuốc trị thương trên thị trường kia, cùng nó so sánh, có thể nói là không có bất kỳ sức cạnh tranh.

Có câu nói hàng so với hàng ném, Thần Tú Tạo Hóa Đan này, là đủ để quét ngang hết thảy đan dược đồng cấp.

Cái thị trường này, quả thực chính là một Tụ Bảo Bồn. Lợi dụng tốt, chỉ cần lợi nhuận của loại đan dược này, đều đủ khởi động toàn bộ Dược Sư Điện vận hành.

Giằng co một lúc, ánh mắt của mọi người cuối cùng vẫn quăng về phía Đại Điện Chủ Tống Thiên Tinh.

- Xem ra đại đa số mọi người, vẫn là nhận đồng lão Tam lựa chọn. Thái độ của ta, chắc hẳn các ngươi cũng đoán được, thời điểm ta ra ngoài, yên lòng đem hết thảy giao cho lão Tam quản lý, trên thực tế là tín nhiệm lực phán đoán cùng lực điều khiển của hắn.

Lời nói nói đến nước này, thái độ của Tống Thiên Tinh đã rất rõ ràng.

- Ở chỗ này, ta cũng nhắc nhở mọi người thoáng một phát, Dược Sư Điện chúng ta truy cầu, là lợi ích lớn nhất hóa. Về phần tranh đấu chính trị, chúng ta tận lực không lẫn vào, nhưng lại không e ngại lẫn vào. Bất cứ chuyện gì, đều không thể vĩnh viễn, cũng không có thể một chân đứng hai thuyền. Cần phải có thời điểm lập trường, lập trường của chúng ta chỉ có một, cái kia chính là lợi ích. Thần Tú Tạo Hóa Đan có thể cho chúng ta lợi ích, cho nên, chúng ta lựa chọn nó! Về phần đấu tranh chính trị ai thắng ai thua, Dược Sư Điện chúng ta sinh tồn lâu như vậy, chẳng lẽ ngay cả điểm ấy thích ứng cũng không có sao?

Thái độ Tống Thiên Tinh minh xác, làm cho Kiều Bạch Thạch thở dài một hơi. Nói thật, hắn gần đây làm vài sự tình kia, vẫn luôn mang áp lực rất lớn, là dựa vào phách lực của cá nhân hắn đến lựa chọn.

Từ thái độ của Đại Điện Chủ đến xem, lựa chọn của mình xem ra là đúng.

- Lão Tam, Giang Hãn Hầu phủ Giang Trần, vẫn là ngươi cùng hắn kết giao a. Cái quan hệ này, phải dựa vào ngươi đi kinh doanh. Từ đủ loại chi tiết đến xem, toàn bộ vương đô gần đây phát sinh những đại sự kia, tựa hồ đều có bóng dáng của người trẻ tuổi kia ở bên trong. Kẻ này, chỉ sợ thật không đơn giản.

Tống Thiên Tinh chưa bao giờ thấy qua Giang Trần, nhưng từ các loại tình báo, vậy mà từ đó được ra kết luận kinh người như thế.

Ngay cả Nhị trưởng lão Nhạc Quần gần đây lão thành, cũng nhịn không được nói:

- Đại Điện Chủ, đánh giá đối với Giang Trần này, có phải có chút cao hay không?

Tống Thiên Tinh cười nhạt một tiếng:

- Giang Trần, ta chưa từng gặp mặt. Giang Hãn Hầu Giang Phong, ta đã bái kiến. Nếu như nói hết thảy chuyện xấu đều ở trên người Giang gia phụ tử, ta chọn Giang Trần, mà không phải Giang Phong.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.