Độc Tôn Tam Giới

Chương 752: Vạn tượng cực cảnh 1



Bỗng nhiên Đan Trì lắc đầu cười cười:

- Tựa hồ nói có chút xa. Đời Đan Trì ta, chí hướng lớn nhất, là trùng kiến Vạn Tượng đế quốc. Ta không muốn qua mấy trăm năm sau, Vạn Tượng Cương Vực thành địa bàn của người khác, những thổ dân Vạn Tượng Cương Vực như chúng ta, thành nô lệ của người khác. Cái này là địa bàn của chúng ta, tổ tiên của chúng ta, bọn hắn ở chỗ này chảy mồ hôi, đổ huyết, mở ra một mảnh lãnh thổ, tuyệt không có thể mất ở thế hệ chúng ta.

Những lời này, mặc dù Đan Trì ở Đan Càn Cung, cũng chưa bao giờ công khai nói qua.

Nhưng hôm nay, Đan Trì lại mở rộng cửa lòng.

Không vì cái gì khác, chỉ vì Giang Trần.

- Giang Trần, chỉ cần ngươi nguyện ý giúp ta một tay. Tất cả tài nguyên của Đan Càn Cung, ngươi muốn cái gì, ta cho cái đó.

Đột nhiên ánh mắt Đan Trì sáng quắc, nhìn chằm chằm vào Giang Trần, trong mắt lộ ra ý chân thành.

- Thánh giả, ta tuổi còn trẻ, lại được Thánh giả coi trọng như vậy, há không phải không công thụ lộc?

Đan Trì khoát tay:

- Giang Trần, bổn tọa bình sinh không thích khách sáo. Tuy Vạn Tượng Cương Vực lớn, cường giả Thánh đạo cũng không ít, nhưng những năm gần đây, có thể vào pháp nhãn của ta, lại không có mấy cái. Ở trong trẻ tuổi, càng không vượt qua mười. Mà ngươi, lại là người ta động tâm duy nhất. Ánh mắt nhìn người của Đan Trì ta rất sắc bén, ở trên người của ngươi, ta nhìn thấy một loại Đại Khí Vận. Loại số mệnh này, tuyệt đối là cấp bậc khai cương nát đất. Ngươi cũng đừng vội đáp ứng. Chuyện này, nói rất dễ dàng, nhưng làm, lại gian nan trùng trùng điệp điệp. Ta hi vọng sau khi ngươi nghĩ thông suốt lại nói sau. Mặc dù ngươi không đáp ứng, sự tình hai tông chúng ta kết minh, cũng đồng dạng chắc chắn.

Đan Trì ngược lại rất quang minh lỗi lạc, cũng không có mượn sự tình kết minh đến áp chế Giang Trần.

Giang Trần từ trong ánh mắt Đan Trì, chứng kiến một phần hùng tâm chính thức. Cổ hùng tâm này, đủ để cho Đan Trì phấn đấu quên mình, liều cả tánh mạng.

Khai cương nát đất, thành lập đế quốc, loại sự tình này, đối với bất kỳ một nam nhân nào có dã tâm, có khát vọng mà nói, đều là một hấp dẫn cực lớn.

Giang Trần đồng dạng không ngoại lệ.

Thế giới Võ đạo, vĩnh viễn không tránh được phân tranh, vĩnh viễn không có khả năng né tránh hết thảy phong hiểm.

Giang Trần biết rõ, mình muốn đi tiếp trên con đường này, liền không có khả năng chỉ lo thân mình. Ở trước mặt đại thế, phải làm ra lựa chọn.

Hơn nữa, Giang Trần cũng nhìn ra được, loại hùng tâm tráng chí kia của Đan Trì, thực sự không phải là vì dã tâm cá nhân bành trướng, điểm này, càng khó được.

Cũng là chỗ Giang Trần thưởng thức nhất.

- Đan Trì Thánh giả, tuy Giang Trần ta không phải người có dã tâm bừng bừng, nhưng loại khiêu chiến này, tựa hồ cũng rất thú vị. Nếu có dùng được ít ỏi chi lực của ta, Giang Trần ta tuyệt không chối từ.

Đan Trì cười ha ha:

- Tốt, tốt, tuy không biết vì sao thiên địa dị tượng này xuất hiện, nhưng mà Vạn Tượng Cương Vực xuất hiện kỳ triệu như vậy, hẳn là dấu hiệu tốt. Mượn khí vận này, tin tưởng hai tông ta kết minh, là một bắt đầu hoàn mỹ.

Đan Trì vĩnh viễn là tự tin như vậy, hăng hái như vậy.

- Nhị vị, tuy Bảo Thụ Tông là chỗ vắng vẻ, nhưng cái này đối với Bảo Thụ Tông mà nói, cũng là một kỳ ngộ. Các ngươi nguyện ý an phận ở một góc, hay nguyện ý đi theo đại thế, trong lòng cũng phải có một lựa chọn. Đợi đến lúc đại thế hình thành, lại lựa chọn, thì đã chậm. Đương nhiên, bất luận lựa chọn gì, đều có phong hiểm. Chuyện này, bổn tọa sẽ không miễn cưỡng các ngươi.

Đan Trì quay đầu nói với Thiên Diệp lão tổ và Diệp Trọng Lâu.

Thiên Diệp lão tổ và Diệp Trọng Lâu trải qua nhiều khó khăn trắc trở như vậy, lúc này cũng đã nghĩ thông.

Hiện tại loại thế cục này, muốn an phận ở một góc là không có khả năng.

Ma chưởng của Cửu Dương Thiên Tông mò tới, thế cục của Vạn Tượng Cương Vực tràn đầy nguy cơ, mà hoàn cảnh quanh thân, cũng là một quả bom hẹn giờ, tùy thời có khả năng bộc phát.

Loại tình huống này, dù Bảo Thụ Tông đào động đất trốn, cũng không có khả năng trốn được.

Bọn hắn rất rõ ràng, lần này nếu không phải Đan Càn Cung ngoài ý muốn xuất hiện, có thể tránh thoát một kiếp hay không, cái kia cũng là không biết.

- Đan Trì Thánh giả, chiều hướng phát triển như thế, Bảo Thụ Tông không có khả năng chỉ lo thân mình. Nguyện ý đi theo bộ pháp của Đan Càn Cung, cống hiến sức mình.

Thiên Diệp Tôn Giả chăm chú mở miệng.

Bất kể như thế nào, có Đan Càn Cung bảo hộ, ở Vạn Tượng Cương Vực, tổng sẽ vững chắc một ít. Dù gặp tai nạn, cũng có Đan Càn Cung chống trước.

Nếu như Đan Càn Cung cũng kháng không nổi, như vậy Bảo Thụ Tông càng không làm được chuyện gì.

Cho nên, bây giờ đối với Bảo Thụ Tông mà nói, lựa chọn sáng suốt nhất, là cột vào chiến xa của Đan Càn Cung, không nên đông muốn tây nghĩ, càng không thể làm cỏ đầu tường.

- Tốt, nhị vị đã sảng khoái như vậy, bổn tọa cũng đem lời để ở chỗ này. Đan Càn Cung ta còn một ngày, thì có Bảo Thụ Tông một ngày.

Cái hứa hẹn này, lại giá trị thiên kim, so với bất luận đồng ý gì thì càng thêm nặng.

Thiên Diệp lão tổ và Diệp Trọng Lâu nghe vậy đều đại hỉ.

- Còn có ba năm, ba năm sau, tất cả thế lực lớn trong Vạn Tượng Cương Vực, sẽ tụ tập ở di chỉ của Vạn Tượng đế quốc, tế điện Vạn Tượng đế quốc. Loại nghi thức tế điện này, ba mươi năm một lần. Được xưng là Vạn Tượng đại điển. Ở trong đại điển, sẽ đổi mới Vạn Tượng Tiềm Long Bảng một lần, đám đệ tử thiên tài, cũng tìm được cơ hội tiến vào Vạn Tượng Cực Cảnh tu luyện.

- Vạn Tượng Cực Cảnh? Đó là cái gì?

- Loại địa phương Vạn Tượng Cực Cảnh này, kỳ thật mỗi một Vực đều có. Là cường giả Hoàng đạo trong lịch sử của mỗi một Vực, ở lúc hai tay buông xuôi, sẽ tiến vào nơi đây, phóng thích sinh mệnh tinh hoa cuối cùng. Vạn Tượng Cực Cảnh này, kỳ thật chính là Niết bách chi địa của cường giả Hoàng đạo trong Vạn Tượng Cương Vực chúng ta.

Niết bách, kỳ thật là tử vong. Là sau khi cường giả Hoàng đạo, cơ hồ không có xác suất giữ lại trí nhớ kiếp trước khi Luân Hồi, sẽ tiến vào nơi đây.

Cho nên, loại Niết bách này, nói trắng ra là ngồi chờ chết.

Nhưng mà, cường giả Hoàng đạo đối với Hạ Vực mà nói, chính là một số tài phú cực lớn. Cứ như vậy vẫn lạc, không khỏi quá đáng tiếc.

Cho nên, Vạn Tượng Cực Cảnh này, là địa phương giữ lại tôn nghiêm cuối cùng cho cường giả Hoàng đạo.

Để cho bọn hắn ở địa phương này, lưu lại truyền thừa của mình, lưu lại tâm huyết của mình, lưu lại bảo vật của mình, lưu lại hết thảy tâm nguyện của mình...

Đương nhiên, gọi là cực cảnh, kia cũng đại biểu cho có một đường sinh cơ.

Nếu như cường giả Hoàng đạo ở trong cực cảnh, đạt được linh cảm của cường giả Hoàng đạo khác, lấy được đột phá, lĩnh ngộ Hoàng đạo đỉnh phong, lột xác thành Đại Đế.

Như vậy, tuổi thọ thoáng cái có thể tăng lên trên phạm vi lớn.

Đương nhiên, loại sự tình này, ngàn dặm mới có một. Ở trong Hạ Vực khác, từng có qua loại sự tình này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.