Độc Tôn Tam Giới

Chương 991: Di chỉ thần bí 2



Đây không chỉ là đơn thuần khinh nhờn với bức tượng của Tam Tôn tổ sư, mà chính là khinh thường đối với tông môn.

Nếu như đây là một tông môn mà việc ác nào cũng làm thì có lẽ Giang Trần sẽ không cố kỵ như vậy. Nhưng mà tác phong của Đan TIêu cổ phái, tuy rằng Giang Trần chưa từng tận mắt nhìn thấy qua, thế nhưng bằng vào những dòng chữ trên vách đá hắn cũng có thể thấy được. Đây chính là một tông môn quang minh lỗi lạc, đáng để người ta kính nể.

Giang Trần tự nhiên sẽ không vì vài cọng linh dược mà động tới thánh địa của người ta.

Huống chi hắn đối với truyền thừa của Đan Tiêu cổ phái cũng không quá mức ham muốn, dù sao dùng trí nhớ kiếp trước của hắn, mặc dù Đan Tiêu cổ phái không kém, thế nhưng cũng vẫn kém kiếp trước của hắn.

Sau khi đi dạo vài vòng, Giang Trần không thu hoạch được gì. Tuy rằng có hơi chút thất vọng, thế nhưng cũng không vì thế mà hắn mất đi tinh thần.

- Bỏ đi, Đan Tiêu cổ phái này đã bị chôn vùi trong dòng sông lịch sử đã lâu, có lẽ có một ít truyền thừa, chỉ là có lẽ ta không phải là người có duyên a. Tính toán ra thời gian cũng sắp tới, có lẽ nên nghĩ biện pháp ra ngoài sớm thì tốt hơn.

Giang Trần không có quên, bản thân hắn tiến vào trong Huyễn Ba sơn kia cũng chỉ còn lại thời gian có hai ngày. Mà nếu như hắn nhớ không lầm mà nói, khu vực di chỉ thượng cổ mà hắn tiến vào chính là khu vực của dược viên thượng cổ. Trận pháp ở nơi này ba ngàn năm mới mở ra một lần.

Nếu như hắn không sớm đi ra ngoài mà nói, có lẽ sẽ bị nhốt bên trong này ba ngàn năm.

Nghĩ tới đó, Giang Trần đi tới trước mặt bức tượng kia, cung kính ôm quyền nói:

- Đan Tiêu cổ phái vì bảo vệ gia viên, tránh kẻ thù bên ngoài xâm lấn, toàn bộ tông môn đều chết trận khiến cho ta vô cùng kính trọng và bộp hục. Giang Trần ta đã tới đây du ngoạn, mặc dù không nhận được cơ duyên, ngày sau cũng sẽ nhớ kỹ việc này, để cho người có duyên tới đây.

Nói cho cùng, Giang Trần đối với Đan Tiêu cổ phái này vẫn vô cùng kính trọng.

Vô luận là thế nào, tông môn thượng cổ hiển hách như vậy không ngờ lại có thể vì gia viên mà toàn bộ tông môn đều tới chiến trường, thậm chí không tiếc mà phong bế tông môn.

Loại tông môn như vậy Giang Trần vẫn cực kỳ bội phục.

Cho nên Đan Tiêu cổ phái này khiến cho Giang Trần tôn trọng.

Sau khi làm xong tất cả chuyện này, Giang Trần quay người đi xuống phía dưới, chuẩn bị trở về tế đàn kia, thông qua bảo đao vô danh tìm kiếm con đường đi ra ngoài.

Bất quá sau khi Giang Trần vừa mới đi xuống, bốn phía núi cao bốn nhiên xuất hiện từng đạo quang mang.

Trong lúc nhất thời dưới mặt đất chung quanh Giang Trần xuất hiện một trận pháp cực lớn, vô số ký tự cổ xưa cùng với hoa văn che kín hư không.

Mà trên vách núi đá nguy nga kia không ngờ lại xuất hiện hình bóng cửu cung cực lớn.

Hình vẽ cửu cung này hiện ra màu vàng nhạt óng ánh, tản mát ra khí tức trận pháp đáng sợ. Chín đường cong tạo thành chín cung, không ngừng lóe lên, lúc sáng lúc tối.

- Cửu cung trận môn?

Giang Trần kinh hãi nói.

Kiếp trước hắn kiến thức rộng rãi, cho nên tự nhiên nhìn ra được đây cũng không tính là một trận pháp đặc biệt phức tạp, nhưng mà tuyệt đối chính là Cửu Cung trận môn không đơn giản.

Trên vách núi đá này không ngờ thậm chí còn có một Cửu Cung trận môn.

Giang Trần vô thức lui về phía sau một bước, lại phát hiện ra khu vực bốn phía vách núi đá kia có một hình trận pháp. Giống như mặt đất vỡ nứt ra một vòng tròng, bên trong khe nứt kia có linh lực đáng sợ chấn động lan tràn ra, tạo thành một vòng xoáy cực lớn, đem toàn bộ khu vực vách núi này bao phủ vào bên trong.

- Trong trận có trận, Đan Tiêu cổ phái này xem ra đã chuẩn bị một loạt a.

Kiếp trước Giang Trần đối với trận pháp cũng có không ít nghiên cứu, cho nên chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn ra trên phương diện trận pháp Đan Tiêu cổ phái này cũng có tạo nghệ bất phàm.

Trận pháp bên ngoài bao phủ Huyễn Ba sơn, bên ngoài thác nước lớn kia cũng có trận pháp, sau khi tiến vào bên trong cũng có một trận pháp nữa.

Mà vị trí tế đàn kia hiển nhiên cũng là một trận pháp truyền tống trận.

Đến phụ cận vách núi này, không ngờ lại là trong trận có trận.

Nếu như không phải cơ duyên xảo hợp, căn bản khó có thể đi tới được nơi này.

Trong khi Giang Trần đang suy nghĩ miên man thì bên trong Cửu Cung cách kia bỗng nhiên bắn ra một chùm sáng, trực tiếp bao phủ quanh thân hắn.

Chỉ trong nháy mắt Giang Trần nhanh chóng bị hút vào trong không gian kia.

Giang Trần quả thực dở khóc dở cười, ý niệm trong đầu còn chưa kịp nổi lên thì một lần nữa đã bị dẫn vào trong một khu vực hoàn toàn mới.

Lúc này Giang Trần đột nhiên tiến vào trong một động phủ.

Bên trong tràn ngập khí tức thái cổ nồng đậm, phong cách cổ xưa, khiến cho Giang Trần hoài nghi bản thanam ình đột nhiên xông tới thời đại thượng cổ.

- Hoan nghênh ngươi tới đây.

Một đạo thanh âm cổ xưa, thê lương truyền tới.

Giang Trần dừng bước, tính cảnh giác thoáng cái tràn ngập trong lòng, thần thức lan tràn ra chung quanh, quan sát bốn phía. Hắn tuyệt đối thật không ngờ, động phủ này lại có người.

Nhưng mà hắn lập tức phát hiện ra, thanh âm này không phải là do người thực phát ra, mà là thanh âm từ một đạo thần thức từ thời kỳ thượng cổ lưu lại.

- Không cần biết ngươi là ai, đến từ nơi nào. Có thể tới nơi này thì ít nhất ngươi cũng phải vượt qua vài trận pháp, hơn nữa còn có tín vật của Đan Tiêu cổ phái ta. Đồng thời còn tới Tổ Sư nhai của chúng ta.

- Ngươi rất may mắn, bởi vì một khi ngươi tiến vào trong động phủ này chứng minh ngươi không phải là người không từ một thủ đoạn nào. Ít nhất chứng minh ngươi không phải là một người tán tận lương tâm. Nếu không chẳng những ngươi không tới được nơi truyền thừa của Đan Tiêu cổ phái ta, còn có nhiều khả năng sẽ vẫn lạc ở nơi này.

Giang Trần giật mình, vì sao đạo tàn hồn thượng cổ này lại nói như vậy? Chẳng lẽ hắn ta đã dự liệu ra tất cả chuyện này sao?

- Không cần giật mình, tuy rằng cùng là người, thế nhưng tâm tính lại khác nhau. Tiến vào Đan Tiêu cổ phái ta cùng lúc, thế nhưng tất cả mọi thứ gặp phải lại khác nhau. Trên thực tế Cửu Cung trận pháp này có chín đạo môn, thế nhưng chỉ có một đạo sinh môn. Tám đạo môn còn lại hoặc là tử địa, hoặc là tuyệt địa.

- Chỉ có một đạo sinh môn?

Giang Trần nghe vậy mồ hôi lạnh ứa ra, Cửu Cung trận, không ngờ chỉ có một đạo là sinh môn? Tám nơi khác đều là tử địa và tuyệt địa. Cái này... Cái này làm sao không khiến cho Giang Trần đổ mồ hôi lạnh cơ chứ.

Trong lúc bất tri bất giác hắn đã chạy qua quỷ môn quan một vòng a.

Thế nhưng mà tại sao hắn lại được đưa tới sinh môn? Mà không bị dẫn tới tử địa và tuyệt địa?

Giang Trần dường như có chút hiểu ra, chỉ là nhất thời lại nghi hoặc.

Tuy rằng thanh âm này nói hắn đi vào sinh môn, nhưng Giang Trần cũng không dám khinh thường.

Khắp nơi trong tông môn thượng cổ này đều có chút cổ quái, Giang Trần nghĩ mãi mà không ra, không ngờ bản thân lại không lâm vào hiểm cảnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.