Độc Tôn Tam Giới

Chương 682: Về đông phương vương quốc



- Các ngươi đi xuống trước đi.

Hôm nay, Giang Trần đã không phải Giang Trần lúc trước, đi Viễn Cổ di cảnh hai năm, hắn đã trải qua rất nhiều, cũng thành thục rất nhiều.

Nhất là Tâm lực, càng tăng lên không dưới 10 lần. Mặc dù trời sập xuống, hắn cũng không cảm thấy tâm phiền ý loạn.

Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Giang Trần liền triệu tập tất cả thân vệ.

Giang Trần vốn là có tám thân vệ, trong đó Kha Mục, Thẩm Nhất Phàm, Tất Vân lựa chọn tham gia tuyển bạt, liền triệt để mất đi liên hệ với Giang phủ.

Hôm nay, tám gã thân vệ của Giang Trần, chỉ còn lại có năm người. Tiết Đồng, Quách Tiến, Kiều thị huynh đệ, Tử Kỳ. Hơn nữa Câu Ngọc trên danh nghĩa là thân vệ, nhưng thực tế là Quản gia.

- Chuyện Dược Sư Điện, tất có nguyên nhân. Ta ý định đi về xem, các ngươi định như thế nào?

Ly hương quá lâu, kỳ thật bọn hắn cũng có ý niệm trở về nhìn một chút. Nghe Giang Trần nói như vậy, đều lộ vẻ vui mừng.

- Thiếu chủ, lúc nào xuất phát, ngươi hạ lệnh a.

Câu Ngọc càng trực tiếp.

- Việc này không nên chậm trễ, hiện tại liền xuất phát.

Giang Trần ra lệnh một tiếng, tất cả Kim Dực Kiếm Điểu, toàn bộ tập hợp. Giang Trần mang đến mấy trăm con Kim Dực Kiếm Điểu, hôm nay mỗi một con đều đã tiến hóa đến Linh phẩm.

Mấy trăm đầu Kim Dực Kiếm Điểu này, liền chẳng khác gì mấy trăm Tiên cảnh cường giả.

- Hoàng Nhi muội muội, đã quên nói cho ngươi biết, Đông Phương Vương Quốc là quê quán của chúng ta, lần này...

Bỗng nhiên Câu Ngọc nghĩ đến, những người mình đều đi, Hoàng Nhi cô nương làm sao bây giờ?

Hoàng Nhi tự nhiên biết Đông Phương Vương Quốc là quê quán của bọn hắn, trên thực tế, nàng ở Đông Phương Vương Quốc cũng rất lâu.

Mà Dược Sư Điện, càng là địa phương nàng ẩn cư.

Cho nên nghe Câu Ngọc nói Dược Sư Điện gặp chuyện không may, kỳ thật nàng cũng có chút quan tâm. Chỉ là, những sự tình này, nàng tự nhiên sẽ không nói ra.

- Câu Ngọc tỷ tỷ, nếu như các ngươi đi, Hoàng Nhi liền một đường làm bạn a.

Hoàng Nhi hào phóng, không có chút gượng ép nào.

Câu Ngọc trải qua một ngày ở chung, đối với loại tính cách này của Hoàng Nhi, là ưa thích phát ra từ đáy lòng. Thấy nàng nói muốn đi cùng, cũng vui mừng chiều ý.

- Thiếu chủ, có thông tri Kiều Điện Chủ hay không?

Đột nhiên Tiết Đồng hỏi.

Giang Trần nghĩ chỉ chốc lát:

- Mà thôi, Kiều Bạch Thạch và Dược Sư Điện tục duyên đã hết, không cần kéo hắn vào những thị phi này. Mấy người chúng ta là đủ, đi thôi.

Giang Trần khẻ kêu một tiếng, cưỡi lên một con Kim Dực Kiếm Điểu mà hắn thường dùng.

Con Kim Dực Kiếm Điểu này, thật lâu không có bị Giang Trần kỵ, lần này nhìn thấy Giang Trần, tất nhiên là hưng phấn không thôi, thét dài bén nhọn, âm thanh chấn ra mười dặm.

Những người khác cũng không chậm trễ thời gian, nhao nhao nhảy lên Kim Dực Kiếm Điểu, đâm rách trời cao, đuổi theo Giang Trần, phi tốc mà đi.

Trong lúc nhất thời, trên không vương đô vô cùng đồ sộ.

Từng đạo Kim sắc bắn phá Thương Khung, xông thẳng lên trời, cực kỳ đồ sộ.

Toàn bộ vương đô, lập tức lâm vào vui mừng. Hiện tại, người nào không biết, bóng dáng Kim sắc này, đại biểu cho Giang Trần, đại biểu cho một Truyền Kỳ của Thiên Quế Vương Quốc.

Thanh âm vui mừng này, đại biểu cho kiêu ngạo của con dân Thiên Quế Vương Quốc, đại biểu bọn hắn sùng bái Giang Trần, đại biểu bọn hắn vui vẻ đưa tiễn Giang Trần.

Hoàng Nhi cưỡi trên Kim Dực Kiếm Điểu, nghe phía dưới truyền đến thanh âm vui mừng, trong nội tâm cũng hơi có chút xúc động.

- Giang công tử không tận lực trương dương, nhưng mặc kệ đi tới chỗ nào, lại tổng có thể trở thành tiêu điểm, bị người kính ngưỡng sùng bái. Cái này tuyệt không phải chỉ cần thiên phú xuất chúng, thực lực cao. Cùng nhân cách mị lực của hắn có quan hệ rất lớn a?

Hoàng Nhi nghĩ tới đây, cũng ấm áp cười cười, theo gió mà đi, chỉ cảm thấy toàn bộ thế giới rộng mở trong sáng, có loại cảm giác biển rộng bằng ngư dược, trời cao mặc chim bay.

Phảng phất Giang Trần, và người bên cạnh Giang Trần, đều có một loại mị lực đặc biệt, như ánh mặt trời của ngày xuân, xua tán đi lo lắng trong nội tâm nàng, xua tán đi phiền não của nàng, xua tán đi các loại cảm xúc mặt trái quanh quẩn trong lòng nàng.

Hoàng Nhi không thể không thừa nhận, Thuấn lão đi xa, ánh mặt trời duy nhất trong sinh hoạt của nàng, cũng không có bởi vậy mất đi.

Bởi vì, Giang Trần và những người bên cạnh hắn, dùng chân thành cùng thân mật, vì nàng chiếu xạ ra càng nhiều ánh mặt trời nữa, loại ánh mặt trời này, là trong hoàn cảnh sinh hoạt nguyên lai của nàng, vô luận như thế nào cũng tìm không thấy.

Nàng rất thích loại cảm giác đơn giản, khoái ý ân cừu này. Cho nên, nàng rất hưởng thụ khoái hoạt hiện tại, hận không thể xóa hết kinh nghiệm nhân sinh hai mươi năm trước, loại bỏ hoàn cảnh sinh tồn lục đục với nhau ra khỏi trí nhớ.

Nàng thích loại đơn giản này, thích loại vô ưu vô lự này.

Chưa hết một ngày, bọn người Giang Trần liền về tới Đông Phương Vương Quốc.

Xa cách mấy năm, từng cọng cây ngọn cỏ của Đông Phương Vương Quốc, lờ mờ còn là bộ dáng năm đó.

Giang Trần thì thôi, nhưng Câu Ngọc lại là người rất có cảm tính, trong lúc nhất thời, ngược lại có chút cảm giác lo lắng khi gần tới nhà.

- Câu Ngọc tỷ tỷ, có phải gần đến nhà, trong nội tâm có chút bất định hay không?

Hoàng Nhi rất khéo hiểu lòng người, khẽ cười hỏi.

Câu Ngọc không có phủ nhận, than nhẹ một tiếng:

- Khiến cho muội muội chê cười. Tiến vào mảnh thổ địa này, tỷ tỷ mới nhớ tới, mình là họ Đông Phương.

Đông Phương nhất tộc, nàng đối với mảnh thổ địa này, yêu và hận, đã hoàn toàn dung nhập vào trong xương tủy. Loại tình kết kia, căn bản không dứt bỏ được.

- Thiếu chủ, chúng ta đi chỗ nào trước?

Tiết Đồng hỏi.

- Bao một cái khách sạn a.

Giang Trần cùng Giang gia ở Đông Phương Vương Quốc, đã chặt đứt tục duyên, tự nhiên sẽ không đi Giang Hãn Hầu phủ.

Có Giang Phong, Giang Hãn Hầu phủ mới là Giang Hãn Hầu phủ trong lòng của hắn.

Hôm nay, Giang Hãn Hầu phủ, chỉ là một đám người Giang gia cùng mình cơ hồ không có liên quan gì mà thôi.

- Câu Ngọc, ngươi muốn về Vương Cung một chuyến không?

Câu Ngọc ngẫm nghĩ một lát:

- Ta muốn đi xem Chỉ Nhược một chút.

Giang Trần gật đầu:

- Nếu có thể, lần này ly khai, mang tiểu nha đầu này theo a. Nàng có ngươi bảo hộ, mới có thể sống càng vui vẻ hơn.

Nghĩ đến Đông Phương Chỉ Nhược, trong nội tâm Giang Trần liền có cảm giác đồng bệnh tương liên.

- Tiết Đồng, ngươi đi xem Dược Sư Điện, nghe ngóng xem là chuyện gì xảy ra. Nếu có thể, gọi Giang Chính tới gặp ta.

Giang Trần cũng không có hùng hổ, ngay từ đầu liền giết đến Dược Sư Điện hưng sư vấn tội.

Hôm nay địa vị thân phận của hắn bất đồng, không cần phải đem sự tình làm cương. Hắn đến, chỉ vì muốn biết Dược Sư Điện xảy ra chuyện gì, thật không có ý định hưng sư vấn tội.

Tiết Đồng lĩnh mệnh, liền muốn đi ra ngoài.

Giang Trần lại nói:

- Chậm đã, Tiết Đồng, Đại Vũ cung này, hôm nay đối với ta tác dụng không lớn, ngươi cầm lấy đi, phòng thân hộ thể, đối với ngươi mà nói, rất hữu dụng.

Tiết Đồng đại hỉ, Đại Vũ cung này chính là Linh khí bốn luyện, với hắn mà nói, tuyệt đối là bảo vật

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.